Tìm kiếm trong Blog này

Đang tải...

19-04-2013

Góc nhìn thú vị về sự khác biệt Hà Nội - Sài Gòn


BẠN ĐỌC PHẢN HỒI - COMMENT (11)
minh hoa
Một cách so sánh rất độc đáo và thú vị.
Nguyên
Hà Nội thích làm công chức - Sài gòn thích làm ngoài nhà nước.
Hà Nội xin việc tốn tiền - Sài gòn xin việc không tốn tiền.
Hà Nội thích làm nhà màu mè, khoe khoang - Sài gòn không có vậy.
Hà Nội luôn chê bai dân tỉnh lẻ - Sài gòn thì không.
Hà Nội luôn nói mình hào hoa, thanh lịch nhưng lại không như vậy. Sài gòn không nói gì nhưng rất hào hoa, thanh lịch.....
Nguyễn Minh Đức
Có nhiều cái khác nữa:
Vào nhà hàng, trong SG phục vụ chu đáo hơn, thân thiện hơn, còn ở HN phục vụ lạnh lùng hơn, không chu đáo bằng.
Đường phố trong SG to hơn, dài hơn, ít cây to nên thường thấy sáng hơn, còn đường phố ngoài HN ngắn hơn, nhỏ hơn, lại đông đúc hơn, nhiều cây to hơn, nên thấy tối hơn.
Bún chả HN thì người ta chấm trực tiếp bún vào bát nước chấm có cả chả, còn trong SG họ lại múc từng chút một ra cái bát con rồi ăn dần.
Muối tôm rất phổ biến trong SG nhưng ngoài HN họ chỉ dùng muối ớt là chính.
Thanh Hoàng
Ý tưởng rất hay... Nhưng Việt Nam chúng ta còn 1 miền nữa...! đó là miền trung. Nếu bạn có thể so sánh thì quả là toàn vẹn..!
PhanLe
Không thấy có hình ảnh nào để so sánh hay nói về vấn đề giáo dục ,học hành cả.

13-04-2013

Xúc động với bài văn về thành công


 
 Theo Vietnamnet

Bài làm của một học sinh lớp 10 Văn thuộc một trường chuyên ở Hà Nội, được viết ngày 6/9/2006 và nhận điểm 9.

Chủ đề bài viết là "một bài học ý nghĩa, sâu sắc mà cuộc sống đã tặng cho em". Bài viết đã nhận được lời phê từ cô giáo: "Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công". Mới đây, cư dân mạng đã chia sẻ lại bài viết này và nó lại tiếp tục "gây sốt".


Bài văn từng gây xôn xao năm 2006.
Bản chất của thành công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng, đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. 

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8/3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ, cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá-học-của-một-người-cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

(Hà Minh Ngọc)

Những bài văn "nổi tiếng"


Hàng loạt những “bài văn lạ” được viết ra từ chính cảm xúc thực sự của các em học sinh đã xôn xao dư luận trong thời gian vừa qua.


Bài văn về sự thành công từng xôn xao dân mạng .
Sau khi xác minh, PV được biết Hà Minh Ngọc là học sinh lớp 10 Văn, khối chuyên THPT trường ĐH Sư phạm Hà Nội khóa học 2006-2009. Bài tập làm văn đạt điểm 9+ này là bài kiểm tra đầu tiên của Minh Ngọc cũng như học sinh lớp 10 Văn ngay sau ngày khai giảng (6/9).
Hà Minh Ngọc, tác giả bài văn về sự thành công .
Để kiểm tra kỹ năng viết và kiến thức của học trò, cô giáo dạy văn, kiêm chủ nhiệm lớp Nguyễn Bích Thảo đã ra đề bài mở: “Một bài học sâu sắc, ý nghĩa của cuộc sống đã tặng cho em”.
Trong bài văn của Ngọc có đoạn: “Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công”.
Bài văn nhập vai Tấm Cám
Với đề bài "hãy nhập vai nhân vật Cám, kể lại chuyện cổ tích Tấm Cám", một nữ sinh THPT ở Hà Nội đã có bài viết "đặc sắc".
Bài văn của nữ sinh này có đoạn: “Tôi là Cám, tôi sống với mẹ tôi và con của dượng tôi vì bố nó chết lâu rồi nên mẹ con tôi nuôi nó. Nhưng tôi cũng không ưa nó lắm vì nó lúc nào cũng ra vẻ làm chị. Hàng ngày nó cũng khá chăm chỉ vì việc nhà, tôi thấy cũng cỏn con: cho lợn ăn, chăn châu, nấu cơm, giặt quần áo… Tôi thấy ít việc đó nó làm hợp hơn tôi vì tôi còn bận chọn vải may quần áo và đi làm tóc tai. Tôi đang tuổi đôi mươi mà…”
Nhận xét của giáo viên dành cho tác giả "bài văn lạ".
Ngay sau khi bài văn này được lan truyền trên mạng, đã có rất nhiều ý kiến của các chuyên gia, các nhà giáo, các em học sinh bình luận về cách nhập vai “đáng sợ” của nữ sinh này. Nhiều người lo sợ nữ sinh này “vô cảm” vì đã nhập vai Cám quá thành công.
Tuy nhiên, nhà nghiên cứu văn học dân gian Nguyễn Hùng Vĩ cho rằng nữ sinh nhập vai Cám khiến người đọc cảm thấy ghét Cám tức là đã thành công.
Đầu tháng 11/2011, một “bài văn lạ” của cậu học trò nghèo Nguyễn Trung Hiếu (lớp 11 chuyên Lý, trường THPT Chuyên Hà Nội Amsterdam) đã được chính một giáo viên trong trường chia sẻ với báo chí.
Nguyễn Trung Hiếu, tác giả bài văn lạ về giá trị đồng tiền.
Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.
Bài văn của Nguyễn Trung Hiếu .
Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.
Sau khi bất ngờ “nổi tiếng” với bài văn lạ, nhiều cá nhân và tổ chức đã gửi những món quà và lời động viên đến Nguyễn Trung Hiếu. Sau  này Hiếu cũng đã có được học bổng du học tại Mỹ.
Bài văn về bệnh vô cảm được cộng đồng mạng thích thú .

Bệnh vô cảm



  1. Những câu văn của em Phan Hoàng Yến, học sinh lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An Hà Nội đã gây ấn tượng mạnh với người đọc không chỉ bởi đề tài em lựa chọn mà còn bởi cách hành văn rất tinh tế và sắc sảo. Bài văn được cô giáo cho 9,5 điểm với nhận xét :”Em có những phát hiện và suy nghĩ sâu sắc về hiện tượng đáng buồn này. Một người có trái tim nhân hậu, đa cảm và tư duy sắc sảo như em thật đáng quý .

    Đề bài: Trình bày suy nghĩ của em về một sự việc hoặc hiện tượng ở địa phương hoặc trường lớp (đặt nhan đề cho bài viết).

    BỆNH VÔ CẢM

    Có được một xã hội văn minh, hiện đại ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn làm sao cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” không biết làm sao có thể tạo ra một con chip “tình cảm” để khiến “những cỗ máy vô tình” biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang hoành hành rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một cá nhân mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.

    Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?

    Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đàn ông đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới những hàng cây cổ thụ vàm bóng quanh bờ hồ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát tản bộ trên những con đường hoa sấu, hoa sữa đầy mộng mơ mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta mất một phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?

    Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, con người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân bị hại. Một tháng trước, tôi đọc được một bài báo trên mạng có đưa tin về vụ một đứa bé Trung Quốc hai tuổi bị xe tải cán. Thương xót, đau lòng làm sao khi nhìn cô bé đau đớn nằm trên vũng máu mà không một người nào qua đường để ý, cuống cuồng gọi cấp cứu. Họ nhìn thấy rồi đấy nhưng họ lại cố tình như không thấy, đi vòng qua cô bé để tiếp tục con đường nhạt thếch, sáo mòn của mình. Càng chua xót, đau lòng, phẫn nộ hơn khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé nằm đó, vẫn thoi thóp thở, bám víu lấy cuộc đời lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch đi qua người cô bé, thản nhiên đi tiếp . Người qua đường vẫn thế, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra . Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông, đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện . Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy . Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, bị đuổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an . Đó là những con người “không dại gì” và cũng chính “nhờ” những người “không dại gì” đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.

    Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh lâm sàng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác, người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của cải? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền ủng hộ, trợ giúp những số phận đau thương, bất hạnh của người dân để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa . Tất cả những điều vô lương tâm ấy đề xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.

    Chúng ta biết bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.

    Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng như một ngọn lửa thổi bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm “không còn đất sống” là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.

    “Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo” – một giáo sư người Anh đã nói như thế. Tóm lại, ta nhận thấy rằng căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biết vận động. Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần “người”, giành lại “trái tim” mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta, đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội . /.

26-03-2013

Giá như tôi biết điều này trước khi thi đại học


Giá như tôi biết điều này trước khi thi đại học   --------- đăng trên TTO---------------------
>> Kỳ 1: Giá như tôi biết điều này trước khi học đại học
- Kỳ 8:

Cái giá của thành công

ĐINH TUẤN ÂN | 26/03/2013 08:45 (GMT + 7)
TT - Thế là tôi bắt tay vào kế hoạch của mình. Trước tiên, tôi nghĩ chè thì có rất nhiều món chè, phở có rất nhiều kiểu phở, cà phê cũng có rất nhiều loại cà phê. Thế vì sao tàu hủ lại chỉ có mỗi một loại?
  • Một góc cửa hàng tàu hủ HAT -  Ảnh: Như Hùng
Tôi nghĩ ngay đến việc biến một món tàu hủ giản đơn thành các món ăn khác nhau, thêm món phụ vào. Tôi lập danh sách món phụ sẽ thêm vào để tạo thêm hương vị mới lạ cho mỗi ly tàu hủ khác nhau. Nhưng vấn đề tiếp theo là tôi không biết nấu món đó như thế nào?
Cửa hàng tàu hủ HAT
Để trả lời điều này, trước hết tôi phải giải quyết vấn đề: “Tôi không có tiền”. Tôi biết điều rất thực tế nếu tôi không có tiền thì tôi sẽ chẳng thể làm được gì. Nhưng tôi lại nghĩ nếu lấy điều đó ra làm lý do để chùn bước thì tôi cũng không khác gì kẻ thất bại luôn tốn thời gian để than vãn rằng: “Tôi không có tiền để làm!” hay “nếu tôi có tiền thì...”. Tôi không cho phép bản thân mình biện hộ bởi lý do này. Tôi phải nghĩ cho ra cách. Tôi nhẩm tính nếu một mình tôi làm hết mọi thứ sẽ rất khó khăn, nhưng nếu tôi có thêm bạn cùng làm thì vấn đề sẽ đơn giản hơn.
Tôi quyết định thuyết phục hai người bạn thân. Thế nhưng người bạn thân từ thời cấp III và học cùng trường đại học của tôi đã thẳng thắn từ chối, và người bạn này xem những điều tôi dự định làm quá viển vông và ảo tưởng. Thế nhưng người bạn tôi rất tin tưởng chơi từ thời cấp II đã không làm tôi thất vọng, bởi bạn cũng đã từ lâu nung nấu ý định làm một điều gì đó, và tôi đã thuyết phục đúng người. Thông qua người bạn thân này, tôi thuyết phục một người bạn tôi rất tâm đắc mà trước đó tôi chỉ gặp một vài lần. Thế là ba người chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch thực hiện kế hoạch của mình.
Và cửa hàng với cái tên tàu hủ HAT ra đời, ghép tên ba chữ cái đầu tiên của chúng tôi (Nguyễn Lê Hận, Đinh Tuấn Ân, Mai Thanh Tùng). Vấn đề về sản phẩm phụ mà tôi gặp rắc rối trước đó cũng được giải quyết khi tôi thuyết phục được chị của người bạn thứ hai của tôi, là người nấu những món này rất giỏi và đang thất nghiệp với ngành kế toán của mình. Khó khăn về tiền lúc này cũng được hai người bạn chia sẻ nhiệt tình. Bản thân tôi đã vay mượn từ bạn bè cũ và dành hết số tiền mà ba mẹ tôi cho để mua máy tính phục vụ việc học đại học vào việc thành lập cửa hàng đầu tiên.
Cửa hàng tàu hủ HAT đầu tiên của ba chúng tôi với sự giúp đỡ của rất nhiều bạn bè đã nhanh chóng khai trương với phương châm “Phong cách mới, hương vị mới”. Khoảng hai tuần đầu tiên, lượng khách hàng rất đông đến nỗi không có chỗ ngồi, có lẽ bởi sự hiếu kỳ, tò mò của khách hàng, vì đây là cửa hàng tàu hủ đầu tiên được thiết kế khá sang trọng và rất nhiều loại tàu hủ, với cách ăn bằng ly thay vì trong chén. Tất cả khiến khách hàng đông hơn. Tôi và hai người bạn dường như cảm nhận sự thành công đang đến. Bao đêm thức trắng, quần quật làm việc từ sáng sớm đến khuya đã được đền bù. Tôi nghĩ giấc mơ của tôi càng lúc càng đến gần. Chỉ hai tuần đầu tiên chúng tôi đã có khoản doanh thu gần 50 triệu - một số tiền mơ ước đối với sinh viên nghèo như chúng tôi.
Nhưng rồi sự tò mò hiếu kỳ của khách hàng qua đi, số lượng khách cứ ngày qua ngày giảm mạnh một cách đáng sợ, doanh thu tụt dốc.
Trả giá bằng thất bại
Tôi điều tra thì biết sản phẩm của chúng tôi không ngon như tàu hủ của các cô bán dạo. Đó là cái giá cho việc chúng tôi chưa đầu tư kỹ lưỡng vào sản phẩm. Lúc này tôi vẫn chỉ là một người mới vào nghề, tập nấu tàu hủ từ thím và các món phụ từ chị người bạn tôi. Lòng tin của mọi người trong cửa hàng bắt đầu mất dần. Kết quả, chỉ một thời gian không lâu sau đó thím tôi và chị người bạn ra đi vì cảm thấy tương lai cửa hàng không có triển vọng như tôi thuyết phục họ lúc đầu.
Cửa hàng đầu tiên của chúng tôi đã bị phá sản và chúng tôi ôm một khoản nợ khá lớn.
Bấy giờ không phải là lúc nói suông về thất bại một cách triết lý như thế nào nữa, bởi tôi đang chứng kiến điều đó xảy đến với mình. Nhưng mỗi lúc như thế tôi lại nhớ bài học của những người thành công đều phải trả giá bằng bao lần thất bại, khó khăn. Tôi và hai người bạn thân thiết vẫn cố gắng trụ vững. Chúng tôi bắt đầu tập trung vào việc nghiên cứu sản phẩm. Sau gần năm tháng nghiên cứu, sau nhiều lần bán ven đường, sau nhiều lần thất bại ê chề tưởng chừng như bỏ cuộc, chúng tôi không chỉ chế biến được món tàu hủ truyền thống thừa sức cạnh tranh, mà còn phát hiện công thức tạo nên các sản phẩm tàu hủ đặc trưng không đâu có được.
Hiện chúng tôi có trên 22 loại tàu hủ, trong đó có nhiều sản phẩm ngon tuyệt chỉ có ở cửa hàng tàu hủ HAT. Đông đảo khách hàng, đặc biệt các bạn sinh viên ở làng đại học đón nhận nhiệt tình. Sau hơn một năm kể từ ngày bắt đầu “xông pha”, chúng tôi đã vượt qua được lần phá sản đầu tiên. Chúng tôi đã rút ra nhiều bài học quý giá để giờ đây có hai cửa hàng với tiềm năng lớn, mức đầu tư mỗi cửa hàng gần 100 triệu đồng vốn ban đầu, và một cửa hàng lưu động. Doanh thu mỗi tháng từ 180-200 triệu đồng.
Tôi biết phía trước còn có rất nhiều khó khăn đang chờ tôi và những người bạn đồng hành của mình, nhưng tôi luôn tin tưởng rằng chúng tôi sẽ vượt qua và tiến về phía trước. Ngẫm lại thời gian đầu khi tôi cùng nhóm bạn sáng lập nên chuỗi cửa hàng tàu hủ HAT, không ít bạn bè và người xung quanh nhìn chúng tôi như những gã khờ. Họ cho rằng chúng tôi là kẻ mơ mộng, dở hơi, hay “Ai lại học mấy năm đại học rồi bây giờ đi bán tàu hủ”... Nhưng bản thân mỗi chúng tôi đều biết mình đang làm gì. Tôi tin vào sự mách bảo của trái tim và tin vào những điều tôi đang theo đuổi.
Tôi tin rằng mỗi chúng ta có một cách khác nhau để đóng góp vào sự phát triển của nước nhà. Bản thân tôi, tôi muốn đưa những trăn trở, khát vọng và nỗi hổ thẹn với lịch sử vào chuỗi cửa hàng mang tên tàu hủ HAT. Tại đây, tôi muốn chia sẻ và học hỏi với những người bạn cộng sự, những người bạn trong tàu hủ HAT để tạo nên một bầu không khí đầy nhiệt huyết, dám nghĩ, dám làm, dám vượt qua định kiến hay giới hạn của xã hội.
Như tôi đã nói: ngành ngân hàng không phải là đam mê của tôi. Nhưng không phải tất cả những gì tôi học ở Trường ĐH Ngân hàng đều vô bổ, có nhiều môn học tôi rất thích và nó tạo một nền tảng giúp ích tôi rất nhiều trong công việc hiện nay.
Điều quan trọng hơn cả là bạn phải dũng cảm để có thể sẵn sàng đi theo một ngã rẽ mới, ngay khi điều đó không dễ dàng chút nào với bạn. Lúc nào bạn tìm kiếm được công việc đúng niềm đam mê của mình thì bạn có thể làm việc quên cả thời gian vì nó. Tôi chấp nhận phớt lờ những môn học tôi cảm thấy không hứng thú, và tôi tập trung học những môn tôi thích. Cũng như lúc đầu tôi và những người bạn lập cửa hàng tàu hủ HAT chúng tôi đã phá sản thảm hại, chúng tôi phải đi bán dạo ngoài đường trên quận 1... Nhưng tôi không bỏ niềm đam mê của mình, tôi tìm mọi cách để gầy dựng lại và đến hôm nay tôi có thể gọi là thành công.

Loạt bài này dự kiến kết thúc trong số báo hôm nay. Tuy nhiên, tòa soạn vừa nhận được email của một vị phụ huynh, với một tâm trạng rối bời...
Kỳ tới: Cháu tôi bỏ học giữa chừng...
 ------------------------------------
* Tin bài liên quan: