Hiển thị các bài đăng có nhãn Trẻ cơ nhỡ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trẻ cơ nhỡ. Hiển thị tất cả bài đăng

10 thg 10, 2008

Mái ấm tình thương nơi trú ngụ của những con người không chung huyết thống nhưng chung một tấm lòng

Yên Trân Trân-12TA2
“Trong đêm, một bàn chân bước, bé xíu lang thang trên đường, ánh mắt buồn mệt nhoài của em, em rất buồn vì em không biết đi về đâu,về đâu …”. Đây chính là thực trạng xã hội hiện nay ở nước ta, tình trạng trẻ em lang thang ngày càng tăng và là một vấn nạn cần được giải quyết nhanh chóng. Tuy nhà nước ta đã rất cố gắng hết mình, nhưng không dễ gì có thể xóa đi vấn nạn này một cách nhanh chóng được do nhà nước ta không có đủ điều kiện. Vì thế trong xã hội đã xuất hiện một lực lượng mới, một lực lượng cảm thông với tình trạng hiện nay của các em, một lực lượng giàu tâm huyết và đầy tình thương,đó chính là nhiều cá nhân, gia đình & tổ chức có lòng hảo tâm đã thu nhận trẻ em cơ nhỡ, lang thang, kiếm sống trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy,giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp.
Số phận của những đứa trẻ lang thang, khác với các bạn bè cùng trang lứa, lẽ ra giờ này chúng phải đang được yêu thương, được nâng niu chăm sóc bởi gia đình, cha mẹ; thì giờ đây những đứa trẻ ấy phải lang thang kiếm sống dưới những tiêu cực của xã hội, những lừa lọc, áp bức, xâm hại tới bạn thân, mà quan trọng nhất là xâm hại tới tinh thần, tới tư tưởng.Vì thế các mạnh thường quân, các nhà hảo tâm từ khắp mọi miền đất nước đã cùng chung tay lập nên những Mái ấm tình thương, những gia đình không cùng chung huyết thống nhưng lại có chung một tấm lòng, để chăm lo và dạy bảo cho trẻ em lang thang, những mảnh đời bất hạnh có được một cuộc sống hạnh phúc, một tuổi thơ vui tươi và một tương lai tươi sáng. Tiêu biểu về các tổ chức nhân đạo ở Vịêt Nam là: Làng trẻ em SOS, một gia đình lớn cuả trẻ em lang thang. Nhưng trong số những nhà hảo tâm có đầy đủ điều kiện về vật chất lẫn tấm lòng thì cũng có không ít người không có điều kiện vật chất nhưng lại có tấm lòng như Cổ tích “bà bụt sinh viên” đăng trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 26-9-2008 về nữ SV Nguyễn Hòang Oanh đảm đang, vững vàng với vai trò là chị, là mẹ của 3 em “nuôi” nhỏ mù lòa.Dù chỉ là sinh viên, lo tiền học của bản thân còn không đủ, nhưng Oanh vẫn gắng chăm sóc cho các em, lo cho các em có được một cuộc sống no đủ, được vui chơi, được học hành bằng những mối làm thêm đến tận khuya để có tiền cho các em.Thật đúng là một câu chuyện “cổ tích” giữa đời thường.
Nhưng do đâu mà trẻ em lang thang trong xã hội ngày một đông? Trẻ em lang thang do nhiều lí do, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là do những người mang tiếng là bậc sinh thành, nhưng lại thiếu trách nhiệm, đang tâm bỏ con giữa một xã hội đen tối, không nơi nương tựa, để chúng bị lợi dụng, lầm đường lạc lối.Thật đáng trách cho những kẻ đã quyết định sinh con ra đời thì ít nhất cũng phải mang đến cho chúng một cuộc sống hạnh phúc cho dù là không no đủ. Nguyên nhân thứ hai có thể do bọn trẻ mồ côi từ nhỏ, không nơi nương tựa, chúng phải sống dựa vào những đứa trẻ lang thang lớn hơn, những băng nhóm đường phố, học theo thói xấu, làm việc xấu để mưu sinh.Và nguyên nhân thứ ba chính là những kẻ có tâm địa độc ác, xấu xa đã lừa gia đình các em, dụ dỗ các em, xem các em như một món hàng đem lại lợi nhuận cho chúng.
Trong cuộc sống có kẻ xấu, người tốt, cũng như có những nhà hảo tâm thì song song đó cũng có những kẻ gian, lừa đảo, chăn dắt các em gọi là “mẹ mìn”.Những người “mẹ” này đã lợi dụng các em, bóc lột sức lao động của các em, bắt các em làm việc quá sức: xin ăn,bán vé số, thậm chí là ăn cắp để kiếm tiền nuôi chúng.Nếu các em không kiếm đủ tiền, thì bị “mẹ” đánh đập dã man, bắt các em nhịn đói. Những kẻ nhẫn tâm hơn nữa thì đánh gãy tay, gãy chân, thậm chí là chặt ngón tay, ngón chân của các em để việc ăn xin đạt “hiệu quả” cao hơn. Những đứa trẻ bị lợi dụng chăn dắt thường xuất thân ở các gia đình nghèo ở vùng sâu, vùng xa, bị những kẻ chăn dắt lường gạt đư vào TP.HCM làm việc kiếm tiền.Một thực trạng đau lòng khác là nhiềuu vụ việc khi phát hiện, lại do chính cha, mẹ ruột đẩy các em theo những kẻ chăn dắt để kiếm tiền. Như trường hợp em Hoa (khỏang 6 tuổi) trên báo Phụ nữ,quê ở Nghệ An, mẹ bệnh mất sớm từ lúc hai tuổi.Nhà có bốn chị em, thu nhập hàng ngày trông vào hai công đất trồng sắn và công việc phụ hồ hàng ngày của ba. “Khỏang giữa năm 2008, bác Năm ở TP.HCM ra quê đưa nhà em ba triệu đồng bảo ba cho con vào TP.HCM phụ bác Năm bán hàng.Bác sẽ cho ăn học đến nơi đến chốn. Khi vào TP.HCM, bác Năm Bắt con gọi bằng “mẹ”.Khi đi bán phải mặc đồng phục học sinh để người ta thấy tội nghiệp, mới bán được nhiều. Mỗi ngày làm việc, “mẹ” sẽ giữ dùm 10.000đ, cuối năm sẽ đưa con gửi về quê” – Hoa nói.Thật đáng xấu hổ khi một người lớn khỏe mạnh lại sống bằng số tiền ít ỏi kiếm được của một đứa trẻ, mà không biết tự lao động để nuôi sống bản thân, chỉ biết bóc lột sức lao dộng của các em. Những kẻ có hành vi này cần phải bị xử phạt thật nghiêm minh, để làm gương cho bọn xấu còn lại.
Việc làm của những nhà hảo tâm đối với các em lang thang thật là tuyệt vời.Đó là một nghĩa cử vô cùng cao đẹp mà xã hội đang rất cần có ở mỗi công dân. Là một thanh niên sống trong xã hội, chúng ta phải có thái độ tích cực ngăn chặn những hành vi sai phạm của bọn xấu, đồng thời chung tay góp sức giúp các em có một cuộc sống tươi đẹp.Vì trẻ em chính là tương lai của đất nước, là tương lai của chính chúng ta.“Trẻ em hôm nay, đất nứơc ngày mai”, hãy để trẻ được sống trong ấm no hạnh phúc, có thế thì tương lai do chúng xây dựng mới có thể tốt đẹp được.
Giúp đỡ người tàn tật, trẻ em cơ nhỡ cần có sự chung tay của nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức từ thiện và các cấp, các ngành và cả chính bản thân chúng ta nữa.Chúng ta hãy cùng nhau vận động mọi người xây nên những mái ấm, những gia đình thật lớn, để xã hội không còn cảnh trẻ em lang thang nữa.Hãy dể cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.

2 thg 10, 2008

Đằng sau đó còn có những mặt xấu chúng ta cần phải mổ xẻ...

Nguyễn Đặng Hùng Tâm- 12TA2 VTS

Hiện nay có rất nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức thu nhận trẻ em cơ nhỡ, lang thang kiếm sống trong thành phố , thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Đó là điều tốt nhưng đằng sau đó còn có những mặt xấu chúng ta cần phải mổ xẻ.

Bình thường, nhìn đồng loại bất hạnh, kẻ có chỉ số lương tri ít ỏi nhất cũng xúc động. Huống chi đồng loại nọ lại là những em bé mới tí tuổi đầu đã bị cho thuê làm “đạo cụ” xin ăn, những em ngước đôi mắt chỉ còn tròng trắng lên nhìn đám thực khách đang mải ăn uống nài mua vé số … Những cánh diều bất hạnh này không hề biết bay. Nhem nhuốc mặt mũi đã đành, cả lý lịch cũng mù mờ nốt. Cha mẹ là ai, ở đâu, mấy tuổi…phần lớn chúng đều lắc đầu. Chúng không ở đâu xa, quanh xóm ngõ, phố phường, vỉa hè, các bệnh viện Nhi đồng, Từ Dũ, hoặc tốt số hơn thì trong trường mù Nguyễn Đình Chiểu, trung tâm phục hồi chức năng Võ Thị Sáu, các cơ sở từ thiện Tam Bình, Thiên Phước, chùa Diệu Giác, mái ấm Hướng Dương, nhà mở Hoa Hồng. Đến với bọn trẻ này là những doanh nghiệp, những tổ chức thiện nguyện trong và ngoài nước, các Việt Kiều (nhất là Việt Kiều Mỹ). Và thường nhất, đông nhất là các cơ sở tôn giáo, các tiểu thương, sinh viên học sinh trẻ. Tất cả dù vài tỷ đồng, vài ngàn đồng, dù thi thoảng, dù đều đặn hàng tháng, năm này qua năm khác, dù ẩn danh, hiển danh…thì phần lớn đều là tự nguyện. Đó là một hành động nhân đạo xuất phát từ lòng hảo tâm, lòng yêu thương đồng loại của con người,. Vì vậy nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức đã thu nhận nuôi dạy trẻ em cơ nhỡ, lang thang, khuyết tật, mồ côi đến trưởng thành và tạo công ăn việc làm ổn định cho chúng. Chẳng hạn như Trung tâm Nhân đạo Quê Hương là nơi nuôi dạy trẻ em mồ côi, khuyết tật, tại trung tâm này, trên 4.000 trẻ em bất hạnh đã được nuôi dạy trưởng thành và được tạo điều kiện công ăn việc làm, hiện Trung tâm đang nuôi dạy và chăm sóc 340 cháu; Trường mái ấm Bà Chiểu ở 149/1 Nguyễn Văn Đậu - Phường 11 - Quận Bình Thạnh. TP. HCM là một ngôi trường nuôi trẻ em nữ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, trẻ mồ côi ở độ tuổi từ 6-16 tuổi, các em ở đây được học chữ và được học nghề để các em không phải đi bán thân hoặc làm những việc khác. Nếu bỏ mặc những đứa trẻ đó thì chúng sẽ vô giáo dục, trở thành những kẻ vô công rỗi nghề rồi dẫn đến phạm tội như câu “nhàn cư vi bất thiện”... Tuy nhiên cũng có những người lấy danh nghĩa nhận nuôi trẻ em lang thang, cơ nhỡ nhưng thực ra là bóc lột sức lao động, bắt các em làm việc như bán kẹo, ăn xin,… ở các trung tâm thành phố. Như trong bài báo trên VietNamNet : “7h các tối, cu Tùng (11 tuổi - quê ở Hoằng Hoá, Thanh Hoá)cắp chiếc rá nhựa xếp đầy kẹo cao su rảo bước “càn” địa bàn đã được chủ giao. Hàng chục đứa trẻ khác cũng hối hả lên đường "làm nhiệm vụ", đứa bán hàng, đứa ăn xin, bụng nơm nớp nghĩ đến trận đòn của những kẻ thuê mình...”. Hay những tổ chức săn trẻ sơ sinh, nhận nuôi trẻ em để bán ra nước ngoài,… theo báo Tuổi Trẻ ngày 25/9 : “Th., một cô gái 16 tuổi lầm lỡ và mang thai. Hay tin, một nhóm người tìm đến gạ gẫm đưa đi “mắc võng”. Sinh xong, Th. nhận được 20 triệu đồng, còn đứa nhỏ được người ta đưa đi...”. Hay các trung tâm nhân đạo cho người nước ngoài nhận các em bé VN làm con nuôi nhưng khi đã ra khỏi biên giới rồi thì số phận các em bé đó không ai biết được sẽ ra sao. Nguyên nhân là do tiền, lòng tham con người là vô đáy nên mới có thể làm những hành động vô nhân đạo đó, bất chấp tất cả để có tiền. Tình trạng này đang phổ biến ở VN, đang bị người dân, báo đài,… lên án và pháp luật trừng trị.

Nhà nước phải có các biện pháp giải quyết tình trạng buôn bán, bóc lột sức lao động trẻ em, phải kiếm soát chặt chẽ khi cho nhận con nuôi, … và chúng ta phải tham gia, giúp đỡ, làm các hoạt động từ thiện để giúp đỡ trẻ em mồ côi, cơ nhỡ, khuyết tật … để các em có thể vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp như một công dân nước VN.

Bàn tay ơi cứu giúp em thơ tìm được những giấc mơ...

Phạm Ngọc Phượng Hoàng 12A5

Như mội bài hát viết rằng : “….Từ khi em sống kiếp lang thang đơn côi lạnh lùng .Đời em chưa biết phút yên vui yêu thương ngọt lành .Tuổi thơ em chưa biết tung tăng vui chơi bạn bè
Tuổi thơ em chưa áo chưa cơm chưa vui học hành, ôi đau xót...”Không ai mong mình bất hạnh,chả ai muốn mình là trẻ lang thang.Vâng,các em đều là những con người như chúng ta nhưng chỉ có điều là các em thiếu may mắn hơn chúng ta. ….. Muốn về nơi tổ ấm lắm, ước ao mẹ kể chuyện . Ước ao được đánh đòn, rồi được cho âu yếm. Nhưng các em đã không có quyền đựợc lựa chọn tương lai của mình sẽ ra sao,sẽ đi về đâu.

Một lúc nào đó,ta dừng lại,nép vào một góc để quan sát xung quanh…ta giật mình khi thấy vẫn còn đó những mảnh đời bất hạnh biết bao.những đứa trẻ lang thang cơ nhở,bị bỏ rơi ngay từ những ngày tháng đầu tiên của cuộc đời mình,những ngày tháng tuổi thơ không êm đềm như bao đứa trẻ có cha,có mẹ,có mái ấm gia đình…trên con đường mưu sinh,vật lộn với bao cãm bẫy,bao cái xấu,cái ác,chúng không chỉ có mồ hôi mà còn là nước mắt và nỗi đau về thể xác xũng như tâm hồn.May mắn thay,bên cạnh các em vẫn còn có rất nhiều cá nhân,gia đình,tổ chức thu nhận trẻ em lang thang,cơ nhỡ về những mái ấm tình thương để che chở,bảo vệ.giúp các em học tập và rèn luyện,vươn lên sống lành mạnh,tốt đẹp hơn.
Thể xác lẫn tâm hồn của các em luôn hằn sâu những vết cắt,sự căm phẫn đối với cuôc đời,đối với hoàn cảnh và cả đối với số phận nữa.Nỗi đau hòa lẫn với nỗi nhọc nhằn trong cuộc sống mưu sinh đã đưa các em tìm đến với nhau tạo thành một hội"tệ nạn" trong tâm trạng đều bị tổn thương .Chỉ có chúng mới hiểu nỗi đau đớn trong lòng chúng bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng trào sôi một cách mạnh mẽ không lối thoát,rồi các em bị lạm dụng trở thành tay sai cho những tên vô lưong tâm , coi đồng tiền trên giá trị con người . Hoàn cảnh của các em đều hết sức nghiệt ngã. Chỉ có một số ít trẻ em Việt Nam được nuôi dưỡng và chăm sóc ở các cơ sở của nhà nước, còn rất nhiều em khác phải tự bươn trải để kiếm sống. Một số em bị bắt lao động, còn một số khác sống lang thang trên các đường phố - chính tình cảnh đó khiến cho các em có nguy cơ cao bị nhiễm HIV, sử dụng ma túy và bị lôi cuốn vào các hành vi phạm tội và mại dâm. Đáng trách thay các ông bố,bà mẹ lại có thễ nhẫn tâm bỏ rơi các em từ khi mới lọt lòng,tệ hơn cả thế,họ nuôi các em lớn lên rồi đối xữ với các em như một công cụ để kiếm tiền,mặc cho các em có mang nỗi đau về tinh thần nặng đến bao nhiêu,bên cạnh đó là những con người vô tâm,hờ hững,không một quan tâm đến cuộc đời cực khổ của các em.Đáng buồn thay những con người không có trái tim.“Dù làm nghề bán báo, vé số, đánh giày hay bán mì gõ…, trẻ lang thang luôn bị đối xử như những “nô lệ” của đường phố. Những đồng tiền còm cõi ấy không phải dễ kiếm, có được phải “đổ mồ hôi sôi nước mắt” và thậm chí phải đổ cả máu nữa. Đó là đặc điểm chung nhất của trẻ lang thang trên phố” - anh Hùng, ở Nhà mở Thảo Đàn, nhận định.

Nhưng bên cạnh đó,cám ơn thượng đế vì đã mang đến cho các e những con ngừi không quản khó khăn,cực khổ,tìm đến và mang các em đến với các mái ấm,nhà mở,gia đình và hơn cả thế đó chính là mang lại cho các e tình thương giữa đồng loại.Nếu năm 2001 cả nước có trên 30.000 trẻ lang thang thì đến nay còn khoảng 8.000 trẻ. Từ cuộc vận động đưa trẻ lang thang về với gia đình, số trẻ lang thang trong những năm gần đây giảm rất nhiều. Những con số chẳng là gì cả so với tình thương mà họ dành cho các em.

Tình trạng trẻ em lang thang cơ nhỡ hiện nay là vấn đề chúng ta cần quan tâm đặc biệt, vì thề hệ trẻ hiện nay là những nhân tài cho xã hội, là mầm mống để xây dựng một nền kinh tế phát triển. Bạn cứ thử nghĩ xem nếu một quốc gia ko có trẻ em tồn tại, chỉ có những người lớn tồn tại thì sớm muộn gi quốc gia đó cũng sẽ diệt vong mà thôi.Nói vậy để cho các bạn biết quan tâm đến những người kém may mắn hơn mình mà thôi!
Là một người trẻ,một thanh niên sống có lý tưởng,tôi mong các bạn,những con người có được sự may mắn như tôi,sự may mắn khi có cha,có mẹ,có mái ấm gia đình,những con người được học tập vui chơi với 1 niềm vui trọn vẹn,cố gắng ra sức học tập vì bản thân,gia đình và vì xã hội,bên cạnh đó hãy quan tâm nhiều hơn đến những mãnh đời xung quanh chúng ta,làm những công việc mà một con người có trái tim và lòng thương người nên làm các bạn nhé…Đừng xa lánh các em ấy mà hãy dang rộng vòng tay bảo bọc che chở các em ấy bạn nhé…..

“…..Bàn tay ơi cứu giúp em thơ tìm được những giấc mơ……..”

hãy cố gắng rèn luyện để cái "tâm "trong mình được trọn vẹn

DƯ THUỴ TRÂM ANH Lớp: 12A5 - Stt: 03

“Trong đêm, một bàn chân bước, bé xíu lang thang trên đường, ánh mắt buồn mệt nhoài của em, em rất buồn vì em không biết đi về đâu …” Đó chính là số phận của những đứa trẻ lang thang. Khác với các bạn bè cùng trang lứa, lẽ ra chúng phải được yêu thương, nâng niu chăm sóc từ cha mẹ, thì giờ đây những đứa trẻ ấy phải lang thang kiếm sống dưới cái oi bức của trời Sài Gòn. Cảm thông với những số phận bất hạnh ấy, hiện nay ở nước ta có nhiều cá nhân, gia đình tổ chức thu nhận trẻ em cơ nhỡ, lang thang, kiếm sống trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương đề nuôi dạy, giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Đó là những hình ảnh, hành động cao đẹp của tình tương thân tương ái, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết quan tâm, chia sẻ với những người kém may mắn hơn mình.
Thống kê cho thấy thành phố Hồ Chí Minh có khoảng 10.000 trẻ em lang thang trên các đường phố không nhà, không có nơi che chở và không được chăm sóc. Cho dù số lượng bao nhiêu hay hoàn cảnh sinh sống như thế nào thì mỗi trẻ em lang thang đều ở trong tình trạng hết sức dễ bị tổn thương. Đường phố với những hiểm hoạ có thể có những hành động tiêu cực đến sự phát triển của bản thân các em, những bài học từ đường phố ngày càng tàn nhẫn hơn, nguyên nhân là do sự nhộn nhịp của đô thị lôi kéo cũng rất nhiều. Trẻ lang thang không được đến trường, không được chăm sóc sức khoẻ thích đáng, không được chăm lo phát triển tinh thần và hỗ trợ để trở thành những công dân khoẻ mạnh và toàn diện. Do đó các mái ấm tình thương, các trung tâm bảo trợ xã hội ra đời với mục tiêu che chở, khôi phục cho các em được quyền học hành, được chăm sóc về sức khoẻ và được che chở dưới mái ấm gia đình, bảo vệ cho các em khỏi nguy cơ bị mất đi các quyền của trẻ em.
Một ví dụ điển hình về mái ấm tình thương ở thành phố Hồ Chí Minh là mái ấm Tre Xanh. Từ khi thành lập đến nay, 15 em đã được hỗ trợ đi học ở các trường công lập. Trong số những em được tạo điều kiện đến trường không chỉ có các em của mái ấm này mà còn có các trẻ em nghèo trong cộng đồng. Quan điểm không chỉ lo cho mình mà lo cho cả cộng đồngvà dựa vào cộng đồng để hỗ trợ trẻ em nghèo có hoàn cảnh khó khăn. Mái ấm đã trở thành một phần không thể tách rời của cộng đồng địa phương. Bên cạnh các hoạt động giáo dục trong và ngoài cơ sở, mái ấm Tre Xanh còn tiến hành đào tạo nghề, tổ chức các cuộc đoàn tụ và thu xếp việc làm. Trung tâm đã xây dựng mối quan hệ với các cơ sở ở địa phương để đào tạo tại chỗ cho các em và giúp các em tìm được việc làm hoặc gưỉ trả các em trở về đoàn tụ với gia đình.
Tuy nhiên không phải lúc nào việc đưa các em về những mái ấm tình thương cũng là hiệu quả khi tình trạng trẻ em lang thang cơ nhỡ ngày một tăng như hiện nay. Cần xã hội hoá việc nuôi dưỡng trẻ mồ côi lang thang không nơi nương tựa bằng nhiều biện pháp như tìm bố mẹ, gia đình thay thế cho trẻ em. Việc đưc các em vào trung tâm bảo trợ xã hội, các nhà mở chỉ là biện pháp cuối cùng.
Tình trạng trẻ em lang thang cơ nhỡ hiện nay là vấn đề cấn quan tâm đặc biệt. Vì thế hệ trẻ hiện nay là những nhân tài của xã hội, làm mầm mống để xây dựng một nền kinh tế phát triển. Chúng ta cứ thử nghĩ xem nếu một quốc gia không có trẻ em tồn tại, chỉ có những người lớn tồn tại thì sớm muộn gì quốc gia đó cũng sẽ diệt vong mà thôi. Có thể các em đó không có cha hoặc mẹ, thậm chí người thân cũng không có nên chúng ta đừng vì vậy mà xa lánh nhưng hãy dang rộng vòng tay che chở cho các em.
Con người không phải ai cũng hoàn thiện nhưng qua cuộc sống ta hãy cố gắng rèn luyện để cái tâm trong mình được trọn vẹn. Dù giàu hay nghèo, hãy mở rộng lòng quan tâm đến những người xung quanh vì biết đâu họ rất cần sự giúp đỡ củaa bạn. Cuộc sống luôn có sự công bằng, một khi bạn cho đi thì sẽ nhận lại. Vì vậy san sẻ niềm hạnh phúc với những người bất hạnh, những người kém may mắn hơn mình cũng là hạnh phúc. Và biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận được nhiều hơn cả khi bạn cho đi.

Nghĩa cử cao đẹp với trẻ cơ nhỡ

Trương Ngọc Yến Như Số thứ tự: 29 Lớp: 12A5 Trường THPT Võ Thị Sáu

Ở nước ta ngày nay, cùng với sự phát triển không ngừng của kinh tế – khoa học kỹ thuật, hoàn cảnh xã hội và môi trường sống cũng dần thay đổi. Bên cạnh những kế hoạch, những chính sách phát triển kinh tế thì các vấn đề về xã hội cũng đang được nhà nước và nhân dân ta quan tâm rất nhiều. Hiện nay, một vấn đề cấp thiết cần được xã hội quan tâm va giải quyết là tình trạng của các trẻ em lang thang, kiếm sống trong thành phố. Đây là một thế hệ tương lai của đất nước tuy nhiên cũng là một đối tượng có nguy cơ bị xâm hai cao bởi các tệ nạn xã hội. Nhận thấy được điều đó cùng với sự cảm thông, chia sẻ, nhiều tổ chức, giáo dục, cá nhân đã thu nhận trẻ em lang thang, kiếm sống trong thành phố về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp đỡ các em học tập, rèn luyện, vươn lên.
Đó là một nghĩa cử vô cùng cao đẹp của những người không thể im lặng và ngoảnh mặt trước bao mảnh đời đáng thương của trẻ em lang thang, cơ nhỡ. Cuộc sống của các em đa số không gia đình, không nghề nghiệp, lang thang đánh giày, bán vé số… nay đây mai đó, làm được có tiền thì ăn, không thì phải nhịn đói. Có nhiều em, do ra đời từ rất sớm nên chưa có nhận thức về cuộc sống, chưa có thể tự nuôi sống bản thân đã dẫn đến con đường ăn cắp, móc túi… Đối với các em lớn hơn, có chút sức khỏe thì đi làm mướn, làm thuê để kiếm sống nhưng cũng bị người xấu dụ dỗ, lợi dụng. Trẻ em lang thang luôn phải đối mặt với nhiều hiểm họa, nếu không được quan tâm thì sẽ có nguy cơ trở thành một thành phần xấu, tiêu cực cho xã hội sau này. Do vậy, khôi phục cho trẻ em lang thang được học hành, được chăm sóc, được che chở dưới mái ấm gia đình là một việc làm vô cùng cấp thiết. Điều này không chỉ có ý nghĩa xã hội, ý nghĩa kinh tế mà quan trọng hơn là giúp các em hướng thiện, tạo hành trang để các em có thể tự tin bước vào đời. Một em được nhận vào làm việc tại khách sạn bốn sao sau khi được tạo điều kiện tham gia một khóa học đã tâm sự:” Việc tiếp xúc, định hướng cho những đứa trẻ đường phố , lang thang như chúng em rất khó vậy mà các thầy, cô đã vượt qua tất cả để dạy dỗ, giúp đỡ chúng em. Chúng em học mà không tốn bất cứ khoản tiền nào , còn được ăn ngủ miễn phí. Bây giờ, em và các bạn khác đã có thể tự tin hòa nhập với xã hội. Em thấy mình may mắn hơn nhiều bạn khác”.
Thế nhưng, trong khi mọi người đang cố gắng, nổ lực để có thể giúp đỡ các trẻ em lang thang thì đâu đó trong xã hội vẫn còn một số người nhận nuôi các em vì mục đích xấu xa. Họ thu nhận các trẻ em lang thang về nuôi không phải để dạy dỗ, chăm sóc, giáo dục mà chỉ lợi dụng các em để thu lợi cho riêng bản thân họ. Họ đã bóc lột sức lao động và biến trẻ em lang thang thành một công cụ kiếm ra tiền bằng những con đường phạm pháp. Một vấn đề xã hội đang bức xúc hiện nay là tình trạng một số em gái bị bán sang Trung Quốc. Trẻ em lang thang luôn đứng trước nhiều mối đe dọa nhưng sự phối hợp và tập trung giải quyết của các ngành, các cấp thì chưa thật đúng mức, đồng bộ nên chưa có hiệu quả cao. Đã có nhiều trường hợp các em “ tái lang thang”, trở về với cuộc sống cơ nhỡ trước kia. Việc tiếp xúc, định hướng cho những đức trẻ đường phố lang thang là rất khó nhưng không phải là không làm được. Để giúp đỡ các em một cách có hiệu quả nhất thì phải có sự phối hợp không chỉ ở các cơ quan nhà nước mà còn ở các tổ chức, cá nhân của toàn thể cộng đồng.
Ai trong chúng ta có thể không chút chạnh lòng khi biết đâu đó ở các bãi rác trong thành phố chính là nơi kiếm sống của nhiều trẻ em, những đứa trẻ mô côi, lang thang phải đi bán báo, đánh giày… rong ruổi khắp đường phố từ sáng sớm đến tối mịt để có được ngày hai bữa ăn.
Tuy cuộc sống của chúng ta ngày một phát triển hơn, bận rộn hơn nhưng đằng sau những điều ấy, chúng ta luôn mong được chia sẻ, được làm gì đó cho xã hội, cho mọi người. Hãy đừng chỉ sẻ chia bằng lời nói, cảm thông bằng suy nghĩ mà chúng ta phải cùng nhau hành động, hành động vì một thế hệ tương lai của đất nước. Chúng ta hãy sẵn sàng tham gia và ra sức kêu gọi mọi người cùng tham gia vào các tổ chức, các đoàn thể giúp đỡ những mái ấm tình thương để có thể tạo một môi trường sống và học tập thật tốt cho các trẻ em lang thang.

1 thg 10, 2008

Mái ấm tình Người


Đặng Phương Thảo 12A5

“Trẻ em như búp trên cành” ta vẫn hay ví von trẻ là như thế. Trẻ em là măng non của đất nước, là những đứa bé được nâng niu, lớn lên trong sự yêu thương của cha mẹ và sự dạy bảo của thầy cô. Thế nhưng , thoáng đâu đó, khi đi trên đường , ta sẽ dễ dàng bắt gặp những đứa trẻ lang thang , kiếm sống rất vất vã giữa cái nắng oi ả của trưa hè hay của cơn mưa giầm nặng hạt. Đó cũng là nguyên nhân mà nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức đã thu nhận trẻ em lang thang,cơ nhỡ, kiếm sống trong thành phố, thị trấn về các mái ấm để nuôi dạy giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp.


Vậy, nguyên nhân tại sao lại có trẻ em lang thang cơ nhỡ? Trẻ lang thang có rất nhiều nguyên nhân ,mà nguyên nhân chủ yếu đưa trẻ vào đời sớm là xuất phát từ hoàn cảnh gia đình bố mẹ ly hôn, mồ côi, sống với mẹ kế hoặc dượng, điều kiện kinh tế gia đình khó khăn, sự quản lý trẻ của gia đình lỏng lẻo hoặc quá khắt khe; không những thế, việc giáo dục trẻ em của cha mẹ chưa đúng đắn, thậm chí có hành vi ngược đãi cũng tạo cho trẻ nhận thức về đạo đức kém, muốn rời bỏ gia đình…Bất mãn với hoàn cảnh của mình, lại không được quan tâm, giáo dục kịp thời, như một phản xạ tự nhiên, các em tìm cách bỏ đi khỏi nhà, lang thang với cuộc sống mà các em cho rằng đó là cách giải thoát. Ra đời sớm, chưa có nhận thức về cuộc sống, không thể tự lao đông nuôi sống bản thân, các em chỉ có con đường ăn cắp, móc túi… Đối với các em lớn hơn 1 chút, có sức khoẻ thì đi làm mướn, làm thuê nhưng cũng dễ bị người xấu dụ dỗ vào con đường phạm pháp, nghiện ngập. Hơn nữa, các trẻ em lang thang này thường sống thành từng băng nhóm, sinh hoạt không lành mạnh, tiêu xài hoang phí với số tiền bất chính có được…Một cuộc khảo sát cho thấy trẻ đi lang thang: 16% do mồ côi, không nơi nương tựa; 75% do đói nghèo; 9% do bắt buộc và do gia đình bất hòa, đó không phải là con số nhỏ . Vì vậy, việc tập hợp trẻ em đường phố về các mái ấm tổ chức nuôi dạy là hết sức cần thiết và thật sự quan trọng.

Mái ấm tình thương là những ngôi nhà thân thương đã dang rộng tay chào đón các em . Hiện ở nước ta đang xậy dựng và thành lập rất nhiều mái ấm như: mái ấm Hồng Ân, mái ấm Huynh Đệ Nhân Nghĩa… Chính những tấm lòng nhân ái đã vỗ về những trái tim, những số phận kém may mắn, đưa những đứa trẻ ấy thoát khỏi hoành cảnh khổ cực, tạo điều kiện tốt hơn cho các em học tập và sống cuộc sống tốt đẹp, đó là nhân đạo.. Bà Vũ Ngọc Oanh, là phó chủ nhiệm chương trình chăm sóc trẻ em xa mẹ, bà đã nuôi dưỡng rất nhiều em nhỏ lang thang từ bé cho tới khi trưởng thành, lập gia đình và có cuộc sống mới hạnh phúc. Xuất phát từ tờ báo “xa mẹ” , bà lãnh những tờ báo về cho các em bán, tiền lãi được phục vụ cho chi phí sinh hoạt và bà dần dần uốn ắn chúng vào một nề nếp, tập thể. Về sau, bà quyết định thành lập Chương trình Chăm sóc giáo dục trẻ em Xa mẹ, khi này, trẻ không phải đi bán báo nữa mà được bà nuôi cho ăn học. Đứa nhỏ thì học chữ, lớn thì học nghề. Giờ đây bà đã làm mẹ của rất nhiều trẻ em lang thang, sống trong niềm hạnh phúc khi thấy chúng trưởng thành và sống cuộc sống tốt đẹp. Cũng giống như bà Oanh,ông Nguyễn Quốc Thể, là cựu tù nhân của Pháp, khi thấy các em nhỏ lang thang trên đường, trong ông nổi lên ý chí giúp các em được cắp sách tới trường. Xây dựng một lớp học nho nhỏ, ông đi hết các con đường, ngóc ngách của thành phố vận động để các em tới lớp học. Bên cạnh đó, ông còn vận động các mạnh thường quân để có thêm sách vở, bút viết, và cả những “bữa ăn khuyến học” thuận lợi cho việc các em tới trường. Tới nay, lớp học của ông đã thu hút nhiều em nhỏ lang thang, và cũng đã giáo dục nhiều em nhỏ thành tài.

Thế đó, những người già đã cống hiến hết sức lực cho đàn em hôm nay, cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Thế còn những thanh niên, họ đã làm zì? Hiện nay xuất hiện nhiếu nhóm thanh niên tình nguyện như nhóm “những ước mơ xanh” “tuổi trẻ xanh”, hay các tổ chức như “tổ chức nhân đạo thế giới”.Họ là những thanh niên có bầu nhiệt huyết, có tấm lòng cao đẹp. Những cử chỉ như dạy học, tổ chức trung thu, giáng sinh … cho các em nhằm phần nào xua đi những bất hạnh. Tổ chức Uniceft là tổ chức lớn về nhi đồng, trẻ em của Liên Hợp Quốc cũng đã bắt tay vào việc giúp đỡ các trẻ em lang thang ở Việt Nam Đó là những hành động đẹp, thiết thực và rất có ý nghĩa. Qua đó, ta thấy được, dù già hay trẻ,dù giàu hay nghèo, bạn vẫn có thể góp sức giúp các em lang thang, các mảnh đời bất hạnh bằng tất cả tấm lòng. Cái các em nhỏ cần ngoài vật chất chình là tình yêu thương, sự quan tâm chăm sóc mà các em không có được.Nó xoa dịu phần nào nỗi đau, hay là quá khứ không đẹp, để các em tin vào con người, tin vào cuộc đời, để sống tốt hơn .



Xã hội đâu phải ai cũng là người tốt. Nếu như có những người đang cố sức giúp đỡ các em nhỏ lang thang có tương lai tươi sáng , thì đâu đó cũng có người lợi dụng sự nhẹ dạ, ngây thơ của trẻ để thu về lợi nhuận cho riêng mình.Đó là các dịch vụ ”tuyển lao động nhí” “chăn trẻ”. Khó mà tưởng tượng được nó là thế nào nhỉ? Họ tìm xuống những vùng quê khó khăn, gặp các em nhỏ, “tuyển” những đứa trẻ ở đây lên thành phố, phát cho chúng 1 cọc vé số rồi bắt chúng đi bán bất kể trời nắng hay mưa. Tiền bán được thì vào túi của “ông chủ”. Cứ như thế họ giàu lên nhờ bóc lột sức lao động của những đứa trẻ ấy. Đội lốt là cha, là mẹ, là chú, ngày ngày, họ chở trẻ thả ở 1 góc phố nào đó, rồi bắt chúng ăn xin, bán kẹo, bán bông, … hay thậm chí là ăn cắp. Hay là có cả những người bán trẻ em lang thang qua biên giới, làm tổn hại nhân phẩm cùa các em gái tuổi mới lớn,…. Đó là những kẻ đáng bị trừng phạt. Cần phải có thái độ nghiêm khắc và hình phạt xử lí những người thế này thì xã hội mới không có trẻ lang thang và cuộc sống mới trở nên văn minh .

Trẻ em lang thang do nhiều lí do, nhưng nguyên nhân quan trọng là do những người cha, người mẹ thiếu trách nhiệm. Nếu như đã sinh chúng ra thì phải cố gắng bằng mọi cách chăm lo đươc cho chúng, mặc dù về khinh tế thiếu thốn thì ít nhất cũng phải có tình thương, hạnh phúc. Thế nên người đáng trách nhất vẫn là những bậc cha mẹ vô tâm kia. Kẻ đáng trách thứ hai là những kẻ thờ ơ, lạnh lùng và có thái độ khinh bỉ đối với trẻ em lang thang. Nếu như đã sống trong hạnh phúc thì phải biết san sẻ niềm hạnh phúc với mọi người, nếu không ta sẽ trở nên ích kỉ và đó là hạng người mà xã hội khinh bỉ. Kẻ đáng trách cuối cùng là những người sử dụng trẻ em lang thang như một món hàng, món đồ chơi đem về cho mình lợi nhuận.

Là một thanh niên được sống trong hạnh phúc, chúng ta phải có thái độ tích cực ngăn chặn những hành vi sai phạm này, đồng thời chung tay góp sức giúp các em về lại cuộc sống tươi đẹp. Tham gia nhóm tình nguyện là việc làm thiết thực.Tiếp cận để hiểu rõ về cuộc sống khó khăn, gian khổ, đồng cảm và chia sẻ những vui buồn cùng các em; hãy xóa bỏ những khoảng cách , rào cản mà kết nối triệu triệu trái tim lại với nhau, vì chúng ta đều là con một mẹ sinh ra. Hãy cống hiến cả tấm lòng của mình cho những mảnh đời bất hạnh

Vấn đề trẻ lang thang đang là vấn đề thật sự quan trọng cần được sự quan tâm đặc biệt từ nhiều phía, không chỉ có mỗi cá nhân mà toàn thể cộng đồng, dân tộc phải chung tay góp sức để không còn hình bóng trẻ lang thang trong đêm vắng, hok còn những nỗi đau, bất hạnh trên đất nước Việt Nam thân yêu, không còn những câu hát “ trong đêm một bàn chân bước, bé xíu lang thang trên đường, ánh mắt buồn mệt nhoài của em, em rất buồn vì em không biết đi về đâu ….”



Bằng tất cả trái tim con người Việt Nam, chúng ta, những thế hệ trẻ của đất nước , phải chung tay góp sức xậy dựng đất nước văn minh, phải ươm trồng những mầm non của đảng, phài thế hiện sự đoàn kết, truyền thống tương thân tương ái mà bấy lâu ta rất tự hào. Giúp trẻ em lang thang học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp là giúp cho đất nước phát triễn tiến bộ, giúp tình đoàn kết dân tộc vững mạnh, giúp cho con người them niềm tin vào cuộc sống, và ngay cả giúp bản thân ta tự hoàn thiện chính mình. Đây là học quý báu đối với mổi cá nhân, và với tôi, tôi học được một điều, “ sống trên đời cần phải có một tấm lòng” , sống không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh, sống cho xã hội tốt đẹp hơn.

Nụ cười trẻ thơ sẽ rộn vang khắp nước ta

Trần Tuấn Vũ 12TA2 VTS
Hiện nay ở nước ta có nhiều cá nhân, gia đình cũng như tổ chức thu nhận trẻ em lang thang, không nơi nương tựa, kiếm sống bằng đủ các nghề trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Và tất nhiên, việc chăm sóc những em nhỏ thật không dễ chút nào. Để làm được điều đó, họ - những nhà hảo tâm phải là những người rất chu đáo, tận tâm và có tình yêu thương vô biên đối với các em.
Theo số liệu thống kê thì tại thành phố Hồ Chí Minh có khoảng 10.000 trẻ em lang thang trên các đường phố, không nhà, không nơi che chở và không được chăm sóc. Trong số đó, tỉ lệ các bé gái chiếm 28%. Những trẻ em này dễ bị tổn thương và là nạn nhân bị bóc lột lao động, lạm dụng và bị đối xử tàn tệ. Những mảnh đời khốn khổ đó chúng ta không thể nói đó là do số phận. Các em không hề chọn lựa cái cuộc đời đau khổ ấy, các em cũng không có quyền chọn cha mẹ cho mình nhưng chính cha mẹ các em, những người sinh ra các em ra lại thẳng tay vứt đi đứa con rứt ruột của mình. Tất nhiên họ có nhiều lí do để giải thích cho sự tàn nhẫn của họ nhưng họ không có chút tình thương nào để thấu hiểu và xót xa cho đứa con ngây dại mà họ đã vứt bỏ giữa bể đời bao la. Hãy tưởng tượng nếu không có những nhà hảo tâm giúp đỡ, chăm lo thì tương lai của những đứa trẻ ấy rồi cũng chỉ là một màu đen, u tối và không lối thoát. Điều đó cũng dễ hiểu vì chúng bị bỏ rơi ngay từ khi còn bé xíu, làm sao ý thức được phải học để biết những điều hay, điều phải. Chúng chỉ có thể sống theo bản năng và theo những gì mà những đứa trẻ khác, cùng cảnh ngộ nhưng lớn hơn chúng dạy chúng. Mà những điều đó thì chắc hẳn chỉ là những thói côn đồ, dạy nhau đấm đá để tự bảo vệ bản thân trước những sự uy hiếp của các băng nhóm giang hồ khác. Ấy thế nên mới nói việc chăm sóc một đứa trẻ là vô cùng khó vì chúng học cái xấu thì nhanh nhưng để dạy chúng thích nghi lại với những cái tốt thì quả là quá trình dài.
Ở những mái ấm tình thương trong thành phố, có thể kể tên như Mái ấm Tre xanh do Đại sứ quán Đan Mạch hỗ trợ, làng trẻ em SOS, nhà tình thương Stephan…, các em nhỏ được dạy dỗ rất chu đáo. Không chỉ học văn hóa, các em còn được dạy về đạo đức và về cách sống lành mạnh, có ích cho đời. Ngoài những giờ học, các em được chơi đùa, ca hát, nhảy múa một cách hồn nhiên và rất ngây thơ mà trước đây, khi phải lang thang trên những nẻo đường kiếm sống, các em từng ao ước mà không có được. Đến đây, ta mới có thể thấy hết được sự chu đáo của những tổ chức, cá nhân chăm lo cho đời sống các em. Họ chuẩn bị mọi thứ tiện nghi để đón các em về, ban cho các em một không gian sống tuyệt vời và gieo vào lòng các em sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Qua theo dõi trên báo đài, chúng ta có thể thấy rất nhiều những cá nhân đã làm được điều kì diệu ấy. Họ chăm sóc các em như thể ruột thịt. Như trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 26/9/2008 với đề tài “Bà bụt sinh viên”, chúng ta có thể thấy cô sinh viên Hoàng Oanh ấy là người rất tốt. Không một chút lo ngại, không một chút đắn đo, Oanh khẳng định với mẹ rằng cô có thể tự kiếm tiền lo cho các em Hiếu, Thắng và Thường, cả ba em đều là người khuyết tật. Tấm lòng cao thượng ấy quả thật rất đáng được trân trọng. Tuy nhiên, bên cạnh những người tốt, luôn luôn có sự xuất hiện thầm lặng của những kẻ xấu, những kẻ chỉ muốn lợi dụng các em nhỏ, buộc chúng đi kiếm tiền để cung phụng cho cái ăn, cái mặc của bọn họ. Như vụ bà Hồ Thị Ba ở phường 19, quận Bình Thạnh hành hung bé Hồ Thị Ba cũng được đăng tải trên Tuổi trẻ. Là một trẻ em cơ nhỡ, Bông được bà Ba đem về nhà nhưng bà không nuôi em mà ngược lại, bà ta bắt đứa trẻ mới chỉ lên chín đi ăn xin, lam lũ ngoài đường phố đem tiền về nuôi bà. Có thể thấy, đó là điều vô cùng tàn nhẫn đối với trẻ thơ. Trong tâm tưởng các em khi lớn lên, những hình ảnh hung bạo đó rồi sẽ còn hằn dấu mãi, ám ảnh các em suốt một đời. Qua những điều nói trên, cần khẳng định rằng những mái ấm tình thương, những gia đình, cá nhân tử tế muốn nuôi dạy các em mồ côi là việc rất đáng tuyên dương. Việc làm đó chỉ cho ta thấy được cái tốt chứ không nói lên cái xấu nào cả. Chăm sóc các em cũng chính là góp phần xây dựng xã hội văn minh, tiến bộ. Bởi lẽ, các em là những mầm non tươi xanh của xã hội, nếu không được chăm sóc, nuôi nấng tử tế sẽ trở thành những thành phần bất hảo, mang đến đau khổ cho mọi người và có đôi khi là cho bản thân các em. Tuy việc nuôi dạy các em là cần thiết nhưng nếu không có kinh phí, những mái ấm tình thương cũng khó mà duy trì được. Vì vậy, các nhà sáng lập mái ấm phải làm việc rất cật lực. Họ luôn tìm kiếm nguồn hỗ trợ từ các tổ chức kinh tế trong và ngoài nước nhằm giữ vững ngôi nhà tình thương cho các em. Và như quy luật cuộc sống, những người tốt sẽ luôn gặp điều may mắn nên các mái ấm hầu như được hỗ trợ luân phiên bởi các tập đoàn kinh tế khác nhau. Có một vài mái ấm có những bạn đã tốt nghiệp đại học và nay đang đi làm để kiếm thêm thu nhập, góp phần công sức nhỏ để cùng mái ấm chăm sóc tiếp những mầm non khác đang vươn lên mỗi ngày.
Với những nỗ lực của các mái ấm tình thương cũng như các cá nhân, gia đình mà các em nhỏ bơ vơ, đơn lẻ có được cuộc sống tốt đẹp. Những nhà hảo tâm ấy đã mang đến màu xanh cho xã hội, gạt đi bao nước mắt trẻ thơ vô tội và hơn vậy đã mang đến tiếng cười cho các em. Tuy nhiên, cần phê phán những người có âm mưu xấu xa, muốn hãm hại, hành hạ các em nhỏ. Nhà nước cũng như các cấp chính quyền cần có biện pháp chặt chẽ để theo dõi số trẻ cơ nhỡ và tạo điều kiện cho các em có cuộc sống tốt lành hơn nữa. Bên cạnh đó, cũng cần có nhiều thêm nữa những bài học giáo dục cho các bậc cha mẹ vô lương tâm, sinh con ra rồi bỏ đó cho xã hội. Làm được những điều trên, tỷ lệ trẻ em lang thang sẽ giảm một cách đáng kể và trong tương lai, xã hội sẽ ngày càng tươi đẹp hơn, nụ cười trẻ thơ sẽ rộn vang khắp nước ta.

Cùng nhau góp sức vì một thế hệ trẻ mới của đất nước.

Nguyễn Văn Hòa Lớp:12A5

Tình trạng trẻ em lang thang cơ nhỡ hiện nay ở nước ta là vấn đề đươc chú trọng quan tâm.Vì thế hệ trẻ hiện nay là những nhân tài cho xã hội,là mầm móng để xây dựng 1 nền kinh tế phát triển.Hiện nay đã có rất nhiều cá nhân cững như các tổ chức từ thiện đang chung tay thực hiện nhiệm vụ này nhằm đưa những công dân tương lai của đật nước này vương xa hơn trên trường quốc tế.

Những trẻ em lang thang cơ nhỡ này có rất nhiều hoàn cảnh,cha mẹ li dị nhau…vì hoàn cảnh,các em phải bươn chải,lao vào công cuộc mưu sinh ở cái tuổi mà lẽ ra các em phải nhận được sự chăm sóc từ phía gia đình,được đến trường và hưởng một tuổi thơ tốt đẹp. Vì vậy,có thể nói,đây là một vấn đề cấp bách và mối quan tâm hàng đầu được đặt ra cho sự phát triển của đất nước và tương lai của xã hội.

Đứng trước những hiện tượng trên,nhà nước ta đã xây dựng nhiều cơ sở tình thương nhằm giúp các em có cuộc sống ấm no hạnh phúc hơn..Cùng với đó đã có rất nhiều công ty tổ chức cá nhân ửng hộ đóng góp vì cuộc sống.Họ đã xây dựng lên những cở sở tình thương.Chúng ta có thể đã biết tới làng trẻ em SOS,nơi đây các cô chú lãnh đạo đã xây dựng làng như là 1 ngôi nhà của các em,nó có cả cha mẹ,có anh em.Mọi người muốn đem lại cho các em một cuộc sống bình thường như bao trẻ em khác.

Ở Việt Nam ngoài sự hỗ trợ của các đoàn thể thanh niên,còn có các tổ chức quốc tế như “Quỹ nhi đồng Liên Hợp Quốc,gọi tắt là UNICEF”.Dưới sự giúp đỡ của họ đã có nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ được chăm sóc giúp đỡ. Đã có nhiều chương trình giúp đỡ các em,như là chính sách ưu đãi các em khi em về lại địa phương.Song song với thực trạng đó cũng có rất nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ khác không biết đến sự giúp đỡ này. Ngoài ra còn có nhiều rất nhiều người ăn chặn tiền hỗ trợ các em nhằm trục lợi cho bản thân.Vì thế mỗi chúng ta hãy cùng nhau góp sức vì một thế hệ trẻ mới của đất nước.

Kết thúc vấn đề trên,chúng ta càng phải nhận thấy mình thật hạnh phúc và may mắn khi được yêu thương và luôn nhận được sự quan tâm,chăm sóc từ gia đình và thầy cô.Chính vì vậy chúng ta càng phải nhận thức rõ hơn và cố gắng thưc hiện tốt hơn nhiệm vụ của bản thân ở gia đình và nhà trường,hoàn thành tốt nghĩa vụ học tập,nói không với tiêu cực xã hội và cung nhau cố gắng xây dựng một xã hội mới tốt đẹp hơn.

30 thg 9, 2008

Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai

Họ tên: Phan Tú Uyên Lớp:12TA2

Tinh thần đoàn kết, thương yêu, giúp đỡ giống nòi là cơ sở của tình yêu quê hương, đất nước. Tinh thần ấy được thể hiện qua những việc làm cụ thể hàng ngày mà ta có thể bắt gặp ở mọi nơi. Đó là kết quả của tấm lòng tương thân, tương ái đã lưu truyền bao đời nay của dân tộc ta. Hiện nay, ở nước ta có nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức thu nhận trẻ em cơ nhỡ, lang thang kiếm sống trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Đây là những cử chỉ và hành động thiết thực của những nhà hảo tâm. Chúng ta cần biểu dương những tấm lòng ấy để nhân lên thành những gương người tốt, việc tốt điển hình trong cuộc sống.
Hiện nay, đất nước đang bước vào thời kì đổi mới, nền kinh tế thị trường phát triển, hoà nhập với quốc tế, nhiều cá nhân, nhiều gia đình, tổ chức làm ăn rất phát đạt, họ muốn chia sẻ tình thương, lòng nhân ái với những người lao động nghèo, những người cơ nhỡ trong xã hội đặc biệt là các trẻ em cơ nhỡ, lang thang kiếm sống trong thành phố, thị trấn bằng cách thu nhận về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Đây là một việc làm cao thượng, bộc lộ tính nhân đạo cao đẹp.
Ở bùng binh hàng xanh, không ít trong chúng ta bắt gặp những cảnh tượng hết sức đau lòng. Các em nhỏ, chỉ ở độ tuổi ê a, vậy mà đã phải đi xin từng đồng tiền lẻ của những người đi đường. Những tia nắng cuộc đời đã chiếu lên làn da non nớt của chúng, sạm đen và dày hơn. Tự hỏi, trong cuộc sống còn bao nhiêu đứa trẻ như thế nữa, tại sao chúng lại phải gánh trên vai số phận nghiệt ngã như vậy! Trong khi những đứa trẻ đồng trang lứa thì đang sống trong bầu không khí đầy ắp tình thương của biết bao người, còn chúng thì phải nai lưng sống qua ngày, đã vậy, đôi lúc còn phải cam chịu những ánh mắt thờ ơ, những sự ghẻ lạnh từ những con người không có trái tim
Bác Hồ nói:

Trẻ em như búp trên cành,

Biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan

Trẻ thơ là độ tuổi ăn chưa no, lo chứa tới, rất cần sự cưu mang, đùm bọc, che chở, dạy dỗ của người lớn để hình thành nên những nhân cách tốt đẹp, có ích cho xã hội. Thế nhưng, những đứa trẻ bất hạnh, không có mái ấm gia đình, không có tình thương của cha mẹ và người thân, chúng phải tự bương trải kiếm từng miếng cơm, manh áo. Hàng ngày phải tiếp xúc với các tệ nạn xã hội, các em dễ bị lôi kéo vào những con đường xấu và từ đó trở thành gánh nặng cho xã hội, cho cộng đồng. Nhận thức rõ điều này, nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức đã thu nhận những trẻ em cơ nhỡ, lang thang kiếm sống đó về những mái ấm tình thương. Bằng tình thương, sự đùm bọc, bằng tấm lòng nhân ái, bao dung nuôi dạy, giúp đỡ các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Các tổ chức như Trung tâm nuôi dạy và đào tạo việc làm cho trẻ em lang thang, cơ nhỡ Thái Bình, Trung tâm nuôi dưỡng, bảo trợ trẻ em Gò Vấp, Trường mái ấm Bà Chiểu,… là những ví dụ điển hình. Và có rất nhiều người đã lớn lên từ những mái ấm ấy, thành công và để lại tên tuổi cho đời như cố diễn viên Lê Công Tuấn Anh, nghệ nhân Lương Tấn Hằng, hiệu trưởng – nhà giáo ưu tú Phạm Thị Vy,…
Thế nhưng, đâu đó vẫn còn những hiện tượng tiêu cực như đối xử bạo hành với trẻ em, lợi dụng những tổ chức này để tranh thủ sự ủng hộ của các quỹ nhân đạo, bóc lột sức lao động của trẻ em, thái độ ghẻ lạnh, dửng dưng, thờ ơ trước nỗi đau, nỗi bất hạnh của trẻ em lang thang ngoài đường phố
Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai. Trẻ thơ được coi như tương lai của đất nước, một đất nước có phồn thịnh được hay không là nhờ vào thế hệ ấy! Nhưng, đất nước ta đang phải chịu sự thiếu hụt của rất nhiều tài năng đang chơi vơi giữa dòng đời. Vậy nên, cần thêm nhiều nữa những mái ấm tình thương như Trung tâm nuôi dạy và đào tạo việc làm cho trẻ em lang thang, cơ nhỡ Thái Bình, và cũng cần thêm nhiều nữa những lòng hảo tâm như nghệ nhân Lương Tấn Hằng.

Tóm lại, yêu thương, giúp đỡ, thu nhận trẻ em cơ nhỡ, lang thang kiếm sống trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp đỡ các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp là một hành động đáng để xã hội và quần chúng nhân dân ủng hộ và làm theo

Đáng tự hào cho những tấm lòng nhân đạo bao la giữa con người với con người

Hồng Phi Hùng Lớp: 12a5 – STT: 17 - VTS

Ở nước ta hiện nay có thể nói, số lượng các trẻ em cơ nhở đã có phần giảm thiểu là nhờ vào các chính sách, lòng nhân đạo, thương người giữa con người với con người đã thu nhận, nuôi dưỡng giáo dục những đứa trẻ mà tương lai gần như là một màu đen u ám. Nhưng bên cạnh đó một bộ phận không ít những đứa trẻ ấy vẫn còn hiện hữu đâu đó nơi đầu đường cuối hẻm đang hằng ngày mong chờ được sự giúp đỡ, từ những tấm lòng cao cả.

Trước hết ta hãy hiểu như thế nào là “trẻ lang thang cơ nhở”. “Trẻ lang thang cơ nhở” là một nhóm các đứa trẻ chọn lối sống ngoài vỉa hè, các thành phố lớn, tự tìm cho mình một sinh kế để nuôi sống bản thân. Những đứa trẻ ấy không có một nơi ở nhất định và cũng không nghề nghiệp ổn định và quan trọng hơn là trẻ phải hay tự xa lánh gia đình vì những tổn thương về mặt tâm lý.Đa phần những nguyên nhân dẫn đến việc trẻ trở thành trẻ lang thang đường phố là do gia đình đổ vỡ, trẻ bị bỏ bê hay bị người thân ngược đãi, gia đình nghèo không đủ ăn phải kiếm sống. Nhưng đa phần những nguyên nhân làm trẻ trở thành trẻ lang thang là do cách cư xử và thái độ của người thân đối với trẻ.

Hiện nay ở nước ta xuất hiện khá nhiều các mái ấm tình thương ở những tình thành, quận huyện trong nước thu nhận nuôi dưỡng, giáo dục những đứa trẻ lang thang cơ nhở sống ngoài đường phố. Điển hình như cô nhi viện Thánh An, Giáo phận Bùi Chu (Xuân Trường, Nam Định) hiện đang nuôi dưỡng hàng trăm trẻ bị bỏ rơi, mồ côi, khuyết tật, không phân biệt lương, giáo. Ban giám đốc Cô nhi viện, đội ngũ thiện nguyện nơi ấy và bao tấm lòng từ thiện đang gắng hết sức mình để chăm sóc, dưỡng dục các cô nhi... Làng trẻ em SOS Đồng Hới (Quảng Bình) là nơi chăm sóc, nuôi dưỡng 94 mảnh đời mồ côi. 14 mẹ, dì ở đây cũng là những phụ nữ có nỗi buồn trong cuộc sống. Và họ tìm niềm vui sống bằng sự tận hiến cho tình yêu…

Không chỉ ở các mái ấm tình thương mà đối với những con người, những cá nhân,những gia đình bình thường họ củng biểu hiện lòng nhân đạo, tình thương của mình qua việc thu nhận những đứa trẻ ấy về nuôi dưỡng giáo dục chúng nên người như hai mươi bà mẹ của làng trẻ SOS Gò Vấp, hai mươi hoàn cảnh và nguyên nhân đến với trẻ khác nhau, có người nói do thích trẻ con, có người nói do duyên số nhưng họ đều có điểm chung là tấm lòng nhân ái, bao la như “biển Thái Bình”. Bởi lẽ, để làm mẹ của Làng trẻ SOS Gò Vấp, những người phụ nữ này phải chấp nhận một điều kiện khắc nghiệt: Không lập gia đình, tức là chấp nhận hy sinh hạnh phúc cả đời người để dành trọn tâm huyết bù đắp cho những trẻ không may…Và những mảnh đới bất hạnh ấy sẽ không còn phải sống trong chốn tăm tối của xã hội, sẽ không còn phải chiệu cóng chiệu rét những khi đêm xuống, sẽ không còn lo âu dể tìm kiếm cái ăn, cái mặc mà giờ đậy chúng đã trở lại là những đứa trẻ được sống trong sự bao bọc chỡ che và tình yêu thương như bao đứa trẻ bình thường khác.Thế mới thấy tuy rằng mỗi người 1 nghề, mỗi nguời một hoàn cảnh, họ có thể khác nhau về quốc tịch, khác nhau về hoàn cảnh sống, địa vị xã hội nhưng họ gặp nhau ở tấm lòng yêu thương con người. Cho ta thấy tình cảm giữ con người với con ng là vô bờ bến, không có biên giới nào có thể ngăn cản.Bởi truyền thống tốt đẹp của người VN "lá lành đùm lá rách", "thương người như thể thương thân".

Nhưng rồi số phận của những đứa trẻ không may mắn gặp được sự cưu mang cứu giúp từ những tấm lòng nhân ái thì chúng sẽ ra sao. Dẫu biết lòng nhân đạo giữa con người với con người là bao la to lớn nhưng không thể nào cùng một lúc trong một xã hội không còn hiện hữu hình bóng cũa những đứa trẻ lang thang đường phố. Chúng sẽ ra sao khi bao quanh chúng là những căn bệnh hiểm nghèo, những cạm bẫy đang rình rập và những vũng mực đen sâu thẳm của xã hội. Chúng ta hãy làm những gì có thể để cứu vớt những mảnh đời ấy và cầu mong sao cho chúng sẽ không bị cám dỗ, sẽ không bị vấy bẩn bởi những mực trong xã hội và rằng ngày nào đó chúng củng sẻ được cứu giúp như những đứa trẻ lang thang khác.

Thật cảm động và đáng tự hào cho những tấm lòng nhân đạo bao la giữa con người với con người. Những cá nhân dám xả thân hi sinh cuộc đời mình”đổi tuổi xuân cho tuổi thơ” để cứu vớt cho những mảnh đời bất hạnh thế mới thấy tình cảm ấy không gì có thể ngăn cản được. Nhưng trong xã hội ngày nay luôn hiện hữu hai mặt trái ngược nhau đó là tốt và xấu. Bên cạnh những con người có tấm lòng nhân hậu là những con người cá nhân chỉ biết trục lợi bản thân, họ nhẫn tâm hành hạ đánh đập để ép bắt buộc các đứa trẻ làm những công việc trái với lương tâm đạo đức. Thật không may cho những đứa trẻ ấy, thật bất hạnh tại sao chúng lại rơi vào tay những con người mất đi tình người như vậy.

Thật cảm thông và xót thương sao cho những mảnh đời bất hạnh ấy. Mong rằng xã hội của chúng ta trong nay mai và trong tương lai sẽ không còn những mãnh đời bất hạnh như vậy. Vì thế để có thể làm được vậy chúng ta những người thân, những bậc cha me hãy luôn y’ thức xem xét, cân nhắc các hành động và thái độ đối với trẻ.

Vì một thế hệ trẻ và vì sự phát triển của đất nước trong tương lai ngay từ bây giờ các bậc cha mẹ hãy luôn xem xét cân nhắc thái độ và cách giáo dục đối với trẻ em, hãy cho trẻ những gì trẻ đáng được thừa hưởng và nhận lấy. Chúng ta hãy vì một tương tươi sáng, một tương lai sẽ không còn hiện hữu bóng dáng những đứa trẻ lang thang trên đường phố.

Bảo vệ Quyền trẻ em

Nguyễn Thành Trung 12A5 VTS
Ngày nay, đất nước tiến bộ xã hội phát triển cuộc sống người dân được ấm no. Nhưng đâu đó vẫn còn những mảnh đời bất hạnh: những đứa trẻ mồ côi phải sống trong cảnh cơ nhỡ thiếu thốn Đó cũng là một trong những vấn đề nhức nhối trong xã hội mà chúng ta cần phải giải quyết

Dạo một vòng quanh thành phố, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra được hình ảnh những em bé thân hình gầy gò tay cầm vé số, thùng đánh giầy mời moc khách qua đường, nhưng đâu ai biết được rằng đó chính là công viêc hằng ngày mà những đứa trẻ ấy phải làm để tự nuôi sống bản thân mình. Càng thương thay các em ấy luôn phỉa hứng chịu những ánh mắt ghẻ lạnh của nhiều người, bị chà đạp lên nhân phẩm, vì đơn giản chúng là những đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Ngày ngày phải dậy sớm về khuya lo từng miếng ăn. Nhiều đứa trẻ cha me mất, nhà lại đông anh em phải luôn chay ngươc chay xuôi mà cũng không lo đủ từng miếng ăn cho các em. Nhìn những hình ảnh ấy chúng ta càng thấy thương tâm. Vì thế, chúng ta phải xây dựng những mái ấm để nuôi dạy và giúp các em sống lành manh và vươn lên trong cuộc sống.

Nhiều nhà hảo tâm thương sót những đứa trẻ không cha không mẹ hay những đứa trẻ lang thang kiếm sống đã lập lên nhiều trại trẻ mồ hay làng SOS với hy vọng sẽ giúp các em sống tốt. Tiêu biêu là làng SOS ở quận Cầu Giấy Hà Nội. hầu hết các em ỡ đây đều là trẻ mồ côi ko nơi nương tựa. Mái ấm của các em là được sự yêu thương chăm sóc của mọi người, các em đươc sinh hoạt với các bạn đươc học hành. Nhìn những đứa trẻ ấy vui chơi chúng ta ai ai cũng ko thể cầm đươc sự xúc động, thương thay những ánh mắt hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ ko được một lần nhìn thấy cha mẹ mà phải sống trong cảnh cơ cực thiếu thốn trong xã hội.

Hiên nay, trong nước ta trẻ mồ côi có xu hướng tăng nhanh,Theo Bộ Lao động Thương binh và Xã hội, số trẻ bị mất bố, mẹ hiện vượt năm 2001 trên 20.000 em. Nguyên nhân chính gây nên tình cảnh này là thiên tai và rủi ro. Nhiều em không xác định được bố mẹ do bị bỏ rơi ngay từ lúc lọt lòng. Cả nước hiện có gần 146.000 trẻ mồ côi, không nơi nương tựa. Các em chủ yếu được nuôi dưỡng tập trung tại các cơ sở bảo trợ xã hội, một số ít được gia đình, họ hàng hoặc người nước ngoài nhận làm con nuôi. Sắp tới, ngành lao động xã hội sẽ phát triển nhiều hình thức chăm sóc thay thế dựa vào cộng đồng. Theo đó, trẻ em không còn bố, mẹ sẽ được giao cho các gia đình nhận làm con nuôi, được nuôi dưỡng tại các nhà xã hội tại cộng đồng.

Tuy nhiên bên cạnh đó ko ít người mang danh nghĩa xây dựng nhà tình thương mà thật chất muốn biến nơi đó thành nơi giam giữ bắt những đứa trẻ đó phục vu cho họ những mục đích xấu xa của mình. Họ bốc lột sức lao, càng độc ác họn khi họ sẵn sang giết những đứa trẻ sơ sinh va dùng cơ thể chúng dể vân chuyên ma túy, hay Khu vườn trà của Dòng Thánh Phaolô canh tác lấy lợi tức nuôi trẻ mồ côi bị nhà cầm quyền tỉnh Lâm Ðồng cướp đoạt rồi bán cho ngoại quốc làm sân gôn và sự gia tăng nhiều vụ viêc như cưỡng bức trẻ em, buôn bán trẻ em ra nước ngoài đều gây ra những bất bình trong dư luận.những hành động của họ vô tình đã giết chết một thế hê của đất nước thay vì bồi dưỡng vun đắp cho những mầm non. Những con người ấy cần phải đươc trừng trị một cách thích đáng theo những quy chế của QUYỀN TRẺ EM

Thật cảm thông và thương xót cho những mảnh đời bất hạnh ấy. mong sao xã hội trong tương lai sẽ không còn những mảnh đời cơ nhỡ. Để đạt đươc điều đó chúng ta cần phải xem xét thái độ và luôn ưu tiên giúp đỡ trẻ em bất hạnh. Luôn tuyên truyền vận động các nhà hảo tâm đóng góp để trẻ em đươc phát triển đầy đủ nhất, để xứng đáng là quốc gia tiên phong trong những quy định về quyền trẻ em.

Nhìn lai những hình ảnh đáng thương ấy em cảm thấy mình thật hạnh phúc vì lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ đươc học tập vui chơi. Em tự hứa sẽ cố găng học thật tốt và luôn cố gắng giúp đỡ cho những bạn trẻ bất hạnh trên thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng có một cuộc sống tốt đẹp hơn .

Thương người cơ nhỡ

PHAN THỊ THANH LIÊM 12A5

Hiện nay ở nước ta có nhiều cá nhân ,gia đình ,tổ chức thu nhận trẻ em cơ nhỡ ,lang thang,kiếm sống trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy ,giúp các em học tập ,rèn luyện ,vươn lên sống lành mạnh,tốt đẹp.

Theo tạo hoá,mỗi đứa trẻ vừa chào đời là được ban tặng một tình cảm thiêng liêng từ cha mẹ của chúng.Nhưng không phải ai cũng may mắn được đón nhận và những mãnh đời bất hạnh đã hiện diện trong xã hội ngày nay,những đứa trẻ đó phải đi lang thang để kiếm sống không người thân không gia đình. Nhưng xã hội đã không ruồng bỏ , thấu hiểu nổi đau của họ.Và hiện nay ở nước ta nhiều cá nhân,tổ chức, gia đình đã thu nhận trẻ em cơ nhỡ,lang thang,kiếm sống về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp các em sống lành mạnh,biết vươn lên trong cuộc sống.
Mỗi chúng ta, ai cũng có một hoàn cảnh một bất hạnh riêng,nhưng đau khổ nhất la mất mát tình cảm gia đình.Đối với những em bé vừa ra đời thì các em luôn muốn được âu yếm trong vòng tay yêu thương của cha mẹ,nhưng không phải ai cũng may mắn nhận đuợc.Hiện nay hiện tượng trẻ em lang thang ngày càng nhiều ,các em mang trong mình nỗi bất hạnh không gặp ít khó khăn.Điều đó đã làm cho nhiều trái tim bát ai nổi dậy ,nhiều cá nhân ,tổ chức đã mở lòng đón nhận hàng nghìn trẻ cơ nhỡ ,lang thang để nuôi dạy,giúp đỡ cho họ vươn lên chính bản thân và mở cho mình một tương lai tươi sáng. Chẳng hạn như làng nuôi dạy trẻ SOS ở Hà Nội, chứng kiến quang cảnh sinh hoạt gia đình chị Đỗ, nếu không được giới thiệu thì bất cứ ai cũng tưỡng chị là mẹ đẽ của 171 trẻ em mồ côi từ 1 đến 17 tuổi. Vốn là giáo viên chị Đỗ đã được tuyển chọn làm mẹ của 11 trẻ em mồ côi và là một trong mườisáu bà mẹ ở làng SOS Hà Nội những đứa con đang khôn lớn nằm trong vòng tay chăm sóc, dạy dỗ của chị. Một trong những người có tấm lòng cao thượng, cùng cảnh ngộ với những đứa trẻ mồ côi ,lang thang đó là chị Huỳnh Tiểu Hương.Từ một đứa trẻ không nơi nương tựa trở thành một danh nhân và bây giờ là mẹ của 150 đứa trẻ,còn la người đã mở trung tâm nhân đạo Quê Hương để nuôi dạy trẻ khuyết tật ,bị bỏ rơi….
Bên cạnh những con người có tấm lòng bát ái thì cũng không ít người lợi dụng lòng bát ái để mưu cầu lợi ích riêng cho mình.Họ cũng nuôi nấn những đứa trẻ đó nhưng lại bắt các em đi ăn xin hay bán vé số mang tiền về cho họ. Thật tàn nhẫn,khi chính mắt tôi nhìn thấy những con người tàn ác đó ngược đãi những đứa trẻ tội nghiệp. Một đúa trẻ áo quần tả tơi, mặt mũi lem luốc cầm cái nón đi xin. Bên đường là người phụ nữ mặt mũi dữ tợn tay cầm roi quan sát đứa trẻ. Tôi cho rằng bà ta là người nuôi chúng và bắt chúng phải đi xin. Tương lai của những đứa trẻ đó sẽ về đâu, một bầu trời u ám đang dày vò đứa trẻ thật tội nghiệp. Tàn ác hơn có một số người đã nhặt những đứa bé chưa đầy một tháng tuổi, họ đã tổn thương một phần cơ thể chúng, làm cho chúng bị tàn tật để khi lớn chúng đi xin màng tiền về nhiều hơn. Đó là một cảnh tượng khủng khiếp. Hiện nay một số tổ chức từ thiện cũng đã lợi dụng là cưu mang trẻ em lang thang nhưng thật chất là âm mưu đoạt lấy số tiền tài trợ của nhà nước. Chẳng hạng như ông Cù Quốc Lịch giám đốc trung tâm nuôi dưỡng trẻ em ở Hưng Yên. ông và một số nhân viên khác cùng nhau tạo những hoá đơn chi tiêu giả để đoạt một số tiền là một tỉ đồng do nhà nước và đồng bào ủng hộ.
Nguyên nhân xâu xa của sự việc trên là do họ đã mất tình người, nhẫn tâm làm hại những đứa trẻ ngây thơ vô tội, cướp đi một hi vọng nhỏ nhoi là được hưởng tình yêu và lòng quan tâm của mỗi người dành cho các em. Đồng tiền đã làm mờ mắt họ bất chấp thủ đoạn để mưu cầu hạnh phúc riêng. Tại sao các em lại rơi vào nỗi bất hạnh như thế ? Đó là hoàn cảnh riêng của mỗi người, thật không may mắn khi một đứa trẻ ra đời không bao lâu trở thành trẻ mồ côi. Có thể tai nạn nào đó đã đến với cha me của các em. Làm cho các em tuyệt vọng và đau đớn. Cũng có những trường hợp nhẫn tâm là vứt con đi từ khi đỏ hỏn, chỉ vì trẻ bị sứt môi, hở ếch hay bị khuyết tật. Một số trường hợp cha mẹ lấy cớ mang đứa trẻ đến khám bệnh rồi bỏ lại hoặc bên ngoài bệnh viện. Ngoài ra một số người bỏ con mình trong trại mồ côi rồi quay lại nhận đem về để bán con đi.
Mỗi chúng ta cần quan tâm giúp đỡ nhiều hơn đối với các em có hoàn cảnh bất hạnh. Vì thiếu sự quan tâm dạy dỗ của cha mẹ thì các em sẽ dễ mắt phải những con đường sai trái, vướng vào lối sống không lành mành. Chỉ có như thế mới giúp đỡ trẻ em cơ nhỡ vượt lên hoàng cảnh và các em có thể học,vui chơi ,rèn luyện , tự vạch ra cho mình một tương lai tươi sáng và các em sẽ trở thành những chủ nhân tương lai của đất nước như câu nói của UNESCO: “ Trẻ em hôm nay thế giới ngày mai”. Mỗi chúng ta cần lên án những hành vi ngược đãi trẻ cơ nhỡ lang thang, nghiêm khắc với những người vi phạm và tuyên truyền cho nhiều người hiểu thêm về hoàn cảnh của các em, nên giải thích nỗi bất hạnh đó để mọi người cùng thấu hiểu cùng mở lòng đón nhận và giúp đỡ .Mong rằng xã hội chúng ta sẽ không còn những thảm hoạ đó và càng nhiều trẻ em có mái ấm tình thương, nhận đựơc sự quan tâm của gia đình và mọi người.
Thật cảm động khi thấy những đứa trẻ lang thang, kiếm sống,nhất là những trẻ mồ côi không nơi nương tựa.Thấu hiểu nổi lòng,nhiều người trong xã hội ta đã cưu mang giúp đỡ các em và vấn đề đó càng được mọi người quan tâm ,chú trọng.Hiện nay, nhiều mái ấm tình thương đã mọc lên ,che chở cho trẻ em,nuôi dạy tạo điều kiện cho các em được đi học ,vui chơi hưởng quyền lợi mà mình phải có được.Thật xúc động trước tấm lòng bát áivà tôi mong rằng sẽ còn nhiều người và nhiều người hơn quan tâm các trẻ lang thang.Đồng thời lên án gay gắt những ngưòi lợi dụng lòng bát ái đó để mưu cầu hạnh phúc riêng.

Thương trẻ cơ nhỡ

Trần Hoàng Bảo Hân Lớp : 12A5

“ Tuổi trẻ là tương lai của đất nước “ ….đã có rất nhiều quốc gia chú trọng đến công tác tăng cường đào tạo thế hệ trẻ - ươm mầm tương lai cho nước nhà,nhưng bên cạnh đó,vẫn còn rất nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ,cần sự quan tâm nhiều hơn của từ xã hội và căn bản là từ chính chúng ta.Hiện nay đã có rất nhiều cá nhân cũng như các tổ chức từ thiện đang chung tay thưc hiện nhiệm vụ mới này với mục đích cao hơn trong tương lai là đưa đất nước ta vương xa trên trường quốc tế.

Trong tình hình chung của đất nước đang trên đà phát triển,ngoài những mặt tích cực như đời sống xã hội của người dân đang ngày càng được nâng cao,kinh tế thị trường phát triển vượt bậc,thì bên cạnh đó cũng kéo theo hang met tie cực…..khoảng cách giàu nghèo ngày càng tăng.Trong khi đó,mức sống của xã hội đã thay đổi,dẫn đến hệ thống ý thức và trách nhiệm của người dân cũng dần biến đổi theo,cùng với sự giao thoa văn hóa giữa phương Đông và phương Tây,lối “sống thử” đã du nhập vào Việt Nam,đó cũng chính là một trong những nguyên nhân căn bản làm gia tăng số lương trẻ em bị bỏ rơi ….chỉ do những sự cố ngoài ý muốn.Bên cạnh đó,cũng còn nhiều lí do khác,như gia đình các em khó khăn,vì hoàn cảnh,các em phải bương chải,lao vào công cuộc mưu sinh ở cái tuổi mà lẽ ra các em phải nhận được sự chăm sóc từ phía gia đình,được đến trường và hưởng một tuổi thơ tốt đẹp.Theo thống kê của tổ chức UNICEF về thực trạng trẻ em hiện nay thì việc trẻ em dưới 5 tuổi tử vong đang ở mức báo động,cũng như số lượng trẻ em lang thang cơ nhỡ không ngừng gia tăng.Vì vậy,có thể nói,đây là một vấn đề cấp bách và mối quan tâm hàng đầu được đặt ra cho sự phát triển của đất nước và tương lai của xã hội.

Đứng trước vấn đề đó,nước ta hiện nay cũng đã có hang chuyển biến mạnh mẽ trong công tác xã hội,từ thiện,tích cực hơn trong việc chăm lo đời sống của các trẻ em nghèo.Đã có rất nhiều tổ chức được hình thành nhằm vào mục đích này,từ các tổ chức phi chính phủ cho đến các tổ chức tự phát ở từng cơ quan,đoàn thể và các tổ chức do một số cá nhân thành lập đã và đang hoạt động rất hiệu quả.Hiện trạng và các số liệu cũng đang dần được cải thiện.Tiêu biểu là tổ chức “Hang ước mơ xanh” do các anh chị sinh viên từ các trường cao đẳng,đại học trong thành phố thành lập với phương châm “Tình nguyện vì cuộc sống tốt đẹp hơn” đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ từ các bạn trẻ,cũng như các mạnh thường quân,các anh chị đã thực hiện ước mơ được đi học,được yêu thương,chăm sóc của hàng trăm trẻ em nghèo,lang thang,cơ nhỡ và cả các em ở vùng sâu vùng xa.Bên cạnh đó,chúng ta vẫn thường nhận thấy sự xuất hiện của các khu nhà mở,các mái ấm tình thương.Tuy với quy mô nhỏ,xuất phát từ hang cá nhân,nhưng nơi đây chất chứa đầy tình thương và lòng tương thân tương ái.Ngoài ra còn có các tổ chức lớn khác,một số là các tổ chức nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam,chúng ta không thể không kể đến Quỹ nhi đồng Liên Hợp Quốc,gọi tắt là UNICEF;và không ai trong chúng ta không biết đến làng trẻ em S.O.S,là cái nôi nuôi dưỡng bao ước mơ và cũng là mái nhà chung của không biết bao nhiêu trẻ em không gia đình,thiếu tình thương và sự chăm sóc.

Và như các bạn đã biết,UNICEF cũng đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo chúng ta về thực trạng đời sống của trẻ em.Thật đáng lo ngại bởi các tổ chức từ thiện mang tầm vóc và cách thức hoạt động quốc tế của chúng ta còn quá ít,do vậy việc hỗ trợ cũng như ứng dụng các phương thức hoạt động của UNICEF là vô cùng cần thiết.Nhưng chúng ta cũng không thể hoàn toàn phủ nhận hang cố gắng không ngừng trong việc phát huy truyền thống tương thân tương ái của dân tộc ta và bước đầu đã đạt được những thành quả đáng khích lệ.Nhân dịp Trung thu vừa qua,Thành phố đã tổ chức khá nhiều hoạt động vui trung thu cho trẻ em nghèo ở các mái ấm tình thương,cũng như phối hợp với các bệnh viện để khám chữa bệnh cho các trẻ em khuyết tật,không gia đình.

Đối mặt với những vấn đề tưởng chừng như nan giải trong xã hội hiện nay,chúng ta hãy cùng nhau tìm ra giải pháp tốt nhất,cùng chung tay vì xã hội mới tốt đẹp hơn.Ngay từ bây giờ,nhiệm vụ hang đầu của chúng ta là học tập,nhưng bên cạnh đó,chúng ta hãy giành chút ít thời gian quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống chung quanh mình.Ít nhất,các bạn cũng hãy làm một việc gì đó,như một tác nhân gián tiếp,cộng tác với các tổ chức từ thiện hay một số cá nhân nào đó và các bạn hãy chứng tỏ rằng,thế hệ trẻ chúng ta không thờ ơ trước những mảnh đời bất hạnh,cần sự quan tâm của xã hội và của chính chúng ta.

Kết thúc vấn đề trên,chúng ta càng phải nhận thấy mình thật hạnh phúc và may mắn khi được yêu thương và luôn nhận được sự quan tâm,chăm sóc từ gia đình và thầy cô.Chính vì vậy chúng ta càng phải nhận thức rõ hơn và cố gắng thưc hiện tốt hơn nhiệm vụ của bản thân ở gia đình và nhà trường,hoàn thành tốt nghĩa vụ học tập,nói không với tiêu cực xã hội và cung nhau cố gắng xây dựng một xã hội mới tốt đẹp hơn.

Mồ côi tội lắm ai ơi...

Trương Kim Hồng_số 16_12A5

Hiện nay , nhiều cá nhân , tổ chức đã thu nhận trẻ em cơ nhỡ, sống lang thang trong thành phố, thị trấn về mái ấm tình thương để giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh. Hãy nêu suy nghĩ của anh (chị) về hiện tượng đó.

Những năm gần đây, số trẻ em sơ sinh tăng đột biến. Theo bộ Lao Động Thương Binh và Xã Hội, hiện cả nước có 87230 trẻ mồ côi. Điều này phản ánh một thực tại xã hội: cha mẹ bỏ con rất nhiều. Xuất phát từ tình thương và lòng nhân ái, nhiều cá nhân, gia đình, tồ chức đã thu nhận trẻ em cơ nhỡ,sống lang thang trong thành phố, thị trấn về mái ấm tình thương nhằm xoa dịu bớt nỗi đau của các em, đồng thời giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh,tốt đẹp.Vậy chúng ta có suy nghĩ gì về hiện tượng đó?

Tại sao lại có những người nhẫn tâm bỏ rơi con mình đứt ruột sinh ra? Có rất nhiều trường hợp cha mẹ bỏ rơi con xuất phát từ nhiều nguyên nhân:

Cha mẹ li hôn, gia đình quá khó khăn không đủ khả năng nuôi dưỡng, con sinh ra bị tàn tật,… Nhưng dù bất cứ lí do nào đi nữa thì bỏ rơi con mình là một điều không thể chấp nhận. Họ có biết rằng con họ sẽ đau đớn, bi quan thế nào khi biết mình không có cha mẹ hay bị cha mẹ bỏ rơi. Hãy đặt mình vào cương vị đó để hiểu chứ đừng suy nghĩ một chiều chỉ nghĩ cho hạnh phúc của riêng mình. Một nguyên nhân khác đang là mối quan tâm của xã hội là nhiều bà mẹ còn rất trẻ do không được giáo dục về sinh sản và giới tính đã mang thai ngoài ý muốn, hay do lối sống quá buông thả đã đánh mất chính mình. Đến khi mang thai thì vứt bỏ mà chẳng màng tới hậu quả mà đứa con của mình phải gánh chịu. Thậm chí họ còn phá bỏ khi chỉ là một giọt máu. Những hành động như vậy thật là quá dã man, tàn nhẫn. Người xưa có câu :”hổ dữ không ăn thịt con”.

Dù thế nhưng trong xã hội vẫn còn những tấm lòng nhân ái đã cảm nhận được nỗi đau đớn đó nên đã có những hành động thiết thực giúp đỡ các em vươn lên, trở thành công dân có ích. Tiêu biểu như Huỳnh Tiểu Hương - người mẹ của 157 trẻ em mồ côi, bất hạnh bị bỏ rơi. Bốn năm qua, trung tâm nhân đạo Quê Hương của Tiểu Hương đã giúpcho gần 1000 em trưởng thành, có cuộc sống ổn định. Tại sao Hương lại có một tấm lòng bao la đến thế. Có lẽ, Hương là một con người từ nghèo khổ, sống lang thang đường phố vượt lên trở thành một doanh nhân thành đạt. Hiểu được nỗi đau đó mà Hương đã dành toàn bộ tài sản, vốn liếng của mình để cưu mang những mảnh đời bất hạnh. Hiện nay, những người có tấm lòng như Hương như hạt cát trong sa mạc. Nhưng những tấm lòng đó vẫn được thể hiện qua những hành động nhỏ hơn như ở trường học có rất nhiều cuộc vận động quyên góp sách giáo khoa, tập vở, bút viết cho các em khó khăn được đến trường học tập, hay quyên góp đèn lồng, bánh kẹo cho các em vui chơi trung thu. Hiện nay, chính phủ đã đang và sẽ triển khai những đề án ở 10 tỉnh thành với 3 mô hình được áp dụng. Mỗi tỉnh sẽ chuyển 10 trẻ em mồ côi không nguồn nuôi dưỡng hoặc trẻ tàn tật nặng ở các cơ sở bảo trợ xã hội và chăm sóc tại gia đình, cộng đồng .Các em được hỗ trợ dạy nghề và đồ dùng học tập.Tháng 11 tới đây, bộ Lao Động - Thương Binh và Xã Hội bằng nguồn tài trợ 6,8 triệu Euro của EU sẽ bắt đầu thực hiện đề án hổ trợ trẻ lang thang kiếm sống hồi gia tại 100 xã thuộc 36 huyện nhiều trẻ lang thang nhất toàn quốc. Tất cả những hành động này đã giúp các em phần nào vơi đi nỗi đau của mình và bồi đắp cho những mầm non tương lai của đất nước.

Nhưng những hành động này, làm cho những con người vô tâm càng có thái độ chủ quan, thờ ơ trước những hành động sai trái của mình mà không chút hối hận. Chúng ta cần hiểu rằng những đứa con của chúng ta là vô tội, chúng lúc nào cũng mong muốn mình có được những người cha người mẹ đùm bọc, bảo ban như bao đứa trẻ khác. Chúng dù biết cha mẹ đã bỏ rơi chúng nhưng vẫn muốn được gặp lại họ. Chẳng hạn trường hợp của cậu bé Tý người Nha Trang bị mẹ bỏ rơi trên tàu. Nhưng em vẫn hi vọng rằng đó là do mình bị lạc chứ chẳng có người mẹ nào bỏ con cả. 16 tuổi, em đòi được đi tìm mẹ. Nhưng mẹ nó đã đi biệt xứ và lấy chồng khác. Dù vậy, nó vẫn không chịu tin rằng mẹ nó đã bỏ rơi nó. Không biết người mẹ đó khi biết con mình vẫn yêu thương, vẫn tha thứ cho mình có động lòng hay không. Nhưng suy nghĩ và hành động đó của em đã làm cho nhiều người đã rơi nước mắt.

Không những thế, còn có những con người mất nhân tính, máu lạnh. Họ đã vứt con đi từ khi còn đỏ hỏn, khi chúng được các trung tâm bảo dưỡng nuôi dạy, sau một thời gian chúng khôn lớn, họ quay lại nhận rồi đem bán. Hay cũng có em cha mẹ đến đón về bắt chúng đi ăn xin để nuôi gia đình. Những con người đó phả ibị pháp luật trừng trị thật thích đáng để làm gương cho mọi người.

Qua đó, chúng tacần í thức rõ hành động của mình. Hãy sống sao cho cuốn đi nỗi đau, bất hạnh mang đến niềm vui, niềmhạnh phúc cho người khác, đặc biệt là những đứa trẻ vô tội. Chúng là những mầm nontương lai của đất nước. Đó cũng chính là hành động góp phần xây dựng một xã hội giàu mạnh, văn minh.

Tình thương với trẻ cơ nhỡ...

Phan Trí Thắng Lớp: 12A5

Hiện nay ở nước ta có nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức thu nhận trẻ em cơ nhỡ, lang thang, kiếm sống trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúap các em học tập, rèn luyện, vương lên sống lành mạnh, tốt đẹp, Anh (chị) hãy nêu suy nghĩ về hiện tương đó.

Trong cuộc sống, có người giàu người nghèo, ngừơi xấu người tốt, người bất hạnh và không bất hạnh. Nhưng người mà luôn chịu những bất hạnh đó chính là những đứa trẻ nghèo hoặc không còn cha mẹ phải đi kiếm sống trong các thành phố và thị trấn kiếm miếng ăn qua ngày để có thể tồn tại trên thế giới. Do đó, chúng ta phải thương yêu và giúp đở những đứa trẻ tội nghiệp ấy.

Những đứa trẻ cơ nhỡ, lang thang phải sống một cuộc sống vất vả thiếu miếng ăn, cái mặc. Chúng phải đi hết khu phố này tới khu phố khác để xin bố thí vài đồng bạc, ít thức ăn, nếu chúng gặp được người tốt bụng thì coi như chúng may mắn có được miếng ăn trong ngày nhưng chúng có được may mắn hoài vậy không, nếu không còn may mắn thì coi như chúng phải chịu đói, những đức trẻ ấy thất là đáng thương và tội nghiệp. Có khi chúng đi xin ăn gặp phải những tên hung dữ, du côn đã không bố thí mà còn xỉ vả và chữi nặng nề, thì những đứa trẻ ấy lại càng đáng thương hơn nữa. Vì thế, chúng ta phải xây dựng mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp đở các em học tập, rèn luyện, vương lên sống lành mạnh, tốt đẹp trong cuộc sống.

Nhiều nhà hảo tâm sót thương những đứa trẻ không cha không mẹ hay những đứa trẻ nghèo lang thang kiếm sống, nên họ đã lập nên một số trại mồ côi đón nhận các trẻ em ấy giúp đở chúng và nuội dạy chúng có một cuộc sống tốt hơn, để chúng có thể được học tập, có được nhiều bạn bè như những đứa trẻ khác. Ví dụ như là ở đường Dương Bá Trạc, phường 1, quân 8, Tp.Hcm, hầu hết là những trẻ em mồ côi, bị bỏ rơi, làng thang cơ nhỡ không nơi nượng tựa, mái ấm của các em là được sự yêu thương chăm lo của mọi người, được vui chơi học tập như những đứa trẻ khác và tất cả đứa trẻ ấy đều có chung một người mẹ và chúng thường người mẹ ấy với cái tên thân thương là mẹ SOS.

Nhưng lại có nhiều người mệnh danh với cái tên giúp đở các trẻ em lang thang cơ nhỡ, nhưng thật ra đó chính là nơi mà họ bóc lột sức lực của trẻ em đánh thương ấy kiếm tiền về cho họ. Ví dụ như trên các kênh truyền hình tivi hoặc các bài báo nói rằng chúng bắt những đứa trẻ lang thang làm tất cả các công việc và đem tiền về cho chúng. Nhìn trên các con đường, con phố, các quán nước hay café đâu đâu cũng đều thấy lắc nhắc trẻ em cầm một cái thùng trong đó là một cái hộp xi đen và cái bàn chải đánh giầy ngồi cấm cuối trước chân của những người khách háng để đánh giầy. Ôi những đứa trẻ thật là đáng thương, bởi vậy chúng ta nên phê phán và xử phạt những người có ý tưởng đồi bại khi mà phải bắt trẻ em làm việc kiến tiền cho họ, mà tại sao họ lại không nuôi dưỡng chắm sóc chúng thành một con người hoàn thiện để có lợi cho cuộc sống xã hội và thế giới ngày nay.

Những đứa trẻ mồ côi, lang thang cơ nhỡ khi chúng có đuợc một mái ấm gia đình thì chắc chúng sẽ rất vui và hạnh phúc. Vì chúng được chăm sóc, được học tập, được vui chơi, được có bạn bè như những đứa trẻ khác mặc dù là không bằng, còn hơn là phải chạy lang thang, quanh quẩn các khu phố kiếm từng đồng tiền, miếng ăn. Những nào hảo tâm ấy thật là tốt bụng khi giúp đở những đứa trẻ cơ nhỡ này, nhưng mà lại không có một lời thang phiền và kêu ca, vì vậy đây là một tấm gương sáng cho chúng ta noi theo để tất cả loài người chúng ta có một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc. Với những người chỉ biết lợi ích cho bản thân thì chúng ta cần lên án và có hình phạt nặng cho họ, thật là đáng chê trách khi lại không bắt trẻ em làm việc kiếm tiền cho họ, mà tại sao họ không kiếm tiền bằng sức lực bằng chính bản thân họ. Vì thế chúng ta không nên bắt trước những hành vi xấu này mà phải tố cáo, lên án khi thấy ai ngược đãi sức lao độn của trẻ em.
Em cảm thấy những đứa trẻ này thật là đánh thương, mà sao chúng lại không được như những đứa trẻ khác có được một mái ấm gia đình hạnh phúc. Vì thế chúng cần có sự yêu thương của mọi người, xã hội và giúp đở chúng có thể tốn tại và có ích cho xã hội và thế giới.
Chúng ta cần phải tổ chức một môi trường tốt đẹp cho trẻ em lang thang, cơ nhở để có thể giúp chúng học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp hơn. Và tố cáo những hành vi ngược đãi sức lao động của trẻ em.