Hiển thị các bài đăng có nhãn Lối sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lối sống. Hiển thị tất cả bài đăng

13 thg 5, 2016

Ba tôi, đã không tham ô như người khác

09:32 AM - 14/05/2016 Thanh Niên Tuần San

Ba tôi, đã không tham ô như người khác





Ngày còn bé, tôi chỉ biết thèm thuồng khi nhìn cây kem mát lạnh bốc khói trên tay những đứa bạn đồng trang lứa hay trân mắt ngó cái áo đẹp mà nhỏ em họ mặc và theo đòi ba phải mua cho bằng được. 

Lớn hơn tí, tôi không dám đòi nữa vì biết nhà mình nghèo, ba mẹ không thể mua cho tôi những thứ xa xỉ, nếu vì thương chiều con thì ba mẹ phải rất vất vả. Lớn hơn tí nữa, tôi biết trách ba tại sao không như những người cha khác, biết nhận những cái phong bì hay những thứ giá trị để chúng tôi bớt khổ.
Tôi trách ba không thương con, để con phải “chết thèm” cả một quãng đời thơ ấu của mình. Tôi vẫn nhớ chiếc xe đạp cọc cạch của ba, rồi đến chiếc xe gắn máy cà tàng khi nhà tôi khá hơn... trong khi những người bạn của ba thì đi những chiếc xe gắn máy đắt tiền, thậm chí có người còn sắm xe bốn bánh và ở trong những căn nhà mà người ta gọi là biệt thự.
Tôi thường cảm thấy mình thiệt thòi và luôn thầm trách ba cho đến khi một người bạn của ba bị bắt giam vì tham ô. Ở cái vị trí mà bác ấy ngồi, việc tham ô hàng chục tỉ đồng không phải là điều khó khăn, vị trí mà ba đã từng từ chối ngồi vào. Nhưng có một điều mà bác ấy không làm được trong khi ba có thể, đó là bảo vệ vợ con mình khỏi những nguy hiểm và gìn giữ bộ mặt để các con được hãnh diện, ngẩng cao đầu mà sống.
Trong giây phút đón nhận cái tin ấy, tôi chợt nhận ra ba, người mà bấy lâu nay tôi cứ tưởng mình đã hiểu nhiều lắm nhưng thật ra sự hiểu biết ấy chỉ là... cái bìa sách mà thôi. Ba đã chấp nhận hình ảnh một ông bố nghèo để gìn giữ cho các con một lý lịch thơm tho, sạch sẽ và một sự nghiệp tốt đẹp còn rất dài ở phía trước.
Giờ đây khi quay nhìn lại, tôi càng thương ba nhiều hơn khi hiểu được những suy nghĩ, trăn trở của ba. Tôi hiểu ba đã phải day dứt thế nào khi từ chối những cơ hội được đề bạt vào vị trí cao, hết lần này đến lần khác. Và, ba chấp nhận công việc chuyên môn thuần túy, là một ông bố nghèo.
Ba không thường mua cho chúng tôi những gói kẹo bánh mà tuổi thơ ai cũng muốn có, nhưng chỉ cần chúng tôi muốn có một cây compa hay một vật dụng, tài liệu học tập nào đó thì luôn nhận được thứ tốt nhất. Tuổi trẻ người ta thường ham chơi hơn ham học, ba là người gieo vào con cái suy nghĩ khoa bảng. Có lẽ nhờ sự truyền đạt ấy mà chúng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ nghỉ học giữa chừng.
Có lẽ ba là ông bố ít nói nhất thế giới, nhưng ba luôn biết hết mọi chuyện về con cái và có cách điều chỉnh kịp thời. Trong cuộc đời mình, tôi đã có cơ hội đi nhiều, giao tiếp nhiều, đọc nhiều... để biết thế giới rộng lớn này có rất nhiều người tài giỏi, thế nhưng ba vẫn luôn là thần tượng duy nhất trong lòng tôi. Cho đến những ngày cuối cùng nằm trên giường bệnh và trút hơi thở trong đau đớn vì chứng bệnh ung thư hành hạ, ba tôi vẫn luôn nghĩ cho người khác.
Lẽ thường, một người đang hứng chịu cái đau đớn tột cùng ít khi nghĩ cho người khác. Với họ lúc ấy, cái đau của bản thân là lớn nhất, sự khó chịu mà họ đối mặt là vấn đề nổi cộm nhất... thế mà ba cứ luôn miệng bảo mọi người đi nghỉ ngơi và ăn uống, không cần lo cho ba.
Mồ côi cha ở cái tuổi chẳng còn trẻ nữa, vậy mà vẫn thấy chênh chao một bến bờ, cảm giác bơ vơ như đứa trẻ lạc giữa chợ đông. Lặng người giữa dòng sông rộng, nhìn những nắm tro cốt của ba tôi chìm dần vào dòng nước... thấy cuộc đời thoáng chốc hư không.
Chỉ mong rằng, những ai còn có cha mẹ trên đời, hãy biết nâng niu gìn giữ từng khoảnh khắc mình còn có được hạnh phúc tròn đầy.
Phạm Thư

4 thg 4, 2016

Suy ngẫm: hai câu hỏi của con trẻ làm bạn khó trả lời

TTO -  ​" Bạn Như Quỳnh đâu?" - Đó là câu hỏi trỏng của một bạn nhỏ với tôi, một người mẹ. Lát sau, mẹ bạn nhỏ này hỏi con tôi: "Thấy L. đâu không?".
Hai câu hỏi của hai bé con không biết trả lời sao
Ảnh minh họa
- Bạn Như Quỳnh đâu?
Đứa bé hàng xóm học chung lớp với con tôi hỏi to khi tôi mở cổng bước ra đường.
Thấy tôi không trả lời, cậu bé sấn lại, nhìn sát mặt tôi, nhấn mạnh từng từ: "Bạn…Như… Quỳnh…đâu?"
Tôi vẫn tiếp tục không trả lời.
Đến nước này, chắc cậu nhỏ chịu hết nổi, nắm tay tôi lay mạnh:"Con hỏi cô đó, Như Quỳnh đâu rồi?".
Nhỏ nhẹ, tôi bảo:
- Con phải hỏi: Cô ơi, Bạn Như Quỳnh đâu rồi, vậy mới ngoan nhé! Bạn Quỳnh đang ăn cơm.
Đứa bé im lặng, gật đầu, sau đó bỏ đi, chắc vì “quê”.
15 phút sau, mẹ cậu bé đến, gặp lúc mẹ con tôi đang ngồi chơi. Người mẹ hướng ánh mắt về phía con tôi, hỏi:"Thấy L. đâu không?" (L. là tên cậu bé lúc nãy)
- Dạ, bạn Lâm chắc chạy về rồi cô.
Người phụ nữ quay xe chạy đi, bỏ lại cái nhìn ngơ ngác của con tôi: “Sao cô không cám ơn con?”
Tôi lúng túng vỗ về con: "Có lẽ cô đang vội, con à!"
Mỗi người đều có danh xưng, tên tuổi rõ ràng, sao không gọi tên hay danh xưng cho lịch sự? Phải chăng người lớn đang làm hư trẻ con vì cách “nói trỏng”, “hỏi trỏng” của mình?                                                                                                     
HẢI HƯƠNG

29 thg 3, 2016

Suy ngẫm: Người Việt làm việc vào giờ nào vậy!

“Người Việt làm việc vào giờ nào vậy?”

Xây Dựng 
Trở về nước sau 10 năm học và sống ở Anh, chỉ vài ngày ở Sài Gòn, anh bạn tôi đã phải thốt lên: “Toàn người ăn, người chơi thế này thì lấy ai xây dựng đất nước?”.
Qua khu Miếu Nổi, dọc bờ kênh Nhiêu Lộc, quận Bình Thạnh, anh choáng ngợp bởi hình ảnh ở các quán cà phê: tiếng nhạc mở ầm ĩ, người ngồi kín mít vào lúc 8 - 9 giờ sáng, cao điểm nhất của giờ làm việc.
“Nguoi Viet lam viec vao gio nao vay?” - Anh 1
Các bạn trẻ ngày càng xa lạ với các hoạt động văn hóa ý nghĩa (Trong ảnh: Lớp học 1 Tô tìm hiểu về Văn hóa Việt)
Nam thanh nữ tú ngồi la liệt, quần áo lượt là bàn năm bàn bảy ngồi lướt điện thoại. Người gác chân thủng thẳng, người thẩn thơ gạt tàn thuốc, nhâm nhi ly cà phê. Có những nhóm sát phạt nhau bằng bài bạc.
Đến chiều, cũng vào giờ hành chính, các quán cà phê vẫn cứ tấp nập người. Bắt đầu từ 4 - 5 giờ chiều thì các quán nhậu từ mặt tiền đến mọi ngõ ngách, từ quán sang đến bình dân rủ nhau vào cuộc, quán nào quán nấy đông nghẹt.
Anh bạn tôi cứ thắc mắc: “Người Việt làm việc vào giờ nào vậy?”.
6 giờ chiều, đi chạy thể dục ngoài bờ kênh, anh lại than chỉ toàn gặp các cụ cao tuổi, chẳng thấy người trẻ. Dọc bờ kênh, thành phố đã lắp đặt rất nhiều dụng cụ tập thể dục thể thao mà lãng phí quá, có mấy ai dùng.
Anh bạn tôi làm việc cho một ngân hàng ở Anh, về nước trong kỳ nghỉ nhưng hàng ngày vẫn check mail trao đổi công việc, chiều chạy thể dục và tối đọc sách. Còn cô em gái, đang là sinh viên Luật cũng chỉ khi về Việt Nam mới tranh thủ đi xem phim chứ ở bên kia thời gian kín mít với việc học, đi làm thêm và tham gia các hoạt động xã hội.
Mức độ rảnh rỗi và ham chơi của người Việt thể hiện rõ nhất ở tốc độ “lấn chiếm” của các quán ăn, quán nhậu ở khắp mọi con đường, mọi địa điểm. Như đại lộ Phạm Văn Đồng kể cả khi chưa kịp khai thông thì hàng trăm quán nhậu, quán nước đã “đóng chỗ” tấp nập đến xuyên đêm.
Mặt tiền đường Phan Xích Long cách đây vài năm được coi là “đô thị” để các công ty thuê văn phòng rồi khi kinh tế khó khăn, các công ty phải rút vào địa điểm rẻ tiền hơn, “nhường” chỗ cho hàng quán. Chỉ quán ăn là trụ nổi tiền mặt bằng đắt đỏ vì có lúc nào thiếu khách hàng.
Khu cà phê bệt giữa trung tâm thành phố lúc nào cũng như có lễ hội, đông vui khôn tả. Có những nhóm bạn trẻ ngồi tám, lê lết giết thời gian từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều rồi chiều đến đêm lại tìm chỗ mới vui chơi.
Dọc bờ kênh Nhiêu Lộc - Thị Nghè mật độ quán ăn nhậu vui chơi dày đặc. Cứ vài bước chân lại nghe tiếng hò dô cụng ly lại là tiếng nhạc nổ tung trời.
Khách hàng trẻ Việt trở thành “cỗ máy in tiền” cho các quán cà phê, đồ ăn nhanh, rạp chiếu phim nhập ngoại. Thậm chí những thường hiệu gà rán, đồ ăn nhanh mà anh bạn tôi nói rằng ở “bển” ế ẩm lắm thì vào Việt Nam lại trở thành hàng “hot”. Người trẻ kéo nhau vào giết thời gian đồng thời thể hiện độ thức thời, sành điệu.
Bộ phận rất đông người Việt lười lao động, làm việc qua loa, bớt xén giờ làm, công chức “cắp ô” rồi lười tư duy, suy nghĩ cho đến lười vận động. Như lời một chuyên gia nhân sự ở TPHCM, khi cùng làm việc với người lao động nước ngoài thì lao động Việt “ăn đứt” khoản chăm nhìn đồng hồ, chưa hết giờ đã vươn vai ưỡn lưng. Làm việc ngoài trời mà mưa hay nắng thì lao động Việt… chạy tìm chỗ trú đầu tiên mặc công việc, đồ đạc đang la liệt.
Tuổi trẻ thất nghiệp thì nhiều trong khi các doanh nghiệp vẫn không tuyển được người. Nhiều người không đáp ứng được yêu cầu nhưng cũng không ít người… chẳng có nhu cầu đi làm. Có người thì bất mãn đổ lỗi thời thế, hoàn cảnh cùng một bộ phận đang được cha mẹ bù đắp bằng vật chất nên ra sức hưởng thụ.
Chúng ta luôn thường tự ca ngợi mình chăm chỉ, chịu thương chịu khó nhưng bộ phận lười biếng nhiều vô cùng. Không chỉ là chuyện lười lao động mà còn là lười động não, lười tư duy và thích “ăn sẵn”.
Trong lần giao lưu với sinh viên TPHCM, trước câu hỏi của các bạn trẻ làm sao để trở nên giàu, chủ tịch một tập đoàn đa quốc gia chua chát trả lời rằng trước khi bàn đến những việc to tát, các bạn hãy dốc sức vào công việc nhỏ, hãy bớt thời gian cà phê cà pháo, ăn nhậu, thời gian lên mạng vô bổ…
Lười mà thích chơi sang. Sự lãng phí không chỉ chuyện những chai bia, những món ăn điện thoại xịn, xe chảnh mà rất nhiều người Việt, trẻ có lớn có đang rất phung phí những thứ quý giá nhất của đời người là thời gian, sức khỏe và trí tuệ.
Theo Hoài Nam/Dantri.com.vn

14 thg 3, 2016

Công thức giữ tiền hiệu quả nhất

Chia thu nhập vào '6 cái lọ' - 

Hãy chia tiền của mình ra thành 6 quỹ, là công thức quản lý tiền dễ nhất, hiệu quả nhất và đơn giản nhất trên toàn thế giới.
Công thức này do T. Harv Eker lập ra. Ông là tác giả của cuốn sách bán rất chạy Bí mật tư duy triệu phú (Secret of Millionaire Mind) và Làm giàu nhanh (Speed Wealth). Harv Eker cũng là người sáng lập kiêm giám đốc công ty Peak Potential Trainning, một trong những công ty đào tạo – nghiên cứu phát triển nhanh và mạnh nhất thế giới với nhiều khóa học như Tư duy triệu phú (Millionaire Mind Intensive), Tư duy đột phá của doanh nhân thành công (Guerilla Business Man), Làm chủ tư duy (Master Your Mind)...
Theo Harv Eker, bất cứ ai cũng có thể sử dụng phương pháp 6 cái lọ để quản lý tiền bạc, kể cả khi bạn nghĩ rằng mình không có nhiều tiền để quản lý. Điều quan trọng là bạn cần phát triển nó thành thói quen. Thậm chí với 100 nghìn đồng, bạn vẫn có thể bắt đầu phương pháp này.
Hãy chia tiền của bạn thành 6 cái lọ hoặc 6 tài khoản ngân hàng, hay còn gọi là 6 quỹ tài chính. Bạn lưu ý, 6 quỹ này hoàn toàn tách biệt với nhau. Mỗi khi có tiền (lương, thưởng, hoặc bất kể nguồn thu nhập nào) hãy chia khoản tiền này vào ngay 6 quỹ. Việc này cần làm ngay và làm để tạo thành thói quen.
chia-thu-nhap-vao-6-cai-lo-cong-thuc-giu-tien-hieu-qua-nhat
Ảnh: Igrad
1. Quỹ tự do tài chính = 10%
Tự do tài chính là khi bạn sống một cuộc sống như bạn mong muốn mà không nhất thiết phải làm việc hay phụ thuộc tài chính vào người khác. Nhiều người có thể về hưu sớm là nhờ họ được tự do tài chính. 
Bạn không được tiêu tiền trong quỹ này, tiền của quỹ này chỉ được dùng để đầu tư và tạo ra thu nhập thu động cho bạn. Lập quỹ này cũng giống như bạn nuôi một con ngỗng để nó đẻ trứng vàng cho bạn, vì thế bạn tuyệt đối không được ăn thịt ngỗng (tức là không được tiêu tiền trong quỹ).
2. Tiết kiệm dài hạn = 10%
Quỹ này có hai mục đích: Tiết kiệm cho dài hạn và tiết kiệm cho những trường hợp khẩn cấp. Ban đầu, bạn nên chia số tiền 10% tổng thu nhập này thành hai phần bằng nhau cho hai mục đích. Khi đã tiết kiệm đủ cho những trường hợp khẩn cấp (có giá trị tương đương khoảng 6 tháng chi tiêu hàng ngày) thì có thể cất riêng khoản này ra và tập trung cho những mục tiêu lâu dài như mua nhà, mua ôtô, cho con vào đại học. 
3. Giáo dục đào tạo = 10%
Bạn dùng quỹ này để phát triển bản thân: tham gia các lớp học, hội thảo, mua sách vở... Bạn nên nhớ, cách đầu tư tốt nhất chính là đầu tư vào học tập. Nếu bạn không phát triển có nghĩa là bạn đang chết.
4. Nhu cầu thiết yếu = 55%
Quỹ này giúp bạn đảm bảo nhu cầu thiết yếu hằng ngày của cuộc sống: ăn uống, xăng xe đi lại, điện thoại, các hóa đơn điện nước, quần áo và các chi phí khác.
Nếu bạn không thể sống với 55% thu nhập của mình thì hoặc là bạn cần gia tăng thu nhập hoặc là bạn cần đơn giản cuộc sống, ví dụ thay vì đi taxi, bạn hãy đi xe bus, thay vì đi xe máy tay ga, bạn hãy đi xe số, thay vì ăn hàng thì tự nấu ăn ở nhà với những thực phẩm bình dân.
5. Hưởng thụ = 10%
Hãy dùng quỹ này để chăm sóc bản thân, giúp bạn được hưởng cảm giác của người thành công và giàu có: ví dụ ăn những món sang trọng đắt tiền, đến những nơi bạn chưa từng đến, đi spa, đi nghe hòa nhạc....
Harv Eker khuyến cáo bạn nên tiêu hết tiền của quỹ này ngay khi một tháng kết thúc. Tuy nhiên, nếu bạn muốn được hưởng một dịch vụ đắt đỏ hơn, muốn đi một chuyến du lịch xa hơn, bạn có thể tiết kiệm quỹ này trong một quý trước khi sử dụng.
6. Giúp đỡ người khác = 5%
Quỹ này dùng để làm từ thiện, giúp đỡ người thân, bạn bè..., như một cách thể hiện lòng biết ơn cuộc sống. Sống cũng có nghĩa là sẻ chia, bạn cho đi để nhận lại nhiều hơn. 
Hoàng Anh
Gửi câu hỏi tư vấn tại đây hoặc về giadinh@vnexpress.net
 
Ý kiến bạn đọc ()
tôi công chức tháng 3,6tr, bạn thử đưa phương án cho tôi để có thể nuôi vợ và 2 con mà vẫn có mấy khoản như bạn nói đó; thưa với bạn, tháng 20tr thì làm được như vậy, còn công chức quèn thì khong bao giờ
ngoctu.sxd - 2 giờ trước
 
Cái này tôi làm được nè,nếu:thu nhập của tôi 100triệu một tháng.và rất đơn giản để bỏ vào 6cái lọ:
lọ tài chính:10tr
lọ tiết kiệm:10tr
lọ giáo dục:10tr
lọ nhu cầu sinh hoạt:55tr
lọ hưởng thụ:10tr
lọ giúp đỡ 5tr.Nhưng tôi nghĩ vẫn còn thiếu thêm mấy lọ nữa:lọ đám cưới,đám tang,đám giỗ,sinh nhật,lọ báo hiếu,lọ bệnh viện,lọ xăng,lọ điện.....
trương vô kỵ - 2 giờ trước
 
đây là bài toán dành cho FA, không gia đình, không con cái ...
cuong82 - 2 giờ trước
 
Một tháng 5triệu,một vợ,hai con tôi phải chia tiền như thế nào vào 6 cái lọ đó chứ?
trương vô kỵ - 2 giờ trước
 
Rất nhân văn và ... rất đúng !
thienkhai153 - 2 giờ trước
 
mình không áp dụng được vì thiếu tiền trợ cấp người thân rồi.
Tanhung Pham - 2 giờ trước
 
Tôi làm bao nhiêu cũng chỉ đủ ăn thôi.
Chu Phuc - 2 giờ trước