Hiển thị các bài đăng có nhãn Vô trách nhiệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vô trách nhiệm. Hiển thị tất cả bài đăng

28 thg 4, 2015

Làm gì để giáo dục lối sống cho thế hệ trẻ?

Phải dạy cho người trẻ 5 cái... tự

Trao đổi với Thanh Niên, tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm, Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Hà Nội, cho rằng văn hóa ứng xử của giới trẻ hiện nay có nhiều vấn đề mà các nhà giáo dục, các nhà quản lý cần phải quan tâm nhiều hơn.

Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần: Phải dạy cho người trẻ 5 cái... tự - ảnh 1
Tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm
Tiến sĩ Lâm nói: Chúng ta bàn nhiều về sự vô cảm - thái độ sống ích kỷ của giới trẻ, nhưng thực ra điều đó hiện diện phổ biến trong người lớn chúng ta.
Xã hội không được tổ chức một cách khoa học, đó là cái nguy hiểm nhất hiện nay mà chúng ta đang đối mặt. Chúng ta vẫn níu giữ những chuẩn mực, những cách làm cũ trong khi đó điều kiện giao lưu quá hiện đại, quá nhanh.
Đã vậy, chúng ta không chịu để công nghiên cứu, dự báo và có những giải pháp tương xứng với sự phát triển của xã hội. Thường chúng ta phải chạy đuổi theo các sự vụ. Ví dụ mới đây nhất là vụ “vỡ trận” ở công viên nước Hồ Tây. Lỗi là ở khâu tổ chức quản lý.
Ngay từ đầu anh không lường hết được những hiện tượng xã hội sẽ xảy ra khi tổ chức một sự kiện, kèm theo đó là anh bị tước mất hoàn toàn khả năng kiểm soát khi có chuyện. Chuyện nhỏ thôi nhưng qua đó cho thấy vấn đề tổ chức xã hội của chúng ta rất thiếu bài bản, thiếu khoa học. Tôi nói vậy không phải để bênh giới trẻ mà là để hiểu rõ vì sao người trẻ họ lại hành xử như thế và làm thế nào để giải quyết!
Có nghĩa là những biểu hiện vô văn hóa, thái độ ích kỷ của người lớn trong xã hội ngày nay phổ biến hơn xã hội trước đây?
Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần: Phải dạy cho người trẻ 5 cái... tự - ảnh 2
Không hẳn là vì người lớn ngày xưa “tốt” hơn người lớn ngày nay. Bạn phải hiểu rằng do các điều kiện sống ngày trước rất khác bây giờ nên cách sống của con người khi đó là “sống chậm”. Dân số Hà Nội nay đông gấp 5 - 7 lần ngày xưa, trong khi các điều kiện hạ tầng cũng như quản trị xã hội phát triển không tương xứng. Hơn nữa trước đây, cái bao trùm xã hội là văn hóa làng xã, người dân bị chi phối - quản lý bởi xã hội tại cộng đồng dân cư. Giờ xã hội phát triển, đòi hỏi phải thay cách tổ chức quản lý khác trong khi chúng ta vẫn dùng “lệ làng”.
Vậy phải làm thế nào để điều chỉnh xã hội cũng như giới trẻ?
Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần: Phải dạy cho người trẻ 5 cái... tự - ảnh 3
Xã hội không được tổ chức một cách khoa học, đó là cái nguy hiểm nhất hiện nay mà chúng ta đang đối mặt. Chúng ta vẫn níu giữ những chuẩn mực, những cách làm cũ trong khi đó điều kiện giao lưu quá hiện đại, quá nhanh
Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần: Phải dạy cho người trẻ 5 cái... tự - ảnh 4
 Giáo dục phải đóng vai trò thiết yếu. Giáo dục ở đây bao gồm: gia đình và xã hội chứ không chỉ chĩa mũi dùi vào nhà trường. Phải xây dựng và duy trì được nếp sống của cộng đồng tương thích với sự phát triển của đời sống xã hội.
Hệ thống văn bản pháp luật và khả năng kiểm soát nó trong văn hóa ứng xử. Từ trước đến nay, chúng ta đưa ra nhiều chương trình, nhiều chủ trương nhưng lại không làm được đến nơi đến chốn.
Rất nhiều băng rôn, loa đài… nhưng không đi vào người dân, không phục vụ cho lợi ích của họ, không có một thiết chế để duy trì ở mức độ tối thiểu những gì chúng ta quy định. Ví dụ như vấn đề an toàn giao thông, vừa rồi dấn thêm một bước là buộc trẻ em cũng phải đội mũ bảo hiểm - việc này rất đúng đắn, nhưng với những người lớn không đội mũ thì sao, tại sao chúng ta không giải quyết được triệt để tình trạng người lớn tham gia giao thông bằng xe máy không đội mũ bảo hiểm ?
Nhưng thưa tiến sĩ, gần đây dư luận xã hội cũng đã thường xuyên đặt vấn đề vai trò của giáo dục gia đình đối với các biểu hiện tiêu cực ở giới trẻ…
Đặt vấn đề như thế là đúng. Giáo dục gia đình của chúng ta đã và đang bị phá vỡ. Nó vừa do tác động của đời sống xã hội, số gia đình ly hôn ngày càng nhiều, rồi phân hóa giàu nghèo ngày càng sâu sắc đã ảnh hưởng không nhỏ tới nề nếp của mỗi gia đình.
Người nghèo thì phải bươn chải mưu sinh nên bỏ mặc con cái đã đành mà người giàu thì lại nảy sinh xu hướng dùng tiền để giải quyết các mối quan hệ xã hội, cả hai điều này đều không mang lại sự tốt đẹp cho con cái. Chúng ta chưa báo động đủ mức cần thiết cho người dân hiểu giá trị của giáo dục gia đình. Châu Âu một thời cũng đã để cho con người phát triển tự do cá nhân theo hướng thái quá, nhưng sau này họ đã quay lại với giá trị của giáo dục gia đình. Nhưng bỏ mất thì dễ, quay lại là rất khó.
Cái đáng lo ngại là ngoài yếu tố đời sống thì đang có sự bất ổn trong nhận thức của các gia đình về tầm quan trọng của mối liên kết - tương tác các thành viên trong một gia đình. Mỗi người một smartphone, iPad; mỗi người sống một kiểu… Ngay trong gia đình đã vô cảm với nhau, huống hồ ra xã hội.
Ông từng nhiều lần phát biểu tại các hội thảo về việc chúng ta thường nhận lỗi giúp các em nhiều quá mà không đề cao vai trò tự chịu trách nhiệm của những người trẻ?
Đấy chính là phương châm giáo dục mà tôi thực hành tại một trường THPT ở Hà Nội. Ở đây, các giáo viên được quán triệt là phải dạy cho học sinh 5 cái “tự”: Tự học - Tự lập - Tự tin - Tự trọng - Tự chịu trách nhiệm. Cái “tự” nào học sinh chúng ta cũng đều yếu, đặc biệt là tự chịu trách nhiệm. Chính sự “độ lượng” của người lớn đã góp phần dung dưỡng sự thiếu trách nhiệm ở những người trẻ. Hễ có chuyện là bố mẹ lại đi xin xỏ cho con, thầy cô giáo thì cũng giơ cao đánh khẽ, trong khi đó chúng ta rất lúng túng về việc áp dụng các hình thức kỷ luật ở nhà trường. Mức kỷ luật cao nhất là đuổi học mà thực chất cũng chẳng mấy trường dám áp dụng vì nó phản sư phạm. Cái này lại là một minh chứng cho trình độ tổ chức xã hội của chúng ta kém, bởi cho đến nay chưa hề có một công trình nghiên cứu bài bản nào về việc kỷ luật học sinh ra sao để đạt hiệu quả giáo dục khi các em phạm lỗi.
Quý Hiên
(thực hiện)
>> Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần - Kỳ 6: Chuyện nhỏ thành chuyện lớn
>> Vì chất lượng công vụ
>> Tôi có ý kiến: Mỗi người nên kiềm chế !
>> Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần - Kỳ 5: Xả rác đầy đường
>> Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần - Kỳ 4: Va quệt xe là đánh nhau
>> Quá tệ hại !
>> Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần - Kỳ 3: Ứng xử với của rơi
>> Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần - Kỳ 2: Cú sốc lớn về văn hóa
>> Vô cảm và thiếu văn hóa đang lớn dần: Reo hò trước nỗi đau người khác
>> Vô cảm

13 thg 4, 2013

Bệnh vô cảm



  1. Những câu văn của em Phan Hoàng Yến, học sinh lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An Hà Nội đã gây ấn tượng mạnh với người đọc không chỉ bởi đề tài em lựa chọn mà còn bởi cách hành văn rất tinh tế và sắc sảo. Bài văn được cô giáo cho 9,5 điểm với nhận xét :”Em có những phát hiện và suy nghĩ sâu sắc về hiện tượng đáng buồn này. Một người có trái tim nhân hậu, đa cảm và tư duy sắc sảo như em thật đáng quý .

    Đề bài: Trình bày suy nghĩ của em về một sự việc hoặc hiện tượng ở địa phương hoặc trường lớp (đặt nhan đề cho bài viết).

    BỆNH VÔ CẢM

    Có được một xã hội văn minh, hiện đại ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn làm sao cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” không biết làm sao có thể tạo ra một con chip “tình cảm” để khiến “những cỗ máy vô tình” biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang hoành hành rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một cá nhân mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.

    Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?

    Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đàn ông đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới những hàng cây cổ thụ vàm bóng quanh bờ hồ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát tản bộ trên những con đường hoa sấu, hoa sữa đầy mộng mơ mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta mất một phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?

    Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, con người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân bị hại. Một tháng trước, tôi đọc được một bài báo trên mạng có đưa tin về vụ một đứa bé Trung Quốc hai tuổi bị xe tải cán. Thương xót, đau lòng làm sao khi nhìn cô bé đau đớn nằm trên vũng máu mà không một người nào qua đường để ý, cuống cuồng gọi cấp cứu. Họ nhìn thấy rồi đấy nhưng họ lại cố tình như không thấy, đi vòng qua cô bé để tiếp tục con đường nhạt thếch, sáo mòn của mình. Càng chua xót, đau lòng, phẫn nộ hơn khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé nằm đó, vẫn thoi thóp thở, bám víu lấy cuộc đời lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch đi qua người cô bé, thản nhiên đi tiếp . Người qua đường vẫn thế, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra . Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông, đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện . Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy . Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, bị đuổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an . Đó là những con người “không dại gì” và cũng chính “nhờ” những người “không dại gì” đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.

    Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh lâm sàng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác, người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của cải? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền ủng hộ, trợ giúp những số phận đau thương, bất hạnh của người dân để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa . Tất cả những điều vô lương tâm ấy đề xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.

    Chúng ta biết bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.

    Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng như một ngọn lửa thổi bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm “không còn đất sống” là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.

    “Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo” – một giáo sư người Anh đã nói như thế. Tóm lại, ta nhận thấy rằng căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biết vận động. Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần “người”, giành lại “trái tim” mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta, đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội . /.

25 thg 6, 2012

Nguyên nhân trẻ vô cảm với người thân


Trẻ vô cảm do người lớn vô… tình

Thứ Hai, 25 Tháng sáu 2012, 11:06 GMT+7 
Dành nhiều tình cảm yêu thương, dạy dỗ cho trẻ giúp các em sống không vô cảm.Ảnh chụp học sinh chơi trung thu tại quận 7
Theo nhiều chuyên gia, sự vô cảm không hoàn toàn do giới trẻ mà một phần còn xuất phát từ việc người lớn vô tình!
“Phần ai nấy biết”
Đề thi tuyển sinh môn văn vào lớp 10 tại TP.HCM mới đây nhắc đến hai tình huống. Thứ nhất, một cô bé 15 tuổi được mẹ chở đi đánh cầu lông. Khi xe hai mẹ con bị va quẹt, đồ đạc văng tung tóe thì chỉ có người mẹ vội vàng gom nhặt và vài người đi đường dừng lại giúp. Riêng cô bé thờ ơ đứng nhìn. Sau khi mẹ nhặt xong mọi thứ, cô bé leo lên xe và còn thản nhiên dặn: “Lát về mẹ nhớ mua cho con ly chè”.
Tình huống thứ hai, một học sinh khi được hỏi về ca sĩ nổi tiếng mà cậu hâm mộ thì đã trả lời rất rành mạch từ cách ăn mặc đến sở thích… của ca sĩ đó. Nhưng khi được hỏi về nghề nghiệp, sở thích của cha mẹ, cậu lại ấp úng.
Tình huống nào trên đây hẳn cũng đều tạo sự thiếu thiện cảm cho người chứng kiến, thậm chí sẽ có người bất bình. Thực tế, tại một thành phố lớn như TP.HCM, vấn đề trẻ vô cảm, thờ ơ ngay cả với gia đình, cha mẹ không khó bắt gặp. ThS. Hoàng Thị Thùy Dương (giảng viên Khoa Khoa học xã hội và Nhân văn, Trường ĐH Thủ Dầu Một, Bình Dương) dẫn chứng một trường hợp phụ huynh chở con đi học mà chị vô tình thấy được. Khi xe không may bị tắt máy giữa đường, chỉ có người mẹ đổ mồ hôi đẩy xe suốt đoạn đường dài tìm chỗ sửa, còn đứa con dù đã mặc đồng phục của một trường cấp 3 rồi mà vẫn chỉ leo tót lên lề đường đứng đợi mà không hề phụ giúp. Hay như mới đây, việc một bạn trẻ hùng hồn tuyên bố trên mạng rằng sẵn sàng… giết cha mẹ nếu không cho em đi xem thần tượng biểu diễn đã gây “sốc” trong dư luận. Đây có thể nói là lời cảnh báo về tình trạng tuột dốc đạo đức, vô cảm của một bộ phận giới trẻ. Theo ThS. Thùy Dương, hiện nay việc học sinh dành quá nhiều thời gian cho điện thoại, máy tính… cho học sinh đã vô tình “nhốt” các em vào một thế giới ảo, ngăn cách với mẹ cha, bạn bè. Giữa lớp học rất đông vẫn còn đó vài học sinh sống thu mình chỉ “ta với ta”, khi được phân công việc gì dù không hứng thú vẫn miễn cưỡng làm mà không thể hiện chính kiến. Ngay cả khi gặp khó khăn lúc thực hiện nhiệm vụ được phân công, các em cũng vẫn không hề chia sẻ với giáo viên. Đối với những trường hợp học sinh như vậy, giáo viên rất khó xác định các em nghĩ gì… Đồng quan điểm, TS. Lê Thị Thanh Mai (Trưởng ban Công tác sinh viên ĐH Quốc gia TP.HCM) cho hay, với sự phát triển của công nghệ thông tin, học sinh thường tự giải quyết được nhiều nhu cầu thông tin từ đó ít tiếp xúc, chia sẻ với cha mẹ. Các em sống cho riêng bản thân mình nhiều hơn. Thậm chí ngay cả khi cha mẹ, ông bà bị bệnh có em vẫn thờ ơ.
Lấy tình cảm trị… vô cảm
Ở góc độ tâm lý, ThS. Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu (Khoa Tâm lý giáo dục, Trường ĐH Sư phạm TP.HCM) nhìn nhận, một số bạn trẻ hiện nay xem thần tượng, bạn bè quan trọng hơn cha mẹ. Lâu lâu được bạn giúp đỡ một lần các em thấy ấn tượng và nhớ mãi trong khi cha mẹ quan tâm, nuôi nấng cả chục năm trời vẫn không nhận ra công lao. Thậm chí nhiều em ích kỷ, chê bai đấng sinh thành từ chuyện nấu bữa ăn dở đến mua món đồ không hợp thời trang trong khi chính bản thân các em chưa hề nấu được bữa ăn hay mua tặng mẹ cha tấm áo… Tuy nhiên xét ở khía cạnh khác, ThS. Hiếu cho rằng sự vô cảm của giới trẻ hiện nay, lỗi không hoàn toàn ở phía các em mà một phần do sự vô tình của người lớn. Nhiều em rơi vào lối sống này vì thiếu tình thương, ít được quan tâm, hay bị cha mẹ đay nghiến. “Một khi còn cảnh tượng cha mẹ khuyến khích con mình ùa vào đám đông để cùng nhặt tiền, đồ đạc của người khác đánh rơi do một vụ va quẹt xe trên đường thì sự vô cảm, sai lệch lối sống là khó tránh. Do tâm lý bắt chước, “bệnh” vô cảm nếu không ngăn sẽ lây lan như virus. Giới trẻ không thể làm chủ được xã hội nếu cứ sống vô cảm!” - ThS. Hiếu khẳng định. TS. Mai cũng cho rằng, hành động định hướng, uốn nắn thường xuyên của cha mẹ là không thể thiếu đối với việc “trị bệnh” vô cảm ở giới trẻ.
Muốn “trị” hết bệnh vô cảm cho con, cha mẹ phải nhận ra sự vô cảm ở trẻ, từ đó phê phán, phân biệt để định hướng cho các em. ThS. Hiếu nhấn mạnh, với học sinh - sinh viên, việc có thần tượng không phải là xấu. Các bậc cha mẹ không nên bôi xấu hình ảnh thần tượng của con. Thay vào đó nên lái tình cảm ấy sang hướng tích cực. Chẳng hạn, hướng các em vào việc ước mơ, nỗ lực để đạt được thành công giống như thần tượng.
Bài, ảnh: Mê Tâm
 
Đừng “bôi xấu” thần tượng của con
“Với học sinh - sinh viên, việc có thần tượng không phải là xấu. Các bậc cha mẹ không nên bôi xấu hình ảnh thần tượng của con. Thay vào đó nên lái tình cảm ấy sang hướng tích cực. Chẳng hạn, hướng các em vào việc ước mơ, nỗ lực để đạt được thành công giống như thần tượng” - ThS. Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu (Khoa Tâm lý giáo dục Trường ĐH Sư phạm TP.HCM).
 

22 thg 6, 2012

Trách nhiệm của người con trong gia đình


Câu 3: trong đề thi TS lớp 10 tại TP.HCM 2012-2013 (3 điểm)
            Trong loạt bài trên báo Tuổi trẻ chủ nhật bàn về thế hệ gấu bông có đề cập hai hiện tượng:
1.      Một cô bé mười lăm tuổi, được mẹ chở đi đánh cầu lông. Xe hai mẹ con bị va quẹt, đồ đạc trên xe văng tung tóe. Người mẹ vội vàng gom nhặt, vài người đi đường cũng dừng lại phụ giúp còn cô bé thờ ơ đứng nhìn. Đợi mẹ nhặt xong mọi thứ, cô bé leo lên xe và thản nhiên dặn: “Lát về mẹ nhớ mua cho con li chè!”.
2.      Một cậu học sinh khi được hỏi về ca sĩ nổi tiếng mà cậu hâm mộ, cậu đã trả lời rất rành mạch về cách ăn mặc, sở thích của ca sĩ đó. Nhưng khi được hỏi về nghề nghiệp, sở thích của cha mẹ cậu, cậu ta ấp úng, không trả lời được.
Là người con trong gia đình, em hãy trình bày suy nghĩ về hai hiện tượng trên qua một bài văn ngắn (khoảng 01 trang giấy thi).
-----------------------------------------------------------
Học sinh có thể làm nhiều cách khác nhau miễn là có đủ một số ý theo quy định. Sau đây là một cách làm cụ thể:
·        Mở bàiĐặt vấn đề: Sự vô tâm của thế hệ gấu bông đã làm giật mình các bậc cha mẹ. Hai hiện tượng mà báo Tuổi trẻ Chủ nhật đã nêu là khá phổ biến. Đó cũng là thể hiện của sự suy tàn về chữ hiếu và vi phạm nghiêm trọng đạo đức con người Á Đông. Hai hiện tượng trên như một lời cảnh tỉnh đối với bổn phận làm con của chúng ta.
·        Thân bài:
Biểu hiện: Giải thích nội dung của hai hiện tượng trên nói lên sự vô tâm của thế hệ trẻ đối với những người thân yêu nhất, có công nuôi dưỡng và bảo bọc chúng ta từ khi mới sinh ra – đó là cha mẹ, ông bà, thầy cô giáo, ...Hình ảnh một em bé thờ ơ khi mẹ đi nhặt đồ và hồn nhiên nói: “Lát về mẹ nhớ mua cho con li chè!” cũng như hình ảnh một cậu học sinh rất rành về sở thích của ca sĩ cậu yêu thích mà chẳng biết gì về sở thích, nghề nghiệp, tâm trạng và niềm đau của bố mẹ mình. Điều đó đã tạo nên sự phản cảm mạnh mẽ trong tâm hồn người đọc.
+ Nguyên nhân:
_ Giới trẻ thường chỉ quan tâm tới cuộc sống và sở thích của mình, đó là một trong những biểu hiện của thói ích kỉ.
_ Bậc cha mẹ thiếu sâu sát, thiếu quan tâm đúng mực đến hành vi, sở thích và nhân cách của con.
_ Nhà trường và xã hội thiếu phương pháp giáo dục đúng mực, thiếu những hoạt động để rèn luyện nhân cách của học sinh và gắn kết con cái với cha mẹ.
_ Nhà trường và gia đình còn thờ ơ với việc giáo dục cẩn trọng về đạo đức làm người và những đức tính như: hiếu thảo, lòng biết ơn, lòng nhân ái, tính vị tha, khả năng chia sẻ với những người thân yêu, ...        
                  + Hậu quả:
      _ Nếu không khắc phục được những hiện tượng này, xã hội càng ngày càng trở nên băng hoại về đạo đức và sự vô cảm càng ngày càng trở nên phổ biến.
      _ Những hiện tượng trên là nhát dao cứa vào lương tâm của những người Việt Nam có đạo đức, là nỗi đau dai dẳng cho thế hệ cha anh.
      _ Những hiện tượng trên là sự xói mòn về đạo đức, là sự chạy theo những nét đẹp phù phiếm và hư ảo, bỏ quên những nét đẹp chân thật và những tình cảm thiêng liêng.
+ Cách khắc phục:
_ Chủ quan: bản thân mỗi con người phải ý thức về trách nhiệm của mình đối với gia đình và xã hội, rèn luyện lòng nhân ái, lòng vị tha từ những việc nhỏ nhặt nhất.
_  Khách quan: gia đình, nhà trường và xã hội nên chú trọng hơn về việc giáo dục nhân cách cho học sinh, dạy học sinh biết quan tâm tới những người thân yêu, gần gũi với mình, dạy học sinh biết cảm nhận vẻ đẹp cùa lòng vị tha, sự chia sẻ, đồng cảm và lối sống có trách nhiệm.
_ Lên án mạnh mẽ lối sống thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm, ích kỉ.
·        Kết bài: Hai hiện tượng trên đã đánh thức lương tâm của những người đã từng mắc vào những lỗi lầm tương tự. Đó là hồi chuông cảnh tỉnh đối với thế hệ trẻ nói riêng và đối với tất cả những người Việt Nam.