Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

26 thg 5, 2013

Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới ?

Từ thanhnien online 
Chọn diện rộng chứ không phải những người giỏi nhất
Nói về hình mẫu, thường mọi người hay lý tưởng hóa, tiếp cận theo nhóm thượng tầng, tức là một bộ phận xuất chúng. Tuy nhiên, đối tượng này nhỏ, không đại diện cho số đông.Chi tiết
Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới - Kỳ 9: Bác dặn thanh niên chăm lo rèn đức, luyện tài tn
1. “Một năm khởi đầu từ mùa xuân. Một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội". Thanh niên là những người chủ tương lai của đất nước. Nhà cách mạng nhiều kinh nghiệm Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh luôn đặt niềm tin vào thanh niên Việt Nam. Năm 1925, trong bài Gửi thanh niên An Nam, Nguyễn Ái Quốc đã viết: “Hỡi Đông Dương đáng thương hại! Người sẽ chết mất nếu đám thanh niên già cỗi của Người không sớm hồi sinh”.Chi tiết
PGS Trịnh Hòa Bình (ảnh), Giám đốc Trung tâm điều tra dư luận xã hội, Viện Xã hội học, không đưa ra những tiêu chí cụ thể của mẫu hình thanh niên nhưng có những phân tích để qua đó thấy rằng xã hội đang cần gì ở lớp trẻ.Chi tiết
Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới? - Kỳ 7: Phải sáng tạo để vươn tới cái mới
Những phẩm chất giữ vai trò nền tảng của hình mẫu người thanh niên thời kỳ mới có thể dựa vào các tiêu chí dưới đây. Chi tiết
Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới - Kỳ 6: Xây dựng thế hệ công dân trình độ cao tn
Người thanh niên trong thời đại mới cần có các yếu tố: năng lực chuyên môn, sự hiểu biết về luật pháp, có ngoại ngữ và kỹ năng sử dụng công nghệ thông tin, có sức khỏe tốt.Chi tiết
Thanh niên là lực lượng đông đảo trong xã hội, chiếm 1/3 dân số và trên 1/2 lực lượng lao động của cả nước, có vai trò quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.Chi tiết
Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới - Kỳ 4: Đề cao cái tôi tích cực
Mỗi người thể hiện cái tôi đúng nghĩa chứ không phải kêu gọi họ xả thân vì cái chung một cách hình thức, đó mới là chìa khóa để giành được phần nhiều trong cạnh tranh toàn cầu. Đây cũng là giá trị cốt lõi của thanh niên trong thời đại ngày nay.Chi tiết
Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới - Kỳ 3: Người trẻ phải biết đổi mới tn
Trong một xã hội phát triển nhanh như ngày nay, đổi mới để thích ứng là đòi hỏi hàng đầu. Cho nên, trong một ý nghĩa nào đó, đổi mới chính là tinh thần của người trẻ.Chi tiết
Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới ? - Kỳ 2: Biết làm chủ cuộc đời
Thanh niên trong thời đại mới cần là những người năng động, sáng tạo, sống có lý tưởng phục vụ Tổ quốc.Chi tiết
Đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới ? tn
Như xây nhà cần có bản vẽ, thanh niên rèn luyện nhân cách cũng cần có một mẫu hình để hướng đến. Vậy đâu là mẫu hình thanh niên thời đại mới? Đi tìm câu trả lời, Thanh niên & cuộc sống mở diễn đàn để bạn đọc góp ý xung quanh chuẩn mực, giá trị đạo đức, phong cách... và đề xuất các tiêu chí xây dựng mẫu hình thanh niên Việt Nam trong thời kỳ mới. Bạn đọc có thể đóng góp ý kiến về địa chỉ toasoan@thanhnien.com.vn Chi

6 thg 5, 2012

Kỹ năng mềm


3 câu hỏi để loại bỏ những điều vụn vặt trong cuộc sống
(Dân trí) - Giảm thiểu và loại bớt những việc vặt vãnh có thể giúp bạn đơn giản hóa và làm thư thái cuộc sống của mình. Nó cũng sẽ giúp bạn có thêm thời gian cho những công việc vui vẻ và thực sự quan trọng hơn với bạn.
 
Dưới đây là 3 câu hỏi nhanh giúp bạn loại bỏ những điều vụn vặt trong cuộc sống. Khi thường xuyên sử dụng những câu hỏi này, chúng sẽ trở thành một phản xạ tự động tại các thời điểm hữu ích trong cuộc sống của bạn.

1. Ai quan tâm chứ?

Đây là một câu hỏi tuy đơn giản nhưng lại rất hiệu quả. Bất cứ khi nào bạn cảm thấy day dứt hay dằn vặt về chuyện gì đó, hãy tự hỏi mình câu đó.

Tự hỏi mình “ai quan tâm chứ” là cách để bạn không làm nghiêm trọng hóa những điều nhỏ nhặt. Đó cũng phương thức giúp bạn cởi mở và thư thái hơn với chính mình và những người xung quanh. Đó cũng là cách đơn giản để bạn thấy thoải mái hơn về sự việc.

2. Điều quan trọng nhất cần làm ngay là gì?

Nếu bạn đang bối rối không biết làm gì tiếp theo trong ngày, trong tuần hay thậm chí trong đời, hãy tự hỏi mình câu đó. Câu trả lời có thể không phải lúc nào cũng là điều bạn muốn nghe, vì thường thì điều quan trọng nhất lại là điều khó khăn nhất bạn cần làm.

Nhưng câu hỏi đó sẽ giúp bạn kiểm lại những ưu tiên của mình và ngăn bản thân không bị cuốn vào những công việc bận rộn vặt vãnh kiểu như liên tục kiểm tra hòm thư, xem đi xem lại các số liệu thống kê ở Facebook hay blog trong ngày, từ đó, tập trung giải quyết phần việc quan trọng nhất của mình.

3. 5 năm nữa chuyện này sẽ như thế nào?

Câu hỏi này thực sự giúp bạn xem xét sự việc ở góc độ quan điểm. Nó sẽ giúp bạn nhìn nhận những rắc rối ở hiện tại dường như vặt vãnh và bớt quan trọng hơn ta tưởng. Bạn cũng có thể nhận ra mình đã phóng đại vấn đề và khiến nó đáng sợ hơn thực tế. Và theo đó, bạn cũng giải quyết rắc rối dễ dàng hơn.

Câu hỏi này khá gần với câu hỏi đầu tiên, do đó, bạn có thể nghĩ về cả 2 trong tình huống thích hợp và tìm ra cái nào có ích nhất với bạn.

Đỗ Dương

19 thg 4, 2010

5 bài học làm người

Bài số 1: Bài học về sự quan tâm
Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!
Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.
Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ
Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.
Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.
Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."
Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”.


Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn
Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.
Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ trả lời cậu bé cộc lốc vì lúc đó khách vào cửa hàng rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.
Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.


Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm
Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.
Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.
Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.
Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Bài số 5: Bài học về sự hy sinhĐã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.
Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.
Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.
Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh...
Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

Phương Thảo
(Theo Inspiration and Friendship)
(Báo Thanh Niên)