Hiển thị các bài đăng có nhãn Niềm tin. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Niềm tin. Hiển thị tất cả bài đăng

31 thg 10, 2015

25 câu nói truyền cảm hứng bạn nên biết

Những câu nói về lòng dũng cảm, sự kiên trì và khao khát theo đuổi ước mơ luôn khiến bạn cảm thấy có động lực học tập, làm việc hơn. Cùng học tiếng Anh với những câu nói ý nghĩa dưới đây.
You dont marry someone you can live withyou marry the person who you cannot live without.
Bạn không cưới một người mình có thể sống cùng - bạn nên cưới người mình không thể sống thiếu được.
A head full of fears has no space for dreams.
Một cái đầu đầy ắp nỗi sợ hãi không còn chỗ trống cho ước mơ.
Fall seven times, stand up eight.
Bảy lần ngã, tám lần đứng dậy.
Be so good. They cant ignore you.
Trở nên ưu tú. Không ai có thể ngó lơ bạn.
I want to inspire people. I want someone to look at me and say because of you, I didnt give up.
Tôi muốn truyền cảm hứng cho người khác. Tôi muốn người khác nhìn vào tôi và nói rằng: "Nhờ có anh, tôi đã không từ bỏ".

2 thg 11, 2013

Xếp hàng và lòng tin vào sự công bằng

'Người Việt không xếp hàng vì đã mất niềm tin vào sự công bằng'

http://vnexpress.net/tin-tuc/ban-doc-viet/xa-hoi/nguoi-viet-khong-xep-hang-vi-da-mat-niem-tin-vao-su-cong-bang-2904570.html

Ra nước ngoài, người Việt vẫn xếp hàng rất lịch sự, nhưng về nước họ sợ những người 'đi đêm', tham nhũng, 'con ông cháu cha', các loại 'cò' quen biết... giành mất phần của mình.

Người Nhật xếp hàng trong các điểm dịch vụ công cộng là điều cả thế giới nhìn nhận là một nét văn hóa đặc biệt không phải đâu cũng có. Nhất là sau vụ thảm họa kép năm ngoái, toàn thế giới không chỉ được nghe đồn đại, hay đọc đâu đó mà được chứng kiến thực tế và mọi dân tộc khác đều phải ghen tị với việc xếp hàng này.
Trong cuộc sống hàng ngày, tại các bến xe lửa, trước cửa toa tàu là hai hàng người đứng hai bên cho người trên tàu xuống và lần lượt lên. Nếu không hết, người còn lại kiên nhẫn chờ chuyến tới và họ không chen lấn hay phàn nàn điều gì.
So với người Nhật, tại sao chúng ta ít xếp hàng? Hay nói cách khác, người Việt chúng ta có xếp hàng không? Và có được như người Nhật không?
Tôi sinh ra khi chiến tranh gần kết thúc và lớn lên trong giai đoạn bao cấp, giao thời mở cửa rồi đến kinh tế thị trường hiện nay. Tôi còn nhớ câu chuyện vui về xếp hàng phát chẩn (cho tiền, gạo những người bị tai nạn) thời xưa: “Số tôi thật không may, hôm trước đi nhận phát chẩn đứng cuối hàng nên khi đến lượt thì hết. Hôm qua đi sớm, họ lại phát từ cuối hàng lên và đến nơi cũng hết. Hôm nay, tôi cố gắng đứng giữa hàng, khổ nổi, họ phát từ hai đầu lại và… cũng hết khi đến lượt tôi”.
Trong thời bao cấp, dù muốn hay không mọi người đều phải xếp hàng, tuy nhiên việc xếp hàng dần dần có tiêu cực trong đó, có sự xí chỗ, có sự bán chỗ đã “xếp gạch” và điển hình hơn những người nhà, thân quen sếp sẽ có được các cách lấy hàng mà không phải xếp hàng.
Thời gian đó, ở các bến tàu, bến xe, việc có được một vé đi xe khách trước đây rất vất vả, phải xếp hàng từ rất sớm trước khi xe chạy cả ngày. Nhưng người có mối quan hệ, quen biết sếp… sẽ bỗng nhiên chen ngang và lấy hết suất vé, đành quay về chờ chuyến khác và mọi người đều phải sống chung với chuyện đó.
Việc này tồn tại đến tận bây giờ. Các loại vé xe, vé tàu, vé thể thao, vé sự kiện nghệ thuật… đều có sự chen ngang. Hay gần đây, chúng ta biết nhiều việc xếp hàng xin cho con đi học từ mẫu giáo, cấp một mà báo chí nhiều lần thông tin. Trong làm ăn kinh tế, nếu xếp hàng chờ đến lượt để có dự án, chắc mọi người sẽ phì cười vì phi thực tế hiện nay.
Tôi không ví dụ thêm nữa, chắc các bạn cũng hiểu trước nay, xưa kia và hiện tại thì người Việt Nam đều xếp hàng, chen ngang và mất chỗ diễn ra khắp nơi, mọi lĩnh vực, mọi hình thái, trong cả giáo dục, nghiên cứu khoa học đến nông dân bán hàng hóa…       
1-85-7602-1382928617.jpg
Hàng nghìn người chen lấn, xô đẩy để giành ăn sushi miễn phí tại Hà Nội. Ảnh: Jenny
Vậy nó nói lên điều gì? Đó là lòng tin của việc xếp hàng. Tôi dẫn chứng không đi quá xa về quá khứ, nhưng có thể nói: trong mỗi con người Việt Nam, lòng tin đạt được từ xếp hàng quá thấp, không ít thì nhiều, nhiều người có kinh nghiệm trả giá từ xếp hàng, bị chen ngang. Chính điều này khiến họ phải chủ động tranh chỗ, chen lấn nhau trong xếp hàng?
Trong cơ quan, thay vì xếp hàng chờ đến lượt, nhiều người đã chủ động “chạy” trước để xen ngang, tác động quan hệ để đạt được cái mình mong muốn, từ tâm lý này, tạo niềm tin vào xếp hàng đi xuống.
Với người Nhật, họ tin tưởng, biết chắc chuyến tàu tiếp theo sẽ đến và họ sẽ lên được tàu. Tin tưởng chắc chắn phần họ mong đợi trong xếp hàng sẽ đến và họ yên tâm xếp hàng, mọi người đều đồng thuận trong văn hóa này.
Người Việt Nam khi ra nước ngoài, hầu hết cũng xếp hàng và theo trật tự của nước sở tại, nghĩa là họ cũng tin cậy và kiên nhẫn với hàng mình đợi. Người nước ngoài đến Việt Nam, cũng có nhiều người lái xe máy phóng vèo vèo, vượt đèn đỏ, xếp hàng cũng chen lấn, tại họ ư? Chắc chắn khó mà lý giải được!       
Như vậy, không phải ý thức của người dân Việt Nam chúng ta kém, không phải chúng ta không muốn xếp hàng, hay người Việt Nam chúng ta không kiên nhẫn. Chúng ta có thể thấy từ các hệ quả của xen ngang trong hàng đợi trong cuộc sống, từ các nhà quản lý “con ông cháu cha”… đã dẫn đến mất lòng tin để phải xếp hàng.
Bạn sẽ làm gì khi xếp hàng mà không tin là mình sẽ nhận được kết quả? Chen lấn, xô đẩy, đút lót, chạy chọt… làm sao cho mình đến được đích trước người khác. Và thế là chúng ta không xếp hàng được như người Nhật?
Đặng Vân Phúc
Chia sẻ bài viết về các vấn đề đời sống, xã hội của bạn tại đây.
Ý kiến bạn đọc (74)
Cám ơn anh đã nói đúng vấn đề ở VN hiện nay. Người Việt bây giờ ai cũng hiểu "xếp hàng" là sẽ ko đến lượt. Và còn thêm một lí do khác nữa, ai cũng sợ mình bị thiệt hơn nên ai cũng chen lên hòng lấy phần nhiều. Ra đường đợi cái đèn đỏ cũng sợ thiệt so với mấy người vượt lên, hoặc đứng hết sang phần làn người khác để mình nhanh hơn.

Sợ thiệt thòi, muốn phần hơn và ko tin tưởng vào công bằng. Có lẽ phải cả trăm năm nữa mới sửa được thói xấu này của người Việt  
Tuấn - 8 giờ trước
 
Bạn đã tìm ra bản chất vấn đề. Cơ chế không công bằng làm cho con người muốn chụp và gịật, chứ chụp giật không phải là bản tính của người Việt hay bất kỳ người nước nào.
Lê Quang - 8 giờ trước
Cảm ơn coment của Lê Quang !
@haianh.adv.tk2: Quá chuẩn ! Ngay cả mình khi gặp trường hợp như vậy chắc cũng chen lấn giành giật như họ, vì cuộc chơi này vốn không có tính công bằng. Còn khi gặp người nước ngoài thì mình cũng như họ, lịch sự nhã nhặn, vì mình biết chắc họ sẽ tôn trọng luật một cách công bằng.
Zenki - 5 giờ trước
 
Còn một thói xấu nữa là thói đổ tại hoàn cảnh,không chịu nhận là mình sai. Cá nhân tôi thấy bài viết này đặc trưng cho những người như thế.
tuantu - 6 giờ trước
 
đồng ý với tác giả
 
Công ty tôi có nhiều đợt phát hàng dùng thử, mọi khách hàng đều trật tự chờ đến phiên.Nói không xếp hàng vì sợ bất công là ngụy biện cho một hành vi vô văn hóa!!!
nguyễn - 8 giờ trước
Anh nguyễn ra đón xe bus mà xếp hàng thử coi, anh tới quán cơm bình dân xếp hàng thử coi, anh đi mấy chuyến xe khách mà đặt ghế số 1 thử coi được không, anh nộp đơn xin việc vô mấy cơ quan nhà nước mà xếp hàng thử coi...vv.....
noname - 7 giờ trước
bạn chưa bị nên mới nói thế.
NAT - 7 giờ trước
 
Không đồng ý với tác giả. Tôi làm ở 1 trường đại học với 2 cái thang máy khá chật hẹp. Mỗi lần thang máy tới là các bạn sinh viên chen chút tràn vào, không hề có khái niệm xếp hàng hay ai tới trước vào trước. Nhiều bạn còn ngang nhiên chen vào phía trên những người tới trước. Ở một môi trường có thể được coi là tri thức mà còn như vậy thì chuyện này đã thành bản chất rồi, không liên quan mấy tới sự công bằng  
khtn - 8 giờ trước
Mọi chuyện chỉ là tương đối, nhưng tác giả đã nêu bật được mảng lớn trong XH VN.
Le Hoang - 7 giờ trước
Ban chỉ nói 1 góc rất nhỏ mà bạn nhìn thây. Hoàn toàn đồng ý với tác giả
cuong222123 - 7 giờ trước
 

21 thg 6, 2013

Đừng để lòng tốt phải đi vào "sách đỏ"


(Dân trí) - Mọi người đánh giá cao hành động của sinh viên Nguyễn Thị Dung, anh công nhân Trần Hoà Bình chính là đã đánh giá sự giàu có của con tim quý hơn bất kỳ sự giàu có nào và xác tín rằng làm người tốt, làm điều tốt là tất cả những gì chúng ta nên làm.
 >> Nhân viên sân bay trả lại gần 250 triệu đồng nhặt được
 >> Vẫn còn những người tốt trong xã hội


 



(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
 
Nữ sinh viên Nguyễn Thị Dung - Trường Đại học Bình Dương nhặt 16 triệu đồng trên đường, bạn đã gửi cho công an phường để trả lại cho người đánh rơi. Nhà bạn Dung nghèo nên số tiền đó là cả một "tài sản", nhưng em không bị lòng tham cám dỗ. Một hành động rất đẹp, xứng đáng được bạn bè, thầy cô trân trọng, nể phục, là tấm gương sáng cho cả xã hội.  Đặc biệt, nghĩa cử của bạn Dung chứng minh thêm một điều, lòng tốt chưa  phải quý hiếm đến mức phải đưa vào “sách đỏ” như người ta vẫn nói.
 
Anh Trần Hoà Bình, 38 tuổi, làm việc tại đội phục vụ trên máy bay. Trong khi làm việc, anh phát hiện một giỏ xách trong đó có đựng số tiền đô la Mỹ và tiền Việt giá trị tương đương 250 triệu đồng. Anh Bình đã nộp lại cho đơn vị, liên hệ với hành khách để giao lại. Xí nghiệp thương mại mặt đất Đà Nẵng - Sân bay quốc tế Đà Nẵng đã tuyên dương và khen thưởng anh Bình. Tuy số tiền khen thưởng chỉ 500.000 đồng, nhưng hành vi đẹp mà anh mang đến cho xã hội thì vô giá. Từ câu chuyện lần này, mới biết được  anh đã nhiều lần trả lại tiền bạc, của cải cho hành khách, có những lần số tiền khá lớn. Cái đẹp đó càng đẹp hơn khi nó thầm lặng, không màng đến sự ngợi khen.
 
Người có những hành động cao đẹp không bao giờ làm vì mục đích để được tuyên dương mà làm một cách tự nhiên, theo sự dẫn dắt của tiếng nói trong tâm hồn  mình. Nhiều người không muốn ai biết đến việc tốt mà họ đã làm, vì họ thấy đã là con người tử tế thì tất phải làm như vậy, không có gì phải ca ngợi. Tuy nhiên, cuộc sống có đòi hỏi khác, muốn nêu gương về cái tốt đẹp cho cộng đồng học tập, noi theo, nhất là trong lúc cái tốt đẹp còn thiếu vắng.      
 
Không học sao được, khi trong cuộc sống, có rất nhiều người giàu có, nhưng lòng tham vô đáy. Họ tìm mọi cách vơ vét, moi móc, ăn bẩn đồng tiền của nước, của dân. Họ không từ thủ đoạn nào để kiếm tiền, cho dù để kiếm một đồng bỏ túi riêng, họ phá cả triệu đồng của Nhà nước. Những kẻ sâu mọt này dù làm đến ông này bà nọ, vẫn không xứng đáng được tôn trọng. Còn những người bình thường, sống lương thiện, trung thực, tuy có thể nghèo, nhưng sáng rõ nhân cách cao đẹp, được những người xung quanh yêu quý.
 
Không học sao được khi có biết bao người kiếm sống bằng cách lừa đảo, hãm hại người khác. Họ có thể làm hàng gian, hàng giả, bỏ  hoá chất độc hại vào thức ăn, nước uống, bia rượu, gia vị để tăng lợi nhuận.
 
Khi mọi người trong xã hội đồng thuận đánh giá cao hành động của sinh viên Nguyễn Thị Dung,  anh công nhân Trần Hoà Bình chính là đã đánh giá sự giàu có của con tim quý hơn bất kỳ sự giàu có nào và xác tín rằng làm người tốt, làm điều tốt là tất cả những gì chúng ta nên làm.
 
Lê Chân Nhân

18 thg 4, 2012

Suy ngẫm về nghị lực của chú chó... hai chân

 Bài học làm người từ một… chú chó

LỜI TÒA SOẠN: “Một chú chó có thể không hiểu được đạo lý làm người nhưng con người có thể lấy bài học từ nó để nghiền ngẫm lại chính họ…”. Đây là thông điệp từ câu chuyện thú vị về chú chó Faith, từng lên hình bìa tạp chí People, được cộng đồng mạng truyền tay nhau những ngày qua. Qua đó, Báo NLĐO muốn chia sẻ với quý độc giả rằng hãy sống nhân ái và đừng bao giờ đầu hàng số phận!
ps_concps_conc01ps_conc02ps_conc03ps_conc04ps_conc05ps_conc06ps_conc07ps_conc08ps_conc09ps_conc010ps_conc011ps_conc012ps_conc013ps_conc014ps_conc015ps_conc016ps_conc017
ps_conc019ps_conc020ps_conc021
Theo nguoilaodong

16 thg 9, 2011

Nghị lực và Mơ ước


Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du học

Không có tiền, tôi lao vào làm đủ thứ nghề, từ bơm xe, bán quán nước vỉa hè hay theo chân bác tôi đi làm đồ kim khí để đăng ký học thêm tiếng Anh, mơ một ngày được đi du học.
>Thi viết 'Ước mơ của tôi' trên VnExpress và iOne

Tuổi thơ tôi gắn liền với đòn roi, với mùi chua cay của rượu và mùi hôi của khói thuốc. Tất cả đều xuất phát từ bố tôi. Ông không có công ăn việc làm ổn định, suốt ngày chỉ rượu chè rồi chửi mắng vợ con. Mọi gánh nặng gia đình vì thế đều dồn hết lên đôi vai gầy của mẹ.
Tôi vẫn còn nhớ như in tối hôm đó, ba mẹ con tôi đã chạy thật nhanh ra khỏi nhà để thoát khỏi bố, thoát khỏi sự tủi cực đau đớn cả về mặt thể xác lẫn tinh thần mà bao năm qua mẹ con tôi đã phải chịu đựng. Năm ấy tôi mười tuổi, bố mẹ tôi chia tay…
Tôi và chị gái được gửi về quê ngoại, còn mẹ vẫn tiếp tục ở lại Hà Nội đi làm, cuối tuần tranh thủ về thăm chúng tôi. Có những đêm ốm sốt, tôi thèm lắm một bàn tay của mẹ, chỉ cần một cái sờ trán thôi là tôi cũng thấy đủ lắm rồi.
Mẹ hy sinh vì chúng tôi nhiều lắm, có hôm tận hai giờ sáng mẹ mới về tới Ninh Bình. Xe khách chiều hôm trước mẹ chỉ đủ tiền về tới Phủ Lý. Mẹ định bụng sẽ đạp xe tiếp từ đó về nhà, nhưng ông trời đã không thương mẹ. Xe đạp bị tuột xích giữa đường, mẹ vừa dắt xe vừa khóc…
Hè năm đó mẹ định để chúng tôi nhập học ở quê, nhưng chỉ trước hôm khai giảng đúng một ngày, mẹ đã quyết định đưa chúng tôi quay trở lại Hà Nội mặc dù vẫn chưa biết sẽ ở đâu. Đó cũng là bước ngoặt thay đổi cuộc đời tôi.
Cơ quan mẹ cho mượn tạm một căn phòng nhỏ ở khu nhà kho cỏ mọc um tùm để ở. Với người khác thì nó thấp kém nhưng đối với chúng tôi đó là cả một thiên đường. Hai chị em tôi cố gắng học thật giỏi để mẹ vui. Có những đêm chúng tôi cùng nhìn lên bầu trời, ngắm nhìn những ông sao bé nhỏ mà thầm ước rằng sau này sẽ kiếm được nhiều tiền để đỡ đần mẹ.
Tôi thi đỗ cấp 3 vào khối chuyên Toán - Tin ĐH Khoa học Tự nhiên Hà Nội. Bạn bè cùng lớp với tôi toàn là những nhân tài, họ xuất thân từ những ngôi trường nổi tiếng trên toàn miền Bắc, có lẽ chỉ mỗi mình tôi đi lên từ một ngôi trường làng ngoại thành Hà Nội.
Nửa năm đầu lớp 10 tôi đã bị choáng vì cảm giác không theo kịp các bạn. Họ dường như là những người biết tuốt. Bài nào thầy ra họ cũng làm một cách nhanh chóng, còn tôi cứ mãi loay hoay tìm lời giải. Phải mất một thời gian rất lâu tôi mới bắt kịp nhịp học của các bạn, và chứng tỏ được khả năng của mình.
Năm lớp 11, 12, có nhiều bạn trong lớp tôi đã tìm được những suất học bổng toàn phần ở nhiều nước trên thế giới để sau khi tốt nghiệp họ có thể đi học đại học ngay. Tôi thấy thật thán phục họ. Tôi thấy tự ti và kém cỏi. Học chuyên Tin nhưng thậm chí đến tạo một cái email như thế nào tôi cũng không biết thì làm sao biết tìm học bổng. Tất cả tài sản mà tôi có là một chiếc máy tính 486 cũ mà mẹ tôi mang từ cơ quan về, cũng chẳng có điều kiện mà tiếp xúc với Internet.
Nhìn các bạn tôi thấy thèm được như họ, và tôi ước mơ được đi du học... Nhưng ước mơ đó có quá xa vời khi từng bữa cơm hàng ngày mẹ vẫn phải chắt chiu tiết kiệm. Tôi chỉ biết, tôi đã theo đuổi giấc mơ ấy trong suốt năm năm tiếp theo của tuổi trẻ.
Tôi bắt đầu nhận ra mình cần phải học tốt tiếng Anh. Nhưng mà lấy tiền đâu ra để học? Tôi lao vào làm đủ thứ nghề, từ bơm xe đạp, bán quán nước vỉa hè hay theo chân bác tôi đi làm đồ kim khí. Nhưng tất cả vẫn không thể đủ để tôi có thể đăng ký một khóa học tiếng Anh tốt. Năm nào số tiền tôi kiếm được cũng chỉ đủ học Streamline hoặc Headway buổi tối.
quan tra
Quán nước vỉa hè đã cho tôi nhiều trải nghiệm thú vị, giúp tôi trưởng thành hơn. Ảnh minh họa: Tiến Dũng.
Tuy chưa đạt được mục tiêu, nhưng tôi thấy mình trưởng thành hơn, tự lập hơn, và quan trọng hơn là thời gian đi làm tôi đã có dịp được tiếp xúc với những con người thú vị. Đó là bác Khôi lùn xe ôm đầu ngõ một mình nuôi hai con học đại học, là cô hàng đại lý cho tôi nợ tiền khi tôi chưa đổi được tiền lẻ cho khách, là anh chàng tôi không nhớ rõ tên tối nào cũng ngồi uống nước quán tôi chỉ để chờ đón vợ đi làm về. Tôi thấy cuộc đời ngoài kia vẫn còn nhiều điều hạnh phúc lắm.
Sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi và mẹ cùng đi dự một buổi hội thảo du học mà các anh chị Việt Nam từ Mỹ về chia sẻ kinh nghiệm và nói chuyện. Buổi hội thảo ngày hôm đó thực sự đã tạo ra một động lực rất lớn đối với tôi, càng làm tôi quyết tâm theo đuổi con đường du học. Thấy tôi mê quá, ngay ngày hôm sau mẹ cọc cạch xe đạp chở tôi lên một trung tâm trên phố để đăng ký học tiếng Anh. Vừa vào tới nơi, nhìn thấy tiền học phí một khóa ít nhất 100$ thì ngay lập tức tôi bảo mẹ quay về với lý do: "Con không thích học tiếng Anh nữa".
Sau đó tôi thi đỗ vào ĐH Bách khoa Hà Nội, không lâu sau, tôi nhận được một suất học bổng toàn phần sang Thượng Hải học. Lúc này tôi đã nghĩ rất đơn giản rằng sang đó mình sẽ có cơ hội được học thêm tiếng Anh. Tuy nhiên, sang tới nơi chúng tôi đã phải học đuổi một khóa tiếng Trung trong vòng 3 tháng để đủ điều kiện về ngôn ngữ. Vì có ít thời gian nên dù được nhận vào học nhưng năm đầu tôi học khá vất vả vì có nhiều từ vựng không biết. Tôi còn nhớ có những hôm thi mà đến đọc đề thi tôi cũng không hiểu hết, phải phán đoán khá nhiều.
Sang năm hai, tôi học hành vào guồng hơn. Lúc này tôi bắt đầu quay trở lại với giấc mơ du học ngày xưa của mình. Để củng cố lại vốn tiếng Anh ít ỏi, tôi bắt đầu đăng ký những lớp cơ bản nhất ở trường, mỗi kỳ học một level từ thấp lên cao. Tôi cứ duy trì như vậy và điểm tiếng Anh cũng theo thời gian cao dần lên. Lúc này tôi nghĩ đến việc phải thi lấy chứng chỉ tiếng Anh quốc tế IELTS thì mới có cơ hội đi học tiếp Master ở các nước nói tiếng Anh khác. Tôi bắt đầu tìm cách để có thể đăng ký lớp học IELTS ở Thượng Hải, nhưng vấn đề mấu chốt, đeo đuổi tôi vẫn là tiền không có.
Học bổng chỉ đủ sống, tôi cũng không muốn đặt gánh nặng này lên vai mẹ. Lúc này ở Thượng Hải có một chương trình học bổng của chính phủ dành cho sinh viên quốc tế, nếu được học bổng này thì việc học và thi IELTS của tôi không thành vấn đề. Tôi hăm hở rồi nộp hồ sơ, nhưng sau bao ngày chờ đợi, tôi trượt. Thất vọng, chán chường nhưng tôi không dễ dàng bỏ cuộc như thế. Tôi bắt tay làm lại từ đầu, chăm học hơn, ít chơi hơn, mục tiêu trước mắt là đạt được học bổng kia, để bước tiếp trên con đường chinh phục giấc mơ của mình.
Đúng một năm sau, tôi thành công. Tôi dùng toàn bộ số tiền có được để ôn luyện và đăng ký thi IELTS. Trong vòng 5 tháng liền tôi hầu như không có một ngày nghỉ. Tôi phải học cách sắp xếp thời gian hợp lý nhất để vừa đáp ứng được bài vở trên lớp, vừa có thời gian ôn thi IELTS, vừa có thời gian quan tâm tới gia đình và người yêu. Ngày nhận kết quả, tôi đã vỡ òa trong niềm vui sướng khi biết mình đã đạt IELTS 7.0. Chặng đường thứ nhất coi như đã kết thúc, tôi lại bước tiếp những bước cuối cùng trên hành trình chinh phục giấc mơ của mình: nộp hồ sơ xin học bổng Master.
Có những lúc tôi hết sạch tiền vì đã dùng tất cả cho những bộ hồ sơ. Tôi và cậu bạn cùng nhà đã có những bữa cơm chỉ có hai củ cà rốt để ăn, rồi rất nhiều lần phải muối mặt đi vay mọi người. Mỗi lần gọi điện về nhà tôi đều giấu mẹ vì tôi không muốn tóc mẹ phải bạc thêm.
Cuộc đời đã không phụ những cố gắng không mệt mỏi của tôi. Cuối cùng tôi đã thực hiện được giấc mơ của mình khi liên tiếp nhận được ba suất học bổng toàn phần tại châu Âu. Giờ tôi đang ngồi ở Amsterdam, thủ đô của xứ sở hoa Tulip xinh đẹp để viết những dòng tâm sự này.
Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của bản thân để các bạn có thêm niềm tin và ý chí tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình. Tôi tin chắc rằng các bạn sẽ thành công, vì cuộc sống sẽ không bao giờ phụ lòng những người cố gắng và nỗ lực hết sức mình đâu.

---------------------

Bài viết “Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè để kiếm tiền du học” của tác giả Vũ Thanh Tùng giành giải nhất.
"Bài viết cảm động, hấp dẫn, thuyết phục người đọc bởi lối viết chân thực, lối hành văn trong sáng và cảm xúc ấm áp mà tác giả đã lồng ghép trong hành trình theo đuổi ước mơ để thành công", đại diện ban giám khảo nhận xét.

11 thg 5, 2011

Thực tiễn và Nghị lực sống

Trình bày suy nghĩ  của anh (chị)về câu nói: 
Rất ít người trên đời này đạt được điều mình mong muốn. Mất mát nhiều, nhưng cố gắng làm sao cho mình khỏi thất vọng, khỏi phải mất nghị lực luôn hun cháy lòng mình. Đó mới là điều quan trọng”. 
(Theo Nguyễn Văn Thạc - Mãi mãi tuổi 20)

---------------------------------
Hướng dẫn làm bài

-     MB: Giới thiệu được vấn đề nghị luận.
-   GT: Thực tế cuộc sống có nhiều không như mong muốn. Nhưng điều quan trọng là chúng ta cần có niềm tin, hi vọng và nghị lực sống.

- Bình : Đúng vì:
 Cuộc sống luôn chứa đựng những khó khăn, trở ngại, không được như ý muốn. Đối diện với những khó khăn, thất bại, con người phải luôn giữ hy vọng, nghị lực.
+    Hy vọng, ý chí, nghị lực đem lại niềm tin, động lực sống; là sức mạnh tinh thần giúp con người có thể vượt qua khó khăn, trở ngại để thành công.
-    Lưu ý: học sinh cần có dẫn chứng để làm sáng tỏ.
-   Luận:     Phê phán những người sống thiếu ý chí, bi quan …
-  PHHĐ :     Rèn luyện lối sống tốt đẹp, tích cực:  có niềm tin, nghị lực …

( Trích  đề - Hướng dẫn chấm thi thử TN THPT TPHCM  Môn Ngữ văn năm học 2010-2011)

27 thg 9, 2009

Hãy đặt niềm tin vào bản thân

Trong cuôc sống , đôi lúc chúng ta phải đối đầu với những khó khăn , thử thách . Biết tin tưởng vào bản thân , luôn dũng cảm là một trong những thứ cần phải có . Nguyễn Bá Học có câu :” Đường đi khó , không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông .” . Vậy câu nói ấy có ý nghĩa như thế nào, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu.

“Đừơng đi “ là khỏang cách giữa điểm xuất phát và đích mà ta cần nổ lực vượt qua để về đến nơi. Nó có thể là một con đường bằng phẳng , dễ dàng nhưng cũng có khi rất nguy hiểm với nhiều chướng ngại vật khó khăn . “Núi” là nơi có độ cao và có nhiều dốc khúc khủyu . Như chúng ta đã biết , leo đựoc lên đến đỉnh là đã khó nhưng khi xuống nuí lại càng khó hơn . Với những ngọn núi cao , dốc thăm thẳm , quanh co thì sẽ rất khó để chúng ta vượt qua . Còn “sông “ là nơi có đô sâu và có nhiều dòng nước chảy qua .Có những con sông rất đẹp và thơ mộng với hình dáng uốn luơn mềm mại , với dòng nước chảy từ tốn , nhẹ nhàng , bãi bờ vui tươi , màu nắng và màu nước rất quyến rũ lòng người. Mặc khác lại có những con sông rất dữ dội với nhiều đá , dòng nước thì chảy siết như muốn cuốn trôi mọi thứ đi. Con người thật bé nhỏ biết bao trước cảnh thiên nhiên bao la , rộng lớn! “ E , ngại “ là nhưng từ dùng để chỉ thái độ ngại ngùng , nhút nhát với những chứong ngại vật trước mắt . Câu nói của Nguyễn Bá Học có nghĩa là đường đi khó khăn với nhiều núi sông ngăn cách , nếu ta cứ e sợ , ngại ngùng thì nó vẫn sẽ rất khó đối với ta . Câu nói khuyên ta đừng nên nhục chí mà hãy cố gáng hết mình thì việc khó sẽ trở nên dễ dàng.

Thật vậy , đường đi khó , không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Nếu ta tin tưởng vào chính mình , không e ngai khó khăn thì dù vật cản có khó đến mức nào thì chúng ta cũng sẽ vượt qua được . Trong cuộc sống , ai cũng mong có được sự thành công . Nhưng nó không bao giờ tự đến với ta mà chúng ta cần phải luôn tự tin , kiên trì , dũng cảm vượt qua ngững chông gai thì chắc hẳn cánh cửa đi đến thành công sẽ mở rộng chào đón ta . Còn nếu cứ e dè , tự ti . không dám đối mặt vớu nhưng thử thách thì ta sẽ không bao giờ tiến bộ được . Khi đã đánh mật niềm tin . sự quyết tâm thì ta sẽ trở thành người không có ý chí , không có nghị lực , không thể sống tự lập và có thể bỏ qua nhiều cơ hội tốt đẹp. Nhiều bạn trẻ vì sống quá đầy đủ , được chở che từ nhỏ nên khi đối diện với khó khăn thì không thể sống bằng chính khẳ năng của mình.

Ai cũng muố mình có đựơc thành công nhưng lại có nhiều người không dám đối đầu với thử thách mà chỉ muốn trốn tránh , bỏ cuộc . Thức tế , trong xã hội hiện nay , có không ít người luôn tự ti , không dám thể hiện năng lực của mình . Vậy những người ấy sẽ đóng góp dược gì cho dất nươc khi cứ sống mãi trong vỏ ốc của chính mình . Nhưng ngược lại , có nhiều người không ngại chông gai , không quản gian khổ mà vượt lên chính mình . Chẳng hạn như những bạn ở cùng núi xa xôi, phương tiện đi lại không thuận lợi mà trường lại cách nhà rất xa , có khi cả bốn . năm cây số. Muốn đi học , các bạn ấy phải đi bộ nhiều giờ liền và có khi phải vượt qua sông , suối mới đến được lớp học. Nhưng với một lòng quyết tâm, các bạn vẫn băng sông , vượt suối để hằng ngày được cáp sách tới trường. Những ban học sinh ấy đúng là tấm gương để chúng tâm học tập.

Là một thế hệ tương lai của đất nước , chúng ta phải sống và làm việc hết mình , tự tin và không được gục ngả trước rào cản . Ngay từ trên ghế nhà trường , mỗi cá nhân cần phải không ngừng học tập , trau dồi . rèn luyện kiến thức , giao lưu học hỏi để chuẩn bị cho mình một hành trang tri thức vững chác khi bước vào con đường đòi đầy chông gai và thử thách . Xã hội cần xây dựng và phát huy lối học tập , giáo dục ý thức cá nhân , hình thành tính tự tin cho mọi người và biểu dương những cá nhân dám nghĩ dám làm, có những đóng góp tích cực cho cộng đồng.

Đường đi nào cũng có nhiều chông gai , thử thách . Hãy đặt niềm tin vào bản thân , luôn quyết tâm , kiên trì , dù núi có cao bao nhiêu , sông có sâu , hung bao như thế nào thì chúng ta cũng sẽ vượt qua. Bạn , tôi , chúng ta hãy cùng nhau đối đầu với khó khăn và đi đến một tương lai tương sáng .