Tìm kiếm trong Blog này

Đang tải...

20-04-2015

Lối đi đến thành công

Những câu nói mà người thành công luôn tránh

(TNO) Thành công hay thất bại phần lớn phụ thuộc vào tư tưởng của bạn. Tờ Business Insider gần đây vừa liệt kê nhiều cụm từ mà người thành công luôn tránh, trong khi người thất bại lại hay dùng.

Những câu nói mà người thành công luôn tránh - ảnh 1Tỉ phú Mỹ Warren Buffett (trái) và Bill Gates - Ảnh: Reuters
Với tư tưởng của chính mình, bạn có thể trở thành một người thành công với công việc đơn giản trong phòng thư hoặc là làm một CEO chiến bại. Bằng cách nuôi dưỡng tư duy của một người chiến thắng, bạn sẽ giúp mình sẵn sàng tiến đến thành công trong bất cứ trường hợp nào. Nhìn qua các cụm từ dưới đây và đưa nó ra khỏi vốn từ vựng hằng ngày của bạn để tránh các suy nghĩ tiêu cực.
“Sẽ không có kết quả đâu”
Làm thế nào để bạn biết một việc sẽ không đem lại kết quả? Ngay cả bạn đã từng thử một việc trong quá khứ, cũng không hoàn toàn có nghĩa rằng việc đó chẳng mang lại kết quả trong tương lai. Dập tắt các ý tưởng chưa từng được thử cũng đóng bớt cánh cửa đưa bạn đến thành công.
“Tôi không thể làm được việc này”
Nếu bạn không làm được việc này, sẽ có người khác làm được thay cho bạn. Vì thế, thay đổi câu khẳng định “tôi không thể làm được việc này” thành viễn cảnh liệu bạn có thể làm gì để đạt được thành quả. Bạn cần có thêm sự đào tạo, hỗ trợ, hay thời gian?
“Không thể được”
Rất hiếm thứ có thể diễn tả bằng từ “không thể được”. Thay vì nói một điều gì đó là bất khả thi, hãy quan sát vấn đề từ nhiều hướng, suy nghĩ, mở tư tưởng của bạn ra với câu hỏi: “Nó có thể được hiện thực hóa như thế nào?”. Không có điều kinh ngạc nào từng được tạo ra bằng việc xác định điều đó là không thể ngay từ đầu.
“Quả là không công bằng”
Cuộc sống thực không phải lúc nào cũng công bằng. Nếu những lời này buông ra từ miệng của bạn, rõ ràng bạn đang cảm thấy bị ngược đãi. Chúng ta đều không phải là trẻ con mới 4 tuổi. Do đó, thay vì chơi trò đòi công bằng, hãy thử tìm kiếm cơ hội cải thiện tình hình.
“Không phải lỗi của tôi”
Có thể thực sự rõ ràng đó không phải là lỗi của bạn, nhưng sử dụng câu này cũng giống như việc bạn đang đổ lỗi cho một ai đó. Không có kẻ thắng cuộc trong trò chơi đổ lỗi cho nhau. Vì thế, thay vì tập trung vào đổ lỗi, hãy dồn sức giải quyết vấn đề. Làm thế nào để bạn bước lên và giải quyết ổn thỏa mọi thứ, ngay cả khi mình không phải là người làm sai?
“Đó không phải chuyện của tôi”
Đây là một trong số các từ mà những người quản lý không thích nghe. Đôi khi, để cả nhóm có thể tiến bộ, bạn phải đứng lên và làm những việc không nằm trong bảng mô tả công việc của bạn. Đừng để bị lợi dụng, nhưng cũng nên tận dụng cơ hội để làm những việc ngoài nghĩa vụ thường ngày để trải nghiệm và phát triển.
“Tôi nghĩ là…”
Cụm từ nào mang ý nghĩa mạnh hơn: “Tôi nghĩ”, “tôi tin rằng” hay “tôi biết”? Ngữ “tôi nghĩ” có thể hơi nhạt nhẽo. Những người đứng đầu và những người thành công rất kiên quyết. Vì thế, cứ tự tin với những gì bạn biết.
“Tôi sẽ thử”
Mọi người thường có khuynh hướng dùng từ “thử” khi họ muốn cho mình một đường thoát trong lúc họ, có thể vô tình hoặc cố ý, cho rằng mình không có khả năng hoàn thành một việc nào đó. Song, như quyển sách thông thái của nhân vật Yoda trong “Chiến tranh giữa các vì sao” có viết: Làm hoặc không làm, đừng thử.
Thu Thảo

11-04-2015

Đề Văn mở -Cuộc sống -Thi cử khơi nguồn sáng tạo và ươm mầm nhân cách


​Những đề văn giàu ý nghĩa

11/04/2015 08:50 GMT+7
  • TT - Đề thi văn thường rất ngắn so với đề thi các môn khác. Vì vậy nhiều người cho rằng trong việc ra đề, giáo viên văn là sướng nhất. Thật ra không phải vậy.

Trong cuộc sống, có phải lúc nào sự bình đẳng cũng đồng nghĩa với công bằng? (đề thi chọn đội tuyển học sinh giỏi THPT vào tháng 10-2014)
Trong cuộc sống, có phải lúc nào sự bình đẳng cũng đồng nghĩa với công bằng? (đề thi chọn đội tuyển học sinh giỏi THPT vào tháng 10-2014)
Đề văn ngắn nhưng dễ gây tranh cãi bởi chín người mười ý, môn văn lại là môn mà ai cũng có thể đưa ra ý kiến cá nhân. Sai dấu câu, sai từ ngữ, sai ngữ pháp, sai trích dẫn hay khác biệt về tư tưởng đều là những lý do để người ra đề văn phải hứng chịu búa rìu dư luận.
Chính vì vậy, nhiều giáo viên văn thường chọn cách ra đề an toàn. Họ dựa vào những đề có sẵn trong các sách, chép lại nguyên văn hoặc sửa đổi đôi chút. Năm qua tháng lại, biết bao thế hệ học trò, đề thi vẫn không có gì đổi mới về nội dung lẫn cách hỏi. Đây cũng là lý do khiến các bài văn mẫu mọc lên như nấm sau mưa.
Đề thi thiết thực hơn
Đề thi kèm hình vẽ
Về hình thức, khác với các đề thi truyền thống thuần túy chỉ sử dụng ngôn ngữ, đề thi của TP.HCM kết hợp sử dụng hình ảnh.
Một số giáo viên cho rằng việc sử dụng hình vẽ chỉ phù hợp với học sinh cấp I chứ không phù hợp với học sinh cấp III, hơn nữa văn chương là nghệ thuật ngôn từ, trong đề văn chỉ nên có ngôn từ mà thôi.
Cá nhân tôi nghĩ rằng ở lứa tuổi nào con người cũng luôn thấy thú vị với những hình ảnh giàu ý nghĩa.
Thay vì dùng ngôn từ để miêu tả một hiện tượng, hãy để hình vẽ thay lời muốn nói, chẳng phải đề văn sẽ sinh động, hàm súc và giàu sức gợi hơn sao?
Là một giáo viên trường chuyên, có tham gia công tác bồi dưỡng học sinh giỏi văn, tôi luôn quan tâm theo dõi đề thi của các tỉnh thành, đặc biệt là đề thi học sinh giỏi.
Thật vui mừng làm sao, trong năm vừa qua tôi nhận thấy các đề văn thi học sinh giỏi của TP.HCM đều được ra theo hướng khơi mở sáng tạo, phát triển tư duy.
Trong phạm vi của bài viết, tôi xin nhận xét một số đề nghị luận xã hội thi học sinh giỏi của Sở GD-ĐT TP.HCM năm học 2014-2015. Nói đến đổi mới thi cử, các đề nghị luận xã hội thường thu hút sự quan tâm đặc biệt của xã hội bởi tính gần gũi, thiết thực.
Một điều mà tôi rất tâm đắc ở các đề văn TP là tính thời sự của đề thi. Ngay sau khi Tuổi Trẻ Online ngày 12-10-2014 đăng câu chuyện về Malala - người trẻ nhất trên thế giới và là người Pakistan đầu tiên đoạt giải Nobel hòa bình, ngày 14-10-2014 câu chuyện ấy đã xuất hiện trong đề thi học sinh giỏi văn của TP.
Người ra đề đặt một câu hỏi đầy ý nghĩa: “Vì sao Malala được cho là người “truyền cảm hứng” cho cả thế giới? Từ câu chuyện của Malala - cô gái 17 tuổi đoạt giải Nobel hòa bình, anh/chị suy nghĩ gì về cách mọi người tìm cảm hứng sống cho chính mình và truyền nó cho cuộc đời?”.
Quả là một đề văn hay, đáng cho mọi người phải suy nghĩ. Nếu không tìm cảm hứng sống cho chính mình và truyền nó cho cuộc đời, sự sống của chúng ta sẽ còn lại gì?
Về cách thức hỏi, lâu nay chúng ta hay bắt gặp trong đề nghị luận xã hội những cách hỏi quen thuộc: “Anh/chị có suy nghĩ gì về ý kiến/hiện tượng trên?”, “Hiện tượng/ý kiến trên gợi cho anh/chị suy nghĩ gì?”, “Hãy bàn về câu chuyện trên”... Vì vậy, để có những đề hay chắc hẳn người phụ trách ra đề của TP đã đầu tư nhiều và chịu khó đổi mới. Trong đề văn TP, ta bắt gặp những cách hỏi thú vị:

“Có bạn trẻ yêu cuộc sống như cuộc sống vốn thế, cũng có bạn yêu cuộc sống chỉ vì những thuận lợi mà nó đem đến.
Có bạn trẻ yêu mọi người như mọi người vốn thế, cũng có bạn yêu người khác chỉ vì những điều tốt đẹp mà người ấy mang lại.
Còn bạn, bạn thì sao?”.
Nếu xem đáp án, ta sẽ thấy người làm bài được quyền lựa chọn cho mình bất cứ cách yêu thương nào mà mình thấy phù hợp, miễn sao biết lập luận để thuyết phục người khác. Chính điều này sẽ khuyến khích học sinh nói thẳng, nói thật những gì mình nghĩ thay vì chép theo, nói theo, làm theo để vượt qua các kỳ thi văn như hiện nay.
Em hãy viết bài văn nghị luận xã hội trả lời cho câu hỏi: Những người trong mỗi hình vẽ trên (ảnh 1 và 2) đang “gần” hay “xa” nhau? (đề thi Olympic tháng 4-2014 của lớp 11)
Em hãy viết bài văn nghị luận xã hội trả lời cho câu hỏi: Những người trong mỗi hình vẽ trên đang “gần” hay “xa” nhau? (đề thi Olympic tháng 4-2014 của lớp 11)

Khơi mở sáng tạo
Về nội dung, có thể thấy vấn đề nghị luận mà các đề nghị luận xã hội của TP đưa ra rất quen thuộc với các bạn trẻ. Đó có thể là vấn đề công nghệ hiện đại đang làm con người xa nhau (đề Olympic 11 đã dẫn ra như ảnh trong bài), vấn đề công bằng và bình đẳng trong xã hội (đề thi chọn đội tuyển học sinh giỏi THPT vào tháng 10-2014 đã dẫn phía trên), nhưng quan trọng hơn, các đề văn TP thường khiến các bạn trẻ phải nhìn lại bản thân để thấy được trách nhiệm của mình đối với đất nước:
“Trong một lớp học nọ, thầy giáo hỏi:
- Các em có muốn nhìn thấy tương lai của đất nước không?
Cả lớp đồng thanh:
- Dạ, muốn! Dạ, muốn!
Thầy giáo bảo:
- Vậy thì các em hãy nhìn vào gương!”.
Câu trả lời của người thầy gợi cho em suy nghĩ gì?
(Đề Olympic tháng 4 lớp 10)
Muốn trở thành chủ nhân tương lai của đất nước đòi hỏi thế hệ trẻ phải sống đầy đam mê, sáng tạo, không đi theo lối mòn của khuôn khổ sẵn có. Đó cũng chính là thông điệp mà đề thi học sinh giỏi văn lớp 9 gửi gắm:

Mượn lời Dế Mèn trong truyện Dế Mèn phiêu lưu ký, nhà văn Tô Hoài đã nói lên tâm tư và khát khao của tuổi trẻ: “Hỡi ôi! Còn chi buồn bằng, tuổi thì trẻ, gân thì cứng, máu thì cuồn cuộn với trái tim và tấm lòng thiết tha mà đành sống theo khuôn khổ bằng phẳng”.
Hiện nay, một số bạn trẻ chọn lối sống khác khuôn khổ bằng phẳng bằng cách: ăn mặc lố lăng, hành xử đầy tính bạo lực, phát ngôn làm tổn thương người khác, ...
Vấn đề trên gợi cho em suy nghĩ gì?
Tóm lại, tôi nhận thấy những đề văn nghị luận xã hội của TP trong năm vừa qua luôn hướng tới việc khơi mở những suy nghĩ, sáng tạo của học sinh. Các đáp án chấm thi cũng cho thấy sự nâng niu, trân trọng với những tìm tòi, thể nghiệm của các em. Phải như vậy thì văn mới là đời, viết bài văn cũng là cách thể hiện chính con người ngoài đời của mình trên trang giấy.
Xin cảm ơn những đề văn nghị luận xã hội của TP đã thắp lên trong giáo viên và học sinh niềm lạc quan về một tương lai mới cho môn văn, khi cá tính và cách nhìn riêng của người làm bài được coi trọng. Chỉ khi ấy văn học mới thật  sự là nhân học.
Sau đề văn hay là sự can đảm của người ra đề
Để ra được những đề văn hay, đặc biệt là những đề văn ấy được phổ biến rộng rãi chứ không phải đề văn trong lớp, người ra đề phải dụng công, dụng tâm và can đảm chấp nhận những phán xét của dư luận. Nếu không như thế, vĩnh viễn chúng ta sẽ chỉ có những đề văn nhàn nhạt, bình bình, chìm vào lãng quên trong cái ao đời phẳng lặng ngay sau khi xuất hiện.
Đi kèm với các đề văn ấy là những bài văn hay một cách khuôn sáo, quen thuộc một cách kỳ lạ được viết trong sự nhàm chán của các em học sinh.
Em hãy viết bài văn nghị luận xã hội trả lời cho câu hỏi: Những người trong mỗi hình vẽ trên (ảnh 1 và 2) đang “gần” hay “xa” nhau? (đề thi Olympic tháng 4-2014 của lớp 11)
Em hãy viết bài văn nghị luận xã hội trả lời cho câu hỏi: Những người trong mỗi hình vẽ trên đang “gần” hay “xa” nhau? (đề thi Olympic tháng 4-2014 của lớp 11)
ThS PHẠM THỊ THANH NGA (giáo viên Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, TP.HCM)

Bình Luận (4)

12-03-2015

Sống đẹp- Cha mẹ và con cái

Dạy trẻ văn hóa không làm phiền người khác

Tính xấu của một số người là hay làm phiền người khác: Nói chuyện ầm ĩ nơi công cộng, chen lấn, xô đẩy nhau khi xếp hàng hay ăn buffet...
Dạy con văn hóa không làm phiền người khác rõ ràng là không dễ khi tất cả chúng ta đều đang có cái gì đó làm phiền người xung quanh; khi chúng ta luôn sống dựa vào mọi người, cộng đồng; khi chính chúng ta còn chưa ứng xử phù hợp. Tuy nhiên, nếu chung nhau làm, lũ trẻ sẽ khá hơn thế hệ đi trước.
1-1346-1426048717.jpg
Ảnh: thesmartlocal.com
Dưới đây là một số nguyên tắc các cha mẹ cần lưu ý khi dạy con thành những người biết ứng xử văn minh lịch sự:
Gương mẫu
Trong nhiều trường hợp, các cha mẹ nên lưu ý những hành vi có thể gây ảnh hưởng hoặc làm phiền người khác, như nói quá to trong một tập thể, quán ăn, trong đám đông..., vứt rác lung tung, chen lấn xô đẩy, vượt đèn đỏ, đi vào đường cấm… Khi chúng ta ngưng làm những hành vi trên, đám trẻ sẽ vô cùng hài lòng vì nghĩ rằng: Thiên hạ có sai gì thì sai, nhưng người mà chúng yêu thương và kính trọng nhất là cha mẹ chúng sẽ không bao giờ làm những việc xấu, gây ảnh hưởng đến người khác. Chính chúng cũng sẽ thay đổi thái độ ngay để phù hợp với gương “người tốt, việc tốt” mà chúng được học tập.
Đề nghị con quan sát những hành vi xấu ngoài phố
Khi con quan sát, cha mẹ nên phân tích cho con thấy những hành vi đó làm phiền những người xung quanh thế nào và người bị làm phiền sẽ cảm thấy bực bội đến mức nào. Những hành vi làm phiền nơi công cộng thường là nguyên nhân gây xung đột, vì thế, việc giảm thiểu các hành vi đó sẽ giúp giảm thiểu các xung đột dẫn đến những vụ xô xát không đáng có. Khi con đã có những kết luận riêng của mình, con sẽ tự biết cách điều chỉnh hành vi cho khỏi làm phiền đến người khác.
Luôn nhắc nhở khi con đang ở nhà
Khi con mè nheo cái gì đó, nếu cha mẹ đang bận, cha mẹ có thể nói với con một câu nói nhỏ: “Theo cha/mẹ, con đang làm phiền đến cha/mẹ đấy”. Lời nhắc đó diễn ra thường xuyên thì lũ trẻ cũng sẽ hiểu được thông điệp không làm phiền người khác và sẽ điều chỉnh hành vi cho phù hợp.
Khi lũ trẻ có mâu thuẫn, cha mẹ nên để chúng tự giải quyết mâu thuẫn của mình, tuyệt đối không can thiệp
Sau đó một thời gian (có thể một vài ngày), nghĩa là khi mâu thuẫn đó đã giải quyết xong, cha mẹ sẽ phân tích rõ ràng xem ai làm phiền ai và làm phiền thế nào. Lúc đó, đám trẻ sẽ nhận thức rõ mình đã làm hành vi gì và tại sao người kia lại tức giận. Cách thức đó giúp trẻ giải quyết mâu thuẫn lần sau tốt hơn.
Xin lỗi con
Các cha mẹ nên tự tập cho mình thói quen xin lỗi bất kể ai, bất kể lúc nào khi ta làm phiền ai đó, như đi ngang qua họ, buộc phải làm phiền… Con sẽ nhìn theo và học hỏi cha mẹ rất nhanh. Dĩ nhiên, con cũng không ngoại lệ. Cha mẹ nên tập thói quen xin lỗi con nhiều hơn. Đơn giản là:
- Mẹ xin lỗi, mẹ có thể đi qua trước mặt con được không? (Thay vì “Tránh ra cho mẹ đi nào”).
- Bố xin lỗi, bố có thể xem sách vở con được không? (Thay vì quát “Đưa vở ở lớp ra đây!”).
Dạy con xin lỗi
Cha mẹ có thể nói với con: Khi con va vào ai đó hoặc buộc phải bước qua trước mặt ai để đi, hoặc… buộc phải làm gì đó ảnh hưởng đến người ta thì con cần có câu xin lỗi. Lời xin lỗi đó vừa lịch sự vừa đảm bảo mình có thể “làm phiền” trong trường hợp bất khả kháng. Như vậy, việc hình thành thói quen xin lỗi cũng sẽ diễn ra tự nhiên hơn. 
Dạy con không làm phiền người khác là tạo lập cho con thói quen cư xử văn hóa và lịch sự. Điều này thật sự hữu ích cho trẻ trong hiện tại và tương lai.
Tiến sĩ giáo dục Vũ Thu Hương
Giảng viên khoa Tiểu học, Đại học Sư phạm Hà Nội

11-03-2015

Phong bì và nhà giáo

Ở hai phía phong bì

----------------------------
http://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/o-hai-phia-phong-bi-3109673.html    
------------------------------------------------------------------     
Ngày 20/11, chủ đề mà nhiều người sẽ bàn đến nhất, có lẽ vẫn là cái phong bì. “Mâu thuẫn phong bì” được thể hiện trong nghề giáo rất rõ ràng.
Thực ra, một đợt “tri ân” của phụ huynh tập trung vào một ngày cũng không tạo ra số tiền quá lớn. Chỉ đơn giản nó đã là một tập quán lâu năm, bây giờ kể cả thu nhập của thầy cô có viên mãn rồi, trừ khi đóng cửa “đi trốn” vào ngày này, thì khi phụ huynh đến cũng không thể nào cứ đẩy đi đẩy lại cái phong bì trên bàn.
Một cô giáo có thâm niên 15 năm trong nghề chia sẻ với tôi: Mỗi khi phụ huynh đến với phong bì, người thì để trong túi quà nho nhỏ, người thì để thẳng phong bì trên bàn nhưng tất thảy đều chung một cách nói đại ý: Chút quà cảm ơn cô đã quan tâm đến cháu, cô đừng suy nghĩ. Phụ huynh sẽ nằn nì bằng được. Rất mệt mỏi. Để khỏi mệt, cô đành tặc lưỡi nhận và rồi lại rơi vào những khủng hoảng giá trị khác.
Tôi sẽ gọi đó là “mâu thuẫn phong bì”, bởi vì ở đây, người đưa tin rằng trách nhiệm tạo ra cái văn hóa phong bì là của kẻ nhận, còn người nhận thì một mực nói rằng tôi cũng khó xử, trách nhiệm đầu tiên phải là của cái ông chìa nó ra. Chuyện xin-cho này khó rạch ròi như chuyện gà có trước hay trứng có trước.
Trong “mâu thuẫn phong bì”, không phải lúc nào người nhận và kẻ đưa cũng cảm thấy thoải mái. Nhưng bởi vì ai cũng tin rằng trách nhiệm tạo ra thứ văn hóa ấy là của phía bên kia nên nó cứ được duy trì theo một quán tính kiên định.
Ở hai phía phong bì, đôi bên cùng chấp nhận một cơ chế xin-cho mà họ hiểu rằng có thể sẽ hại mình. Phụ huynh thì gián tiếp dạy con về sự thiếu trung thực. Thầy cô thì tự làm tổn thương lòng tự trọng và làm thu hẹp thị trường giáo dục của chính mình.
Ở hai phía phong bì, cả hai bàn tay yếu ớt đều bị chi phối bởi một áp lực vô hình từ chính cái phong bì. Và đó không chỉ là vấn đề của ngày 20/11 hay của nghề giáo.
Nhưng thỉnh thoảng, cũng có những người sẵn sàng hành động chống lại áp lực vô hình đó. Mùa 20/11 này, nổi lên câu chuyện của trường THPT Anhxtanh ở Hà Nội, nơi mà các thầy chỉ nhận “phong bì gạo” - nghĩa là thay vì hoa và phong bì theo kiểu truyền thống, các em học sinh và phụ huynh sẽ đem gạo đến trường, để quyên góp cho người nghèo. Nói như thầy hiệu trưởng Đào Tuấn Đạt: “Vì hoa sẽ tàn mà xã hội còn nhiều người khó khăn”.
Thầy Đạt giải thích cơ chế phản ứng trong trường hợp này: nếu tôi truyền cho các em cảm hứng từ việc làm từ thiện, thì chính các em sẽ “giáo dục lại” (thầy dùng nguyên văn từ này) cha mẹ về văn hóa quà biếu. Trong một hoạt động có ý nghĩa như thế, chính các em sẽ phản ứng, sẽ cảm thấy xấu hổ với bạn bè và thầy cô nếu cha mẹ muốn duy trì “phong bì”, và ngăn chặn phụ huynh.
Thầy Đạt cũng thừa nhận với tôi rằng nếu đã để phụ huynh đến nhà cầm theo phong bì, thì cũng khó mà đẩy đi đẩy lại được, chỉ có nhận thôi. Và các thầy đã hóa giải điều khó nói đó bằng cách triệt tiêu cái phong bì ngay từ trong ý tưởng.
Điều quan trọng của câu chuyện trường Anhxtanh, không phải là bao nhiêu tấn gạo đã được quyên góp, mà là ở hai phía phong bì, đã có một phía quyết định rằng mình sẽ phải hành động để thoát khỏi sự chi phối của nó.
Ở hai phía phong bì, nếu như không phía nào tin rằng trách nhiệm thuộc về mình, thỏa hiệp và đổ lỗi cho bên kia, thì phong bì sẽ vẫn là một tập quán không thể gọi là văn hóa.
Đức Hoàng
Ý kiến bạn đọc ()
Tôi là một giáo viên đã 7 năm, thì mấy năm đầu còn trẻ nên ngại ngùng nhận cái phong bì nhưng rồi trong cả trường thấy ai cũng nhận tôi cũng nghĩ là bình thường vì thật sự nghĩ chắc cái phong bì vài trăm cũng chỉ là họ thay bó hoa cảm ơn, vì họ nghĩ mua hoa thì phí, để tiền cho thầy cô tiện sử dụng. Nhưng sau vài năm đi làm tôi đã không nhận cái phong bì nào nữa từ phụ huynh vì tôi đã nghĩ rằng, tôi dạy học sinh cấp 3 là những đứa trẻ đã biết suy ngẫm sâu sắc và tôi muốn đc chúng nhìn tôi với ánh mắt trong veo đầy kính trọng. Thế nên tôi đã ko hề nhận phong bì mấy năm nay. Phụ huynh xin đến nhà thì tôi từ chối, ban đầu rất khó khăn nhiều nguoi đến trường chờ ngay cổng rồi đẩy qua đẩy lại món quà nhưng thực ra chỉ khó khăn 1 lần thôi, một ngày lễ mình từ chối là những nhưngx ngày lễ sau họ biết mình sẽ ko nhận và họ ko làm thế nưa. Tôi thường nói với PH " Em ghi nhận tấm lòng của PH nhưng xin gửi lại món quà vật chất để cho tôi được thấy thoải mái lương tâm" Tôi nghĩ nếu tôi đã nghèo thì nhẫn thêm vài cái phong bì cũng ko giàu lên mà lương tâm lại bị dằn vặt, lại giảm đi sự tôn kính 
GV - 13:39 20/11/2014
Sao Thầy không nhận và dùng tiền ấy giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Lương tâm đau đánh giá ở việc nhận tiền, nó được đánh giá thông qua cách dùng tiền.
Vinh Nguyễn - 14:14 20/11/2014
Tôi cũng có người cô ruột như vậy, học sinh đến chơi thì được chứ không nhận phong bì, và cũng không dạy thêm, hs nào chưa hiểu gì thì cứ tới nhà cô sẽ giúp
justin1912 - 16:56 20/11/2014
Ở một trong hai phía phong bì, Tôi vừa tặng cho thầy giáo của con tôi bằng HAI TAY một phong bì. Tôi biết rằng thầy của con có hai cháu đang đến trường, với phong bì đó tôi hy vọng Thầy sẽ yên tâm hơn trên bục giảng để thực hiện thiên chức của Thầy. Nếu thu nhập của Thầy khá hơn, tôi đã tặng Thầy một cành hoa. 
Châu Quang Phúc - 11:22 20/11/2014
Một cách tự giải thích để thấy lòng nhẹ nhõm hơn ! Tuy nhiên, nếu cần giúp đỡ chắc chắn còn có quanh ta cả chục, vài trăm, hàng triệu hoàn cảnh đặc biệt khó khăn cần được chia sẻ và giúp đỡ hơn thế !
vietnam - 19:21 20/11/2014
Bạn thương Thầy mà hạ đi giá trị của Nhà giáo, và nhân cách Thầy của bạn nếu người ấy là Thầy thực sự! Chúng ta có thể giúp vào những lúc khác mà không phải 20.11 bạn ah!
alienbenzen - 08:37 21/11/2014
Công ơn của Thầy Cô vô cùng to lớn , xin đừng bàn luận đến phong bì . Điều này làm tổn thương Phẩm giá người làm công việc Giáo dục ./.
Trần anh Tiến - 10:07 20/11/2014
Tại sao không phải bàn về phong bì vì đó là một thực tại xã hội xấu cần dẹp bỏ, hơn nữa còn cần phải bàn về ngày 20/11, có nên tổ chức ring rang tốn kém như hiện nay không, có nước nào làm như vậy không hay là ...  
@Phạm Ngọc Phú: Theo tôi, đây là ngày kỷ niệm của một ngành cũng chỉ nên tổ chức như các ngành khác. Tri ân các nhà giáo là việc xã hội nên làm. Xong đề nghị ngành GD không nên lạm dụng tổ chức lễ kỷ niệm rình rang tốn ...  
Ly Ngan - 14:37 20/11/2014
Xin nói thẳng, tôi biết rất nhiều thầy cô sẽ không vui nếu ngày 20/11 không có quà hoặc phong bì. Tuy nhiên, công bằng mà nói, dù bạn có phong bì cho thầy cô hay không thì các thầy cô vẫ đối xử với con bạn như những trẻ ...  
toilatranthimai - 11:31 20/11/2014
Bạn đã nhầm! bây giờ đa số là,ngay cả những đứa trẻ 3 tuổi như con nhà tôi,ngày 19-11 khi đón con về cô giáo chủ nhiệm đã để săn chiếc phong bì lòi ra túi áo vét màu đen, ra tiễn các cháu,mà ngày thường không thấy cô này ...  
Revo - 15:00 20/11/2014
nhầm to rồi, suy từ con mình ra thôi. Thật ra cũng biết giáo viên họ cũng phải "phong bì" chỗ khác mà, rồi lương thấp + lắm khoản phải chi, haizz
bsthaibinh - 15:20 20/11/2014