Đoàn Ngọc Xuân Quỳnh 12A5-34
Nữ sinh nên mặc áo dài truyền thống hay đồng phục hiện đại
Sự lên ngôi của những bộ đồng phục đến trường hiện đại đang dần thay thế cho tà áo dài trắng, đang là vấn đề nóng bỏng hiện nay. Giữ lại áo dài truyền thống hay thay bằng trang phục hiện đại thì thích hợp trong thời đại bây giờ?
Trang phục truyền thống của nữ sinh từ xưa là bộ áo dài mang đậm chất Việt Nam. Theo dòng thời gian, chiếc áo dài có sự thay đổi về mặt hình thức nhưng vẫn giữ được những nét tươi nguyên của buổi đầu khai sinh: nhẹ nhàng và thanh khiết. Hiện nay ngoài áo dài ta còn có thể bắt gặp những chiếc váy, áo sơ mi, quần tây xanh với đủ màu sắc, kiểu dáng đến trường. và dường như ngày càng phổ biến, điều đó đã khiến hình ảnh tà áo dài trắng đang dần trở nên hiếm hoi.
Không biết từ bao giờ mà áo dài đã trở thành trang phục truyền thống của người phụ nữ VN và đi vào nếp sống hằng ngày của mọi người: áo dài đi lễ, áo dài đi làm,áo dài đi học,… bước lên cấp 3, sự thay đổi đầu tiên là về trang phục, các bạn gái bắt đầu quen với sự hiện diện của áo dài trong những buổi đến trường. Tà áo trắng mềm mại trong nắng, thướt tha trong gió làm rung động ko biết bao con tim. Trên nền hồn nhiên, đáng yêu của tuổi học trò tà áo ấy đã làm tốn ko biết bao giấy mực của những nhà thơ, nhạc sĩ. Như Huy Cận đã thiết tha kể về tà áo trắng với vẻ đẹp bình dị:
“Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong
Hôm xưa em đến mắc như lòng
Nở bừng ánh sáng em đi đến
Gót ngọc dồn hương bước toả hồng”
Thấp thoáng trong những bài hát cũng xuất hiện hình ảnh áo dài:
“Gọi nắng trên vai em gầy đừơng xa áo bay…” “Hạ trắng”- Trịnh Công Sơn
“Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai. Đường xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay..” “Sài gòn đẹp lắm” – Y Vân
Áo dài giúp tôn lên vẻ đẹp nữ tính,thướt tha của người phụ nữ, kín đáo nhưng duyên dáng. đối với bạn có thân hình gọn là thế nhưng còn những bạn gái ko may sở hữu thân hình béo phì thì thật khó xử. Nó khiến người mặc khó chịu, ko những thế còn gây phản cảm cho người khác. Chưa hết, áo dài trắng đã gây ra ko ít phiền toái và khiến các bạn nữ lâm vào nhiều hoàn cảnh dở khóc dở cười, như tà áo quấn vào căm xe chẳng hạn. những khi trời mưa, đừơng lầy lội làm cho làn áo trắng ấy dễ dàng bị vây bẩn. rồi trời nắng, ngồi trong lớp cả hơn chục học sinh, những hôm có điện thì đỡ, chứ khi cúp điện gò bó trong bộ áo dài đúng là cực hình
Từ những hạn chế mà áo dài đem lại đã dẫn đến sự xuất hiện của bộ đồng phục mới hiện đại hơn. với mục đích đem đến cho học sinh cảm giác thoải mái khi đi học, bộ giáo dục đã nhất trí đồng ý cho các trường tự chọn đồng phục riêng cho mình. Vì vậy mỗi trường là mỗi nét riêng khác nhau, ko ai giống ai. chiếc áo sơ mi, quần tây xanh hay váy khiến tuổi học trò càng thêm năng động, tinh nghịch hơn. Song đó, đặt ra một câu hỏi lớn là: liệu có giữ được nét truyền thống của trang phục dân tộc theo thời gian khi bây giờ các trường đổ xô nhau thay đổi. khoác lên mình bộ áo dài là mang cả niềm tự hào dân tộc vào trong nếp sống và suy nghĩ. đồng ý rằng khi mặc trang phục hiện đại làm cho học sinh hoạt bát, năng động nhưng về lâu về dài, với tốc độ phát triển như xã hội hiện nay thì nét duyên dáng xưa có còn hay ko? Có nhiều bạn gái suốt ba năm phổ thông chưa lần nào mặc áo dài. vậy thì làm sao giữ gìn được bản sắc văn hoá khi mà giới trẻ ko cảm nhận được vẻ đẹp của trang phục truyền thống. cho dù sách vở báo đài nói rất nhiều, nhưng đó chỉ là thứ vô hình, phải tự bản thân giới trẻ cảm nhận thì nó mới hữu hình và tồn tại bền lâu trong tâm tưởng.
Có cách nào vừa giữ bản sắc văn hoá dân tộc vừa giúp các bạn học sinh cảm thấy thoải mái khi đến trường? Hài hoà giữa truyền thống và hiện đại là cách làm tốt nhất. theo tiêu chí đó, ta có thể mặc áo dài vào ngày thứ hai đầu tuần, còn những ngày còn lại thì mặc đồng phục. ngày thứ hai chào cờ, áo dài sẽ toát lên hết ý nghĩa của bộ “quốc phục”, nghiêm trang và chỉnh tề. những ngày còn lại mặc đồng phục sẽ giảm áp lực, giúp học sinh cảm thấy thoải mái hơn mà học tập có hiệu quả. Cách giải quyết này có thể giảm thời gian chịu đựng “cực hình” mà vẫn giúp truyền thống văn hoá đến với thế hệ trẻ một cách nhẹ nhàng.
Dù cho mặc đồng phục gì đi nữa, các bạn học sinh cũng phải tuân theo đúng nội qui của trường. Như một nhà báo đã nói “Áo dài ko chỉ đơn thuần là trang phục truyền thống mà chính là một nét văn hoá nói lên nhân sinh quan và gói trọn tinh thần Việt. Đó chính là “quốc hồn” của phụ nữ VN.” vì vâỵ với các bạn nữ sinh nói riêng, phải giữ được nét đẹp truyền thống của người phụ nữ VN hiền dịu, trong sáng
Xét cho cùng trang phục truyền thống và trang phục hiện đại đều có những mặt tích cực và hạn chế riêng. Vì vậy để hài hoà giữa nét truyền thống, hiện đại đòi hỏi sự quyết định đúng đắn của thầy cô hiệu trưởng và hành động đúng đắn của các bạn học sinh.
1 thg 10, 2008
An toàn giao thông SOS....
Nguyễn Trần Minh Anh 12A5
Tai nạn giao thông là vấn đề nhức nhối đang được xã hội quan tâm và trở thành hiểm họa đối với bất kì ai khi tham gia giao thông.Trên thực tế tai nạn giao thông đang diễn ra từng ngày từng giờ và có thể cướp đi mạng sống của con người bất kì lúc nào.Mỗi ngày trôi qua có hơn ba mươi người chết và bị thương. Đáng buồn hơn khi không ít những nạn nhân của tai nạn giao thông là học sinh, sinh viên chúng ta.Vậy tuổi trẻ học đường phải suy nghĩ và hành động thế nào để góp phần làm giảm tai nạn giao thông cho xã hội.
Trên phạm vi toàn cầu, tai nạn giao thông là một trong những nguyên nhân gây tử vong nhiều nhất cho mọi người.Trung bình làm chết trên dưới 1 triệu người và bị thương hàng chục triệu người mỗi năm.Chỉ tính riêng trong năm 2002, tai nạn giao thông trên thế giới đã làm cho 1,2 triệu người thiệt mạng và 50 triệu người bị thương. Hàng năm, số vụ tai nạn giao thông lại tăng thêm 10% con số này ở các nước nghèo và đang phát triển cao hơn tỉ lệ ở các nước công nghiệp phát triển. Phổ biến nhất hiện nay ở phần lớn các quốc gia là tai nạn giao thông đường bộ gây tử vong hàng đầu cho xã hội. Loại tai nạn này thường xảy ra đối với ô tô và xe gắn máy khi đi trên các tuyến đường bộ hay các tuyến đường chuyên dùng cho người đi bộ. Ngoài ra còn có các loại tai nạn giao thông khác như tai nạn giao thông đường sắt, tai nạn giao thông đường thuỷ, tai nạn giao thông đường hàng không...
Vậy tai nạn giao thông được hiểu trên những phương diện như thế nào cho đúng? Tai nạn giao thông đã có từ rất lâu trong lịch sử dưới nhiều hình thức khác nhau. Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa có một định nghĩa thật chính xác có thể lột tả hết những đặc tính của nó. Trên hình thức nó được biểu hiện bằng những hành vi cụ thể, gây ra những thiệt hại nhất định về tính mạng, sức khỏe cho con người, vật và tài sản...Chủ thể trực tiếp thực hiện hành vi cuối cùng trong vụ tai nạn giao thông cụ thể phải là đối tượng đang tham gia vào hoạt động giao thông. Còn xét về lỗi, chỉ có thể là lỗi vô ý hoặc là không có lỗi, không thể là lỗi cố ý. Tai nạn giao thông không chỉ gây đau thương cho mọi gia đình mà còn liên luỵ đến bao nhiêu người vô tội khác. Lỗi chung lớn nhất là do ý thức người dân còn kém, coi thường tính mạng của mình và người khác, chưa có ý thức bảo vệ tài sản của cá nhân nói riêng và toàn xã hội nói chung. Gần 90% nguyên nhân dẫn đến tai nạn giao thông là do người điều khiển phương tiện gây ra. Có tránh được tai nạn giao thông hay không là do ý thức tự giác chấp hành Luật Giao Thông của người lái xe. Các vụ tai nạn giao thông thảm khốc, gây hậu quả nghiêm trọng trong thời gian qua đều xuất phát từ hành vi coi thường pháp luật của lái xe và chưa có ý thức chấp hành pháp luật. Theo thống kê những người thiệt mạng do tai nạn giao thông chủ yếu là đàn ông, trụ cột của gia đình. Những người vợ xót xa khi mất đi người chồng thân yêu, đứa con nghẹn ngào trong dòng lệ vì tới đây sẽ chẳng còn được vòng tay người cha âu yếm vỗ về, bảo ban dạy dỗ trên đường đời. Họ mang đến sự thương tâm cho toàn xã hội. Bên cạnh đó, xã hội còn mất đi những bàn tay lao động, những con người đang từng ngày ra sức xây dựng tổ quốc và thật xót xa khi đất nước lại còn bị mất đi những người công dân ưu tú, những nhân tài và cả những mầm non tương lai nữa.Hậu quả của tai nạn giao thông để lại thật khủng khiếp làm sao!
Hàng năm số vụ tai nạn giao thông vẫn không hề suy giảm, ngược lại nó còn tăng lên rất nhiều. Cứ mỗi năm, Việt Nam có tới gần một nghìn vụ tai nạn giao thông. Tính riêng trong năm 2006 đã có 12.600 người chết vì tai nạn giao thông đường bộ mà trong đó có hơn 20% là do học sinh, sinh viên gây ra. Phần lớn trẻ 0-9 tuổi chết là người đi bộ. Đa số trẻ 10-14 tuổi chết khi đi xe đạp, trong khi tất cả các ca tử vong ở đối tượng 15-19 tuổi là đi xe máy. Các lỗi vi phạm của học sinh, sinh viên cũng hết sức đa dạng: điều khiển xe mô tô phóng nhanh, vượt ẩu, chở quá số người quy định, đi vào đường cấm, đường ngược chiều gây cản trở giao thông; không có đăng ký, biển số, giấy phép lái xe, vượt đèn đỏ….Một số học sinh, sinh viên còn tự ý thay đổi màu sắc, nhãn mác, lắp hệ thống đèn chiếu sáng, đèn soi biển số, đèn trang trí mô tô sai quy định, lắp còi sai âm lượng, đi xe mô tô, xe đạp một bánh, quẹt chân chống xuống nền đường nhựa, đùa nghịch gây rối trật tự trên phố...Khi tan trường, học sinh “túm năm, tụm ba”, dừng đỗ xe dưới lòng đường; đi xe đạp dàn hàng ba, hàng bốn hay đi xe máy, thậm chí kẹp ba, kẹp bốn, lạng lách, đánh võng,... đã thành “chuyện thường ngày ở huyện”. Sẽ không thể nào kể hết được các lỗi mà các em đã gây ra.
Một vấn đề cũng đang gây sự chú ý và bị lên án rất nhiều đó là tình trạng đua xe của giới trẻ, tầng lớp thanh niên - những người chủ tương lai đất nước. Đó là những thanh niên đua đòi với bản tính “con nhà giàu” cùng với sự rủ rê của bạn bè, họ sẵn sàng đánh cược với tính mạng của mình. Nhìn những chiếc xe SH, @, Dylan… phi như bay trên những con đường lớn ta không khỏi xót xa cho họ. Chỉ vì quá được nuông chiều, thiếu sự bảo ban của cha mẹ mà họ đã phải trả giá đắt. Những tai nạn xảy ra là điều chắc chắn, nhẹ thì sứt đầu mẻ trán, gẫy tay gẫy chân... Nặng thì họ phải mãi mãi rời xa cuộc đời. Lý do vì đâu cũng là ở nhận thức của thanh niên. Họ chưa biết suy nghĩ đúng về những cái lợi hại của việc mình đã làm. Những bậc cha mẹ khi con mình xảy ra tai nạn, khi nhận ra thì đã quá muộn. Tại sao họ sắm cho con những chiếc xe thật tốt, phân khối thật lớn để chúng đi đua. Họ làm ra nhiều tiền rồi cũng nhận ra khi mất đứa con thì tiền bạc cũng chẳng giải quyết được gì. Họ hối hận vì tại sao ngay từ đầu không bảo ban con cái mình thì bây giờ đã muộn có tốn bao nhiêu nước mắt thì mọi chuyện gạo cũng đã chín thành cơm.
Một số địa phương đã có những biện pháp quyết liệt, chẳng hạn như cấm học sinh phổ thông đi xe máy đến trường. Tuy nhiên, do chưa có sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và các cơ quan chức năng nên các biện pháp trên tỏ ra không hiệu quả . Do mải làm ăn, buôn bán, các bậc phụ huynh không dành nhiều thời gian, không quan tâm tới việc dạy dỗ con cái, không giáo dục các em ý thức chấp hành pháp luật. Nhiều bậc cha mẹ còn dung túng cho con khi mua xe mô tô cho con hoặc cho con đi xe máy đến trường khi các em chưa có giấy phép lái xe. Đã có không ít tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra và chuyện vi phạm giao thông của học sinh, sinh viên không còn là chuyện về ý thức, đạo đức của riêng các em mà phải kể đến trách nhiệm của các bậc cha mẹ và cộng đồng xã hội. Khi bề trên quản giáo không nghiêm thì con trẻ dễ làm điều không đúng. Gia đình, nhà trường và xã hội cần có tiếng nói chung trong việc giáo dục ý thức chấp hành pháp luật về giao thông của học sinh, sinh viên. Như trong năm vừa rồi ,cái chết thương tâm của hai bạn nữ sinh trường THPT Nguyễn Công Trứ khi đang đạp xe trên đường đi học về gây bức xúc trong giới học đường khiến cho gia đình các bạn cũng đau lòng. Đùa giỡn trên xe để không làm chủ tay lái và rồi ngã vào xe tải đang lưu thông cùng chiều.Các bạn ấy mới 16 tuổi thôi, còn qúa trẻ để làm nhiều việc có ích cho xã hội.
Gần đây việc giáo dục ý thức công dân và giáo dục đạo đức trong nhà trường cũng không thực sự được quan tâm như trước. Kết quả thi cử của các em đã đè nặng lên vai những người làm thầy, làm cô khiến họ không còn quan tâm nhiều đến những môn không phải thi tốt nghiệp hoặc thi đại học. Mô hình giáo dục cân bằng không còn nữa, “trí dục” đã chiếm ưu thế trước “đức dục” trong các chương trình giảng dạy. Cùng với sự thay đổi của đời sống kinh tế và hệ giá trị, “người Thầy” cũng không còn cái uy với học sinh như xưa và một bộ phận không nhỏ học sinh bỏ qua những lời răn dạy đạo đức của thầy, cô cũng là điều dễ hiểu.Các cơ quan nhà nước cũng không quan tâm đúng mức tới giao thông học đường. Các chế tài áp dụng đối hành vi vi phạm của các em được quy định trong văn bản pháp luật chưa đủ mạnh để răn đe, việc xử lý vi phạm không được thực hiện thường xuyên, liên tục làm mất tính giáo dục của các biện pháp xử phạt. Ở phạm vi toàn xã hội, việc người lớn không chấp hành các quy định của pháp luật giao thông đường bộ đã trở thành tấm gương xấu cho bọn trẻ làm theo. Không ít các trường hợp, người lớn còn kích động, cổ vũ cho những hành vi sai trái của các em như tập trung xem và hò hét khi các em đua xe trái phép.Tất cả những nguyên nhân gây ra tai nạn đều bắt nguồn từ ý thức của người dân. Nếu như họ biết quý bản thân mình, biết tuân thủ luật lệ giao thông thì sẽ chẳng có những điều thương tâm và đáng tiếc. Hồi chuông cảnh báo luôn rung lên, nhắc nhở mọi người hãy biết chấp hành giao thông, vì sự an toàn của bản thân và xã hội.
Muốn chấn chỉnh giao thông học đường , phải cần cả xã hội chung tay. Sự đồng thuận giữa gia đình, nhà trường và xã hội không chỉ được thể hiện bằng văn bản, giấy tờ, những lời hứa suông,... mà phải bằng hành động cụ thể.Chẳng hạn như phát động tháng “An toàn giao thông”, thực hiện phải kết hơp với lực lượng cảnh sát giao thông giám sát theo dõi tình hình giao thông, xử phạt nghiêm khắc đối với những trường hợp vi phạm Luật giao thông. Đi khắp các nẻo đường gần xa khẩu ngữ “An toàn giao thông là hạnh phúc cho mọi nhà” như lời nhắc nhở, cũng là lời cảnh báo với những người đang tham gia giao thông, hãy chấp hành luật giao thông để đem lại an toàn cho mình và hạnh phúc cho gia đình mình. Giáo dục cho học sinh, sinh viên ngay từ ngồi trên ghế nhà trường là vô cùng bổ ích. Lực lượng học sinh, sinh viên tình nguyện đứng ra điều khiển giao thông cũng là một biện pháp hữu ích.Gần đây việc tất cả công dân phải đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông là một biện pháp thiết thực giúp bảo vệ an toàn cho mọi người.Cần phải phát huy những mặt tích cực để tai nạn giao thông ngày một giảm theo chiều hướng nhanh nhất.Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy: “Người có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó nhưng có tài mà không có đức thì cũng vô dụng”. Chính vì vậy, chúng ta cần quan tâm hơn nữa đến giáo dục đạo đức cho học sinh, sinh viên, mà trước hết là giáo dục ý thức công dân. Chấn chỉnh giao thông học đường không chỉ góp phần làm giảm thiểu tai nạn giao thông, mà quan trọng hơn là giáo dục ý thức pháp luật cho thế hệ tương lai.
Trên đường quốc lộ, đường lớn vẫn còn những kẻ rải đinh xuống lòng đường để thu lợi bởi những đồng tiền kiếm được từ vá xe, thay lốp. Họ không hiểu hết được sự nguy hiểm của việc làm đó, với tốc độ cao như vậy những người tham gia giao thông khi bị thủng săm đột ngột sẽ bị văng người ra khỏi xe và nguy cơ tử vong là rất lớn. Bên cạnh đó là chất lượng đường sá kém là nguyên nhân là do sự tắc trách của các cơ quan chính quyền. Mỗi năm, nhà nước đã bỏ ra hàng tỉ đồng để nâng cấp các cơ sở giao thông, đường sá cầu cống phục vụ cho việc đi lại an toàn ở mọi nơi. Nhưng số tiền đó lại không được dùng hết, vậy thì nó rơi vào đâu? Phải chăng, số tiền đó đã rơi vào túi những kẻ rút lõi công trình, rút lõi vật tư để làm giàu cho mình. Đó là những kẻ vô lương tâm vì lợi ích bản thân mà quên đi sự an toàn chung cho xã hội. Cho đến thời điểm này, chưa có thống kê nào về trình độ học vấn của các lái xe, nhưng có thể nói, không thiếu lái xe khách liên tỉnh hiện nay có trình độ thấp, nhận thức về pháp luật bị hạn chế, có máu bốc đồng, coi thường tính mạng của hành khách đi xe, phóng xe như điên trên đường, nhất là khi phát hiện có vài chiếc xe chạy cùng tuyến thì cuộc đua càng thêm phần quyết liệt để tranh giành khách. Điều này lý giải tại sao tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra thường rơi vào các xe khách và vào các dịp lễ, tết. Bức tranh về tình trạng an toàn giao thông đầu năm 2008 quá nhiều gam tối mà ở đó không chỉ có ý thức của người tham gia giao thông kém, mà còn do chính những "tệ nạn" trong lực lượng bảo vệ trật tự an toàn giao thông. Tất cả điều đó bắt nguồn từ một điều hết sức căn cơ đó là văn hóa. Mà điều đó chúng ta khó có thể một sớm một chiều tạo ra được. Bác Hồ đã nói : " Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người". Trồng văn hóa cũng như trồng người vậy.
Tổ chức Y Tế Thế giới đã nói rằng: “ Tai nạn giao thông đã trở thành một đại dịch của nhân loại” thế nên xã hội cần có những biện pháp hữu dụng để ngăn chặn và kìm hãm sự phát triển của nó.Là học sinh em sẽ cố gắng học tập thật tốt, luôn phấn đấu học hỏi tìm hiểu kiến thức về Luật Giao Thông để góp phần bảo vệ tài sản chung của gia đình và xã hội. Bản thân em sẽ luôn tuân thủ nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật để làm gương cho các em của mình và không làm phụ lòng thầy cô ba mẹ đã quan tâm lo lắng cho em trên suốt con đường đời. Để xứng đáng là một công dân của đất nước Việt Nam , để xứng đáng là cháu Bác Hồ kính yêu.
Tai nạn giao thông là vấn đề nhức nhối đang được xã hội quan tâm và trở thành hiểm họa đối với bất kì ai khi tham gia giao thông.Trên thực tế tai nạn giao thông đang diễn ra từng ngày từng giờ và có thể cướp đi mạng sống của con người bất kì lúc nào.Mỗi ngày trôi qua có hơn ba mươi người chết và bị thương. Đáng buồn hơn khi không ít những nạn nhân của tai nạn giao thông là học sinh, sinh viên chúng ta.Vậy tuổi trẻ học đường phải suy nghĩ và hành động thế nào để góp phần làm giảm tai nạn giao thông cho xã hội.
Trên phạm vi toàn cầu, tai nạn giao thông là một trong những nguyên nhân gây tử vong nhiều nhất cho mọi người.Trung bình làm chết trên dưới 1 triệu người và bị thương hàng chục triệu người mỗi năm.Chỉ tính riêng trong năm 2002, tai nạn giao thông trên thế giới đã làm cho 1,2 triệu người thiệt mạng và 50 triệu người bị thương. Hàng năm, số vụ tai nạn giao thông lại tăng thêm 10% con số này ở các nước nghèo và đang phát triển cao hơn tỉ lệ ở các nước công nghiệp phát triển. Phổ biến nhất hiện nay ở phần lớn các quốc gia là tai nạn giao thông đường bộ gây tử vong hàng đầu cho xã hội. Loại tai nạn này thường xảy ra đối với ô tô và xe gắn máy khi đi trên các tuyến đường bộ hay các tuyến đường chuyên dùng cho người đi bộ. Ngoài ra còn có các loại tai nạn giao thông khác như tai nạn giao thông đường sắt, tai nạn giao thông đường thuỷ, tai nạn giao thông đường hàng không...
Vậy tai nạn giao thông được hiểu trên những phương diện như thế nào cho đúng? Tai nạn giao thông đã có từ rất lâu trong lịch sử dưới nhiều hình thức khác nhau. Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa có một định nghĩa thật chính xác có thể lột tả hết những đặc tính của nó. Trên hình thức nó được biểu hiện bằng những hành vi cụ thể, gây ra những thiệt hại nhất định về tính mạng, sức khỏe cho con người, vật và tài sản...Chủ thể trực tiếp thực hiện hành vi cuối cùng trong vụ tai nạn giao thông cụ thể phải là đối tượng đang tham gia vào hoạt động giao thông. Còn xét về lỗi, chỉ có thể là lỗi vô ý hoặc là không có lỗi, không thể là lỗi cố ý. Tai nạn giao thông không chỉ gây đau thương cho mọi gia đình mà còn liên luỵ đến bao nhiêu người vô tội khác. Lỗi chung lớn nhất là do ý thức người dân còn kém, coi thường tính mạng của mình và người khác, chưa có ý thức bảo vệ tài sản của cá nhân nói riêng và toàn xã hội nói chung. Gần 90% nguyên nhân dẫn đến tai nạn giao thông là do người điều khiển phương tiện gây ra. Có tránh được tai nạn giao thông hay không là do ý thức tự giác chấp hành Luật Giao Thông của người lái xe. Các vụ tai nạn giao thông thảm khốc, gây hậu quả nghiêm trọng trong thời gian qua đều xuất phát từ hành vi coi thường pháp luật của lái xe và chưa có ý thức chấp hành pháp luật. Theo thống kê những người thiệt mạng do tai nạn giao thông chủ yếu là đàn ông, trụ cột của gia đình. Những người vợ xót xa khi mất đi người chồng thân yêu, đứa con nghẹn ngào trong dòng lệ vì tới đây sẽ chẳng còn được vòng tay người cha âu yếm vỗ về, bảo ban dạy dỗ trên đường đời. Họ mang đến sự thương tâm cho toàn xã hội. Bên cạnh đó, xã hội còn mất đi những bàn tay lao động, những con người đang từng ngày ra sức xây dựng tổ quốc và thật xót xa khi đất nước lại còn bị mất đi những người công dân ưu tú, những nhân tài và cả những mầm non tương lai nữa.Hậu quả của tai nạn giao thông để lại thật khủng khiếp làm sao!
Hàng năm số vụ tai nạn giao thông vẫn không hề suy giảm, ngược lại nó còn tăng lên rất nhiều. Cứ mỗi năm, Việt Nam có tới gần một nghìn vụ tai nạn giao thông. Tính riêng trong năm 2006 đã có 12.600 người chết vì tai nạn giao thông đường bộ mà trong đó có hơn 20% là do học sinh, sinh viên gây ra. Phần lớn trẻ 0-9 tuổi chết là người đi bộ. Đa số trẻ 10-14 tuổi chết khi đi xe đạp, trong khi tất cả các ca tử vong ở đối tượng 15-19 tuổi là đi xe máy. Các lỗi vi phạm của học sinh, sinh viên cũng hết sức đa dạng: điều khiển xe mô tô phóng nhanh, vượt ẩu, chở quá số người quy định, đi vào đường cấm, đường ngược chiều gây cản trở giao thông; không có đăng ký, biển số, giấy phép lái xe, vượt đèn đỏ….Một số học sinh, sinh viên còn tự ý thay đổi màu sắc, nhãn mác, lắp hệ thống đèn chiếu sáng, đèn soi biển số, đèn trang trí mô tô sai quy định, lắp còi sai âm lượng, đi xe mô tô, xe đạp một bánh, quẹt chân chống xuống nền đường nhựa, đùa nghịch gây rối trật tự trên phố...Khi tan trường, học sinh “túm năm, tụm ba”, dừng đỗ xe dưới lòng đường; đi xe đạp dàn hàng ba, hàng bốn hay đi xe máy, thậm chí kẹp ba, kẹp bốn, lạng lách, đánh võng,... đã thành “chuyện thường ngày ở huyện”. Sẽ không thể nào kể hết được các lỗi mà các em đã gây ra.
Một vấn đề cũng đang gây sự chú ý và bị lên án rất nhiều đó là tình trạng đua xe của giới trẻ, tầng lớp thanh niên - những người chủ tương lai đất nước. Đó là những thanh niên đua đòi với bản tính “con nhà giàu” cùng với sự rủ rê của bạn bè, họ sẵn sàng đánh cược với tính mạng của mình. Nhìn những chiếc xe SH, @, Dylan… phi như bay trên những con đường lớn ta không khỏi xót xa cho họ. Chỉ vì quá được nuông chiều, thiếu sự bảo ban của cha mẹ mà họ đã phải trả giá đắt. Những tai nạn xảy ra là điều chắc chắn, nhẹ thì sứt đầu mẻ trán, gẫy tay gẫy chân... Nặng thì họ phải mãi mãi rời xa cuộc đời. Lý do vì đâu cũng là ở nhận thức của thanh niên. Họ chưa biết suy nghĩ đúng về những cái lợi hại của việc mình đã làm. Những bậc cha mẹ khi con mình xảy ra tai nạn, khi nhận ra thì đã quá muộn. Tại sao họ sắm cho con những chiếc xe thật tốt, phân khối thật lớn để chúng đi đua. Họ làm ra nhiều tiền rồi cũng nhận ra khi mất đứa con thì tiền bạc cũng chẳng giải quyết được gì. Họ hối hận vì tại sao ngay từ đầu không bảo ban con cái mình thì bây giờ đã muộn có tốn bao nhiêu nước mắt thì mọi chuyện gạo cũng đã chín thành cơm.
Một số địa phương đã có những biện pháp quyết liệt, chẳng hạn như cấm học sinh phổ thông đi xe máy đến trường. Tuy nhiên, do chưa có sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và các cơ quan chức năng nên các biện pháp trên tỏ ra không hiệu quả . Do mải làm ăn, buôn bán, các bậc phụ huynh không dành nhiều thời gian, không quan tâm tới việc dạy dỗ con cái, không giáo dục các em ý thức chấp hành pháp luật. Nhiều bậc cha mẹ còn dung túng cho con khi mua xe mô tô cho con hoặc cho con đi xe máy đến trường khi các em chưa có giấy phép lái xe. Đã có không ít tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra và chuyện vi phạm giao thông của học sinh, sinh viên không còn là chuyện về ý thức, đạo đức của riêng các em mà phải kể đến trách nhiệm của các bậc cha mẹ và cộng đồng xã hội. Khi bề trên quản giáo không nghiêm thì con trẻ dễ làm điều không đúng. Gia đình, nhà trường và xã hội cần có tiếng nói chung trong việc giáo dục ý thức chấp hành pháp luật về giao thông của học sinh, sinh viên. Như trong năm vừa rồi ,cái chết thương tâm của hai bạn nữ sinh trường THPT Nguyễn Công Trứ khi đang đạp xe trên đường đi học về gây bức xúc trong giới học đường khiến cho gia đình các bạn cũng đau lòng. Đùa giỡn trên xe để không làm chủ tay lái và rồi ngã vào xe tải đang lưu thông cùng chiều.Các bạn ấy mới 16 tuổi thôi, còn qúa trẻ để làm nhiều việc có ích cho xã hội.
Gần đây việc giáo dục ý thức công dân và giáo dục đạo đức trong nhà trường cũng không thực sự được quan tâm như trước. Kết quả thi cử của các em đã đè nặng lên vai những người làm thầy, làm cô khiến họ không còn quan tâm nhiều đến những môn không phải thi tốt nghiệp hoặc thi đại học. Mô hình giáo dục cân bằng không còn nữa, “trí dục” đã chiếm ưu thế trước “đức dục” trong các chương trình giảng dạy. Cùng với sự thay đổi của đời sống kinh tế và hệ giá trị, “người Thầy” cũng không còn cái uy với học sinh như xưa và một bộ phận không nhỏ học sinh bỏ qua những lời răn dạy đạo đức của thầy, cô cũng là điều dễ hiểu.Các cơ quan nhà nước cũng không quan tâm đúng mức tới giao thông học đường. Các chế tài áp dụng đối hành vi vi phạm của các em được quy định trong văn bản pháp luật chưa đủ mạnh để răn đe, việc xử lý vi phạm không được thực hiện thường xuyên, liên tục làm mất tính giáo dục của các biện pháp xử phạt. Ở phạm vi toàn xã hội, việc người lớn không chấp hành các quy định của pháp luật giao thông đường bộ đã trở thành tấm gương xấu cho bọn trẻ làm theo. Không ít các trường hợp, người lớn còn kích động, cổ vũ cho những hành vi sai trái của các em như tập trung xem và hò hét khi các em đua xe trái phép.Tất cả những nguyên nhân gây ra tai nạn đều bắt nguồn từ ý thức của người dân. Nếu như họ biết quý bản thân mình, biết tuân thủ luật lệ giao thông thì sẽ chẳng có những điều thương tâm và đáng tiếc. Hồi chuông cảnh báo luôn rung lên, nhắc nhở mọi người hãy biết chấp hành giao thông, vì sự an toàn của bản thân và xã hội.
Muốn chấn chỉnh giao thông học đường , phải cần cả xã hội chung tay. Sự đồng thuận giữa gia đình, nhà trường và xã hội không chỉ được thể hiện bằng văn bản, giấy tờ, những lời hứa suông,... mà phải bằng hành động cụ thể.Chẳng hạn như phát động tháng “An toàn giao thông”, thực hiện phải kết hơp với lực lượng cảnh sát giao thông giám sát theo dõi tình hình giao thông, xử phạt nghiêm khắc đối với những trường hợp vi phạm Luật giao thông. Đi khắp các nẻo đường gần xa khẩu ngữ “An toàn giao thông là hạnh phúc cho mọi nhà” như lời nhắc nhở, cũng là lời cảnh báo với những người đang tham gia giao thông, hãy chấp hành luật giao thông để đem lại an toàn cho mình và hạnh phúc cho gia đình mình. Giáo dục cho học sinh, sinh viên ngay từ ngồi trên ghế nhà trường là vô cùng bổ ích. Lực lượng học sinh, sinh viên tình nguyện đứng ra điều khiển giao thông cũng là một biện pháp hữu ích.Gần đây việc tất cả công dân phải đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông là một biện pháp thiết thực giúp bảo vệ an toàn cho mọi người.Cần phải phát huy những mặt tích cực để tai nạn giao thông ngày một giảm theo chiều hướng nhanh nhất.Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy: “Người có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó nhưng có tài mà không có đức thì cũng vô dụng”. Chính vì vậy, chúng ta cần quan tâm hơn nữa đến giáo dục đạo đức cho học sinh, sinh viên, mà trước hết là giáo dục ý thức công dân. Chấn chỉnh giao thông học đường không chỉ góp phần làm giảm thiểu tai nạn giao thông, mà quan trọng hơn là giáo dục ý thức pháp luật cho thế hệ tương lai.
Trên đường quốc lộ, đường lớn vẫn còn những kẻ rải đinh xuống lòng đường để thu lợi bởi những đồng tiền kiếm được từ vá xe, thay lốp. Họ không hiểu hết được sự nguy hiểm của việc làm đó, với tốc độ cao như vậy những người tham gia giao thông khi bị thủng săm đột ngột sẽ bị văng người ra khỏi xe và nguy cơ tử vong là rất lớn. Bên cạnh đó là chất lượng đường sá kém là nguyên nhân là do sự tắc trách của các cơ quan chính quyền. Mỗi năm, nhà nước đã bỏ ra hàng tỉ đồng để nâng cấp các cơ sở giao thông, đường sá cầu cống phục vụ cho việc đi lại an toàn ở mọi nơi. Nhưng số tiền đó lại không được dùng hết, vậy thì nó rơi vào đâu? Phải chăng, số tiền đó đã rơi vào túi những kẻ rút lõi công trình, rút lõi vật tư để làm giàu cho mình. Đó là những kẻ vô lương tâm vì lợi ích bản thân mà quên đi sự an toàn chung cho xã hội. Cho đến thời điểm này, chưa có thống kê nào về trình độ học vấn của các lái xe, nhưng có thể nói, không thiếu lái xe khách liên tỉnh hiện nay có trình độ thấp, nhận thức về pháp luật bị hạn chế, có máu bốc đồng, coi thường tính mạng của hành khách đi xe, phóng xe như điên trên đường, nhất là khi phát hiện có vài chiếc xe chạy cùng tuyến thì cuộc đua càng thêm phần quyết liệt để tranh giành khách. Điều này lý giải tại sao tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra thường rơi vào các xe khách và vào các dịp lễ, tết. Bức tranh về tình trạng an toàn giao thông đầu năm 2008 quá nhiều gam tối mà ở đó không chỉ có ý thức của người tham gia giao thông kém, mà còn do chính những "tệ nạn" trong lực lượng bảo vệ trật tự an toàn giao thông. Tất cả điều đó bắt nguồn từ một điều hết sức căn cơ đó là văn hóa. Mà điều đó chúng ta khó có thể một sớm một chiều tạo ra được. Bác Hồ đã nói : " Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người". Trồng văn hóa cũng như trồng người vậy.
Tổ chức Y Tế Thế giới đã nói rằng: “ Tai nạn giao thông đã trở thành một đại dịch của nhân loại” thế nên xã hội cần có những biện pháp hữu dụng để ngăn chặn và kìm hãm sự phát triển của nó.Là học sinh em sẽ cố gắng học tập thật tốt, luôn phấn đấu học hỏi tìm hiểu kiến thức về Luật Giao Thông để góp phần bảo vệ tài sản chung của gia đình và xã hội. Bản thân em sẽ luôn tuân thủ nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật để làm gương cho các em của mình và không làm phụ lòng thầy cô ba mẹ đã quan tâm lo lắng cho em trên suốt con đường đời. Để xứng đáng là một công dân của đất nước Việt Nam , để xứng đáng là cháu Bác Hồ kính yêu.
Mái ấm tình Người

Đặng Phương Thảo 12A5
“Trẻ em như búp trên cành” ta vẫn hay ví von trẻ là như thế. Trẻ em là măng non của đất nước, là những đứa bé được nâng niu, lớn lên trong sự yêu thương của cha mẹ và sự dạy bảo của thầy cô. Thế nhưng , thoáng đâu đó, khi đi trên đường , ta sẽ dễ dàng bắt gặp những đứa trẻ lang thang , kiếm sống rất vất vã giữa cái nắng oi ả của trưa hè hay của cơn mưa giầm nặng hạt. Đó cũng là nguyên nhân mà nhiều cá nhân, gia đình, tổ chức đã thu nhận trẻ em lang thang,cơ nhỡ, kiếm sống trong thành phố, thị trấn về các mái ấm để nuôi dạy giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp.
Vậy, nguyên nhân tại sao lại có trẻ em lang thang cơ nhỡ? Trẻ lang thang có rất nhiều nguyên nhân ,mà nguyên nhân chủ yếu đưa trẻ vào đời sớm là xuất phát từ hoàn cảnh gia đình bố mẹ ly hôn, mồ côi, sống với mẹ kế hoặc dượng, điều kiện kinh tế gia đình khó khăn, sự quản lý trẻ của gia đình lỏng lẻo hoặc quá khắt khe; không những thế, việc giáo dục trẻ em của cha mẹ chưa đúng đắn, thậm chí có hành vi ngược đãi cũng tạo cho trẻ nhận thức về đạo đức kém, muốn rời bỏ gia đình…Bất mãn với hoàn cảnh của mình, lại không được quan tâm, giáo dục kịp thời, như một phản xạ tự nhiên, các em tìm cách bỏ đi khỏi nhà, lang thang với cuộc sống mà các em cho rằng đó là cách giải thoát. Ra đời sớm, chưa có nhận thức về cuộc sống, không thể tự lao đông nuôi sống bản thân, các em chỉ có con đường ăn cắp, móc túi… Đối với các em lớn hơn 1 chút, có sức khoẻ thì đi làm mướn, làm thuê nhưng cũng dễ bị người xấu dụ dỗ vào con đường phạm pháp, nghiện ngập. Hơn nữa, các trẻ em lang thang này thường sống thành từng băng nhóm, sinh hoạt không lành mạnh, tiêu xài hoang phí với số tiền bất chính có được…Một cuộc khảo sát cho thấy trẻ đi lang thang: 16% do mồ côi, không nơi nương tựa; 75% do đói nghèo; 9% do bắt buộc và do gia đình bất hòa, đó không phải là con số nhỏ . Vì vậy, việc tập hợp trẻ em đường phố về các mái ấm tổ chức nuôi dạy là hết sức cần thiết và thật sự quan trọng.
Mái ấm tình thương là những ngôi nhà thân thương đã dang rộng tay chào đón các em . Hiện ở nước ta đang xậy dựng và thành lập rất nhiều mái ấm như: mái ấm Hồng Ân, mái ấm Huynh Đệ Nhân Nghĩa… Chính những tấm lòng nhân ái đã vỗ về những trái tim, những số phận kém may mắn, đưa những đứa trẻ ấy thoát khỏi hoành cảnh khổ cực, tạo điều kiện tốt hơn cho các em học tập và sống cuộc sống tốt đẹp, đó là nhân đạo.. Bà Vũ Ngọc Oanh, là phó chủ nhiệm chương trình chăm sóc trẻ em xa mẹ, bà đã nuôi dưỡng rất nhiều em nhỏ lang thang từ bé cho tới khi trưởng thành, lập gia đình và có cuộc sống mới hạnh phúc. Xuất phát từ tờ báo “xa mẹ” , bà lãnh những tờ báo về cho các em bán, tiền lãi được phục vụ cho chi phí sinh hoạt và bà dần dần uốn ắn chúng vào một nề nếp, tập thể. Về sau, bà quyết định thành lập Chương trình Chăm sóc giáo dục trẻ em Xa mẹ, khi này, trẻ không phải đi bán báo nữa mà được bà nuôi cho ăn học. Đứa nhỏ thì học chữ, lớn thì học nghề. Giờ đây bà đã làm mẹ của rất nhiều trẻ em lang thang, sống trong niềm hạnh phúc khi thấy chúng trưởng thành và sống cuộc sống tốt đẹp. Cũng giống như bà Oanh,ông Nguyễn Quốc Thể, là cựu tù nhân của Pháp, khi thấy các em nhỏ lang thang trên đường, trong ông nổi lên ý chí giúp các em được cắp sách tới trường. Xây dựng một lớp học nho nhỏ, ông đi hết các con đường, ngóc ngách của thành phố vận động để các em tới lớp học. Bên cạnh đó, ông còn vận động các mạnh thường quân để có thêm sách vở, bút viết, và cả những “bữa ăn khuyến học” thuận lợi cho việc các em tới trường. Tới nay, lớp học của ông đã thu hút nhiều em nhỏ lang thang, và cũng đã giáo dục nhiều em nhỏ thành tài.
Thế đó, những người già đã cống hiến hết sức lực cho đàn em hôm nay, cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Thế còn những thanh niên, họ đã làm zì? Hiện nay xuất hiện nhiếu nhóm thanh niên tình nguyện như nhóm “những ước mơ xanh” “tuổi trẻ xanh”, hay các tổ chức như “tổ chức nhân đạo thế giới”.Họ là những thanh niên có bầu nhiệt huyết, có tấm lòng cao đẹp. Những cử chỉ như dạy học, tổ chức trung thu, giáng sinh … cho các em nhằm phần nào xua đi những bất hạnh. Tổ chức Uniceft là tổ chức lớn về nhi đồng, trẻ em của Liên Hợp Quốc cũng đã bắt tay vào việc giúp đỡ các trẻ em lang thang ở Việt Nam Đó là những hành động đẹp, thiết thực và rất có ý nghĩa. Qua đó, ta thấy được, dù già hay trẻ,dù giàu hay nghèo, bạn vẫn có thể góp sức giúp các em lang thang, các mảnh đời bất hạnh bằng tất cả tấm lòng. Cái các em nhỏ cần ngoài vật chất chình là tình yêu thương, sự quan tâm chăm sóc mà các em không có được.Nó xoa dịu phần nào nỗi đau, hay là quá khứ không đẹp, để các em tin vào con người, tin vào cuộc đời, để sống tốt hơn .
Xã hội đâu phải ai cũng là người tốt. Nếu như có những người đang cố sức giúp đỡ các em nhỏ lang thang có tương lai tươi sáng , thì đâu đó cũng có người lợi dụng sự nhẹ dạ, ngây thơ của trẻ để thu về lợi nhuận cho riêng mình.Đó là các dịch vụ ”tuyển lao động nhí” “chăn trẻ”. Khó mà tưởng tượng được nó là thế nào nhỉ? Họ tìm xuống những vùng quê khó khăn, gặp các em nhỏ, “tuyển” những đứa trẻ ở đây lên thành phố, phát cho chúng 1 cọc vé số rồi bắt chúng đi bán bất kể trời nắng hay mưa. Tiền bán được thì vào túi của “ông chủ”. Cứ như thế họ giàu lên nhờ bóc lột sức lao động của những đứa trẻ ấy. Đội lốt là cha, là mẹ, là chú, ngày ngày, họ chở trẻ thả ở 1 góc phố nào đó, rồi bắt chúng ăn xin, bán kẹo, bán bông, … hay thậm chí là ăn cắp. Hay là có cả những người bán trẻ em lang thang qua biên giới, làm tổn hại nhân phẩm cùa các em gái tuổi mới lớn,…. Đó là những kẻ đáng bị trừng phạt. Cần phải có thái độ nghiêm khắc và hình phạt xử lí những người thế này thì xã hội mới không có trẻ lang thang và cuộc sống mới trở nên văn minh .
Trẻ em lang thang do nhiều lí do, nhưng nguyên nhân quan trọng là do những người cha, người mẹ thiếu trách nhiệm. Nếu như đã sinh chúng ra thì phải cố gắng bằng mọi cách chăm lo đươc cho chúng, mặc dù về khinh tế thiếu thốn thì ít nhất cũng phải có tình thương, hạnh phúc. Thế nên người đáng trách nhất vẫn là những bậc cha mẹ vô tâm kia. Kẻ đáng trách thứ hai là những kẻ thờ ơ, lạnh lùng và có thái độ khinh bỉ đối với trẻ em lang thang. Nếu như đã sống trong hạnh phúc thì phải biết san sẻ niềm hạnh phúc với mọi người, nếu không ta sẽ trở nên ích kỉ và đó là hạng người mà xã hội khinh bỉ. Kẻ đáng trách cuối cùng là những người sử dụng trẻ em lang thang như một món hàng, món đồ chơi đem về cho mình lợi nhuận.
Là một thanh niên được sống trong hạnh phúc, chúng ta phải có thái độ tích cực ngăn chặn những hành vi sai phạm này, đồng thời chung tay góp sức giúp các em về lại cuộc sống tươi đẹp. Tham gia nhóm tình nguyện là việc làm thiết thực.Tiếp cận để hiểu rõ về cuộc sống khó khăn, gian khổ, đồng cảm và chia sẻ những vui buồn cùng các em; hãy xóa bỏ những khoảng cách , rào cản mà kết nối triệu triệu trái tim lại với nhau, vì chúng ta đều là con một mẹ sinh ra. Hãy cống hiến cả tấm lòng của mình cho những mảnh đời bất hạnh
Vấn đề trẻ lang thang đang là vấn đề thật sự quan trọng cần được sự quan tâm đặc biệt từ nhiều phía, không chỉ có mỗi cá nhân mà toàn thể cộng đồng, dân tộc phải chung tay góp sức để không còn hình bóng trẻ lang thang trong đêm vắng, hok còn những nỗi đau, bất hạnh trên đất nước Việt Nam thân yêu, không còn những câu hát “ trong đêm một bàn chân bước, bé xíu lang thang trên đường, ánh mắt buồn mệt nhoài của em, em rất buồn vì em không biết đi về đâu ….”
Bằng tất cả trái tim con người Việt Nam, chúng ta, những thế hệ trẻ của đất nước , phải chung tay góp sức xậy dựng đất nước văn minh, phải ươm trồng những mầm non của đảng, phài thế hiện sự đoàn kết, truyền thống tương thân tương ái mà bấy lâu ta rất tự hào. Giúp trẻ em lang thang học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp là giúp cho đất nước phát triễn tiến bộ, giúp tình đoàn kết dân tộc vững mạnh, giúp cho con người them niềm tin vào cuộc sống, và ngay cả giúp bản thân ta tự hoàn thiện chính mình. Đây là học quý báu đối với mổi cá nhân, và với tôi, tôi học được một điều, “ sống trên đời cần phải có một tấm lòng” , sống không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh, sống cho xã hội tốt đẹp hơn.
Nụ cười trẻ thơ sẽ rộn vang khắp nước ta
Trần Tuấn Vũ 12TA2 VTS
Hiện nay ở nước ta có nhiều cá nhân, gia đình cũng như tổ chức thu nhận trẻ em lang thang, không nơi nương tựa, kiếm sống bằng đủ các nghề trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Và tất nhiên, việc chăm sóc những em nhỏ thật không dễ chút nào. Để làm được điều đó, họ - những nhà hảo tâm phải là những người rất chu đáo, tận tâm và có tình yêu thương vô biên đối với các em.
Theo số liệu thống kê thì tại thành phố Hồ Chí Minh có khoảng 10.000 trẻ em lang thang trên các đường phố, không nhà, không nơi che chở và không được chăm sóc. Trong số đó, tỉ lệ các bé gái chiếm 28%. Những trẻ em này dễ bị tổn thương và là nạn nhân bị bóc lột lao động, lạm dụng và bị đối xử tàn tệ. Những mảnh đời khốn khổ đó chúng ta không thể nói đó là do số phận. Các em không hề chọn lựa cái cuộc đời đau khổ ấy, các em cũng không có quyền chọn cha mẹ cho mình nhưng chính cha mẹ các em, những người sinh ra các em ra lại thẳng tay vứt đi đứa con rứt ruột của mình. Tất nhiên họ có nhiều lí do để giải thích cho sự tàn nhẫn của họ nhưng họ không có chút tình thương nào để thấu hiểu và xót xa cho đứa con ngây dại mà họ đã vứt bỏ giữa bể đời bao la. Hãy tưởng tượng nếu không có những nhà hảo tâm giúp đỡ, chăm lo thì tương lai của những đứa trẻ ấy rồi cũng chỉ là một màu đen, u tối và không lối thoát. Điều đó cũng dễ hiểu vì chúng bị bỏ rơi ngay từ khi còn bé xíu, làm sao ý thức được phải học để biết những điều hay, điều phải. Chúng chỉ có thể sống theo bản năng và theo những gì mà những đứa trẻ khác, cùng cảnh ngộ nhưng lớn hơn chúng dạy chúng. Mà những điều đó thì chắc hẳn chỉ là những thói côn đồ, dạy nhau đấm đá để tự bảo vệ bản thân trước những sự uy hiếp của các băng nhóm giang hồ khác. Ấy thế nên mới nói việc chăm sóc một đứa trẻ là vô cùng khó vì chúng học cái xấu thì nhanh nhưng để dạy chúng thích nghi lại với những cái tốt thì quả là quá trình dài.
Ở những mái ấm tình thương trong thành phố, có thể kể tên như Mái ấm Tre xanh do Đại sứ quán Đan Mạch hỗ trợ, làng trẻ em SOS, nhà tình thương Stephan…, các em nhỏ được dạy dỗ rất chu đáo. Không chỉ học văn hóa, các em còn được dạy về đạo đức và về cách sống lành mạnh, có ích cho đời. Ngoài những giờ học, các em được chơi đùa, ca hát, nhảy múa một cách hồn nhiên và rất ngây thơ mà trước đây, khi phải lang thang trên những nẻo đường kiếm sống, các em từng ao ước mà không có được. Đến đây, ta mới có thể thấy hết được sự chu đáo của những tổ chức, cá nhân chăm lo cho đời sống các em. Họ chuẩn bị mọi thứ tiện nghi để đón các em về, ban cho các em một không gian sống tuyệt vời và gieo vào lòng các em sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Qua theo dõi trên báo đài, chúng ta có thể thấy rất nhiều những cá nhân đã làm được điều kì diệu ấy. Họ chăm sóc các em như thể ruột thịt. Như trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 26/9/2008 với đề tài “Bà bụt sinh viên”, chúng ta có thể thấy cô sinh viên Hoàng Oanh ấy là người rất tốt. Không một chút lo ngại, không một chút đắn đo, Oanh khẳng định với mẹ rằng cô có thể tự kiếm tiền lo cho các em Hiếu, Thắng và Thường, cả ba em đều là người khuyết tật. Tấm lòng cao thượng ấy quả thật rất đáng được trân trọng. Tuy nhiên, bên cạnh những người tốt, luôn luôn có sự xuất hiện thầm lặng của những kẻ xấu, những kẻ chỉ muốn lợi dụng các em nhỏ, buộc chúng đi kiếm tiền để cung phụng cho cái ăn, cái mặc của bọn họ. Như vụ bà Hồ Thị Ba ở phường 19, quận Bình Thạnh hành hung bé Hồ Thị Ba cũng được đăng tải trên Tuổi trẻ. Là một trẻ em cơ nhỡ, Bông được bà Ba đem về nhà nhưng bà không nuôi em mà ngược lại, bà ta bắt đứa trẻ mới chỉ lên chín đi ăn xin, lam lũ ngoài đường phố đem tiền về nuôi bà. Có thể thấy, đó là điều vô cùng tàn nhẫn đối với trẻ thơ. Trong tâm tưởng các em khi lớn lên, những hình ảnh hung bạo đó rồi sẽ còn hằn dấu mãi, ám ảnh các em suốt một đời. Qua những điều nói trên, cần khẳng định rằng những mái ấm tình thương, những gia đình, cá nhân tử tế muốn nuôi dạy các em mồ côi là việc rất đáng tuyên dương. Việc làm đó chỉ cho ta thấy được cái tốt chứ không nói lên cái xấu nào cả. Chăm sóc các em cũng chính là góp phần xây dựng xã hội văn minh, tiến bộ. Bởi lẽ, các em là những mầm non tươi xanh của xã hội, nếu không được chăm sóc, nuôi nấng tử tế sẽ trở thành những thành phần bất hảo, mang đến đau khổ cho mọi người và có đôi khi là cho bản thân các em. Tuy việc nuôi dạy các em là cần thiết nhưng nếu không có kinh phí, những mái ấm tình thương cũng khó mà duy trì được. Vì vậy, các nhà sáng lập mái ấm phải làm việc rất cật lực. Họ luôn tìm kiếm nguồn hỗ trợ từ các tổ chức kinh tế trong và ngoài nước nhằm giữ vững ngôi nhà tình thương cho các em. Và như quy luật cuộc sống, những người tốt sẽ luôn gặp điều may mắn nên các mái ấm hầu như được hỗ trợ luân phiên bởi các tập đoàn kinh tế khác nhau. Có một vài mái ấm có những bạn đã tốt nghiệp đại học và nay đang đi làm để kiếm thêm thu nhập, góp phần công sức nhỏ để cùng mái ấm chăm sóc tiếp những mầm non khác đang vươn lên mỗi ngày.
Với những nỗ lực của các mái ấm tình thương cũng như các cá nhân, gia đình mà các em nhỏ bơ vơ, đơn lẻ có được cuộc sống tốt đẹp. Những nhà hảo tâm ấy đã mang đến màu xanh cho xã hội, gạt đi bao nước mắt trẻ thơ vô tội và hơn vậy đã mang đến tiếng cười cho các em. Tuy nhiên, cần phê phán những người có âm mưu xấu xa, muốn hãm hại, hành hạ các em nhỏ. Nhà nước cũng như các cấp chính quyền cần có biện pháp chặt chẽ để theo dõi số trẻ cơ nhỡ và tạo điều kiện cho các em có cuộc sống tốt lành hơn nữa. Bên cạnh đó, cũng cần có nhiều thêm nữa những bài học giáo dục cho các bậc cha mẹ vô lương tâm, sinh con ra rồi bỏ đó cho xã hội. Làm được những điều trên, tỷ lệ trẻ em lang thang sẽ giảm một cách đáng kể và trong tương lai, xã hội sẽ ngày càng tươi đẹp hơn, nụ cười trẻ thơ sẽ rộn vang khắp nước ta.
Hiện nay ở nước ta có nhiều cá nhân, gia đình cũng như tổ chức thu nhận trẻ em lang thang, không nơi nương tựa, kiếm sống bằng đủ các nghề trong thành phố, thị trấn về những mái ấm tình thương để nuôi dạy, giúp các em học tập, rèn luyện, vươn lên sống lành mạnh, tốt đẹp. Và tất nhiên, việc chăm sóc những em nhỏ thật không dễ chút nào. Để làm được điều đó, họ - những nhà hảo tâm phải là những người rất chu đáo, tận tâm và có tình yêu thương vô biên đối với các em.
Theo số liệu thống kê thì tại thành phố Hồ Chí Minh có khoảng 10.000 trẻ em lang thang trên các đường phố, không nhà, không nơi che chở và không được chăm sóc. Trong số đó, tỉ lệ các bé gái chiếm 28%. Những trẻ em này dễ bị tổn thương và là nạn nhân bị bóc lột lao động, lạm dụng và bị đối xử tàn tệ. Những mảnh đời khốn khổ đó chúng ta không thể nói đó là do số phận. Các em không hề chọn lựa cái cuộc đời đau khổ ấy, các em cũng không có quyền chọn cha mẹ cho mình nhưng chính cha mẹ các em, những người sinh ra các em ra lại thẳng tay vứt đi đứa con rứt ruột của mình. Tất nhiên họ có nhiều lí do để giải thích cho sự tàn nhẫn của họ nhưng họ không có chút tình thương nào để thấu hiểu và xót xa cho đứa con ngây dại mà họ đã vứt bỏ giữa bể đời bao la. Hãy tưởng tượng nếu không có những nhà hảo tâm giúp đỡ, chăm lo thì tương lai của những đứa trẻ ấy rồi cũng chỉ là một màu đen, u tối và không lối thoát. Điều đó cũng dễ hiểu vì chúng bị bỏ rơi ngay từ khi còn bé xíu, làm sao ý thức được phải học để biết những điều hay, điều phải. Chúng chỉ có thể sống theo bản năng và theo những gì mà những đứa trẻ khác, cùng cảnh ngộ nhưng lớn hơn chúng dạy chúng. Mà những điều đó thì chắc hẳn chỉ là những thói côn đồ, dạy nhau đấm đá để tự bảo vệ bản thân trước những sự uy hiếp của các băng nhóm giang hồ khác. Ấy thế nên mới nói việc chăm sóc một đứa trẻ là vô cùng khó vì chúng học cái xấu thì nhanh nhưng để dạy chúng thích nghi lại với những cái tốt thì quả là quá trình dài.
Ở những mái ấm tình thương trong thành phố, có thể kể tên như Mái ấm Tre xanh do Đại sứ quán Đan Mạch hỗ trợ, làng trẻ em SOS, nhà tình thương Stephan…, các em nhỏ được dạy dỗ rất chu đáo. Không chỉ học văn hóa, các em còn được dạy về đạo đức và về cách sống lành mạnh, có ích cho đời. Ngoài những giờ học, các em được chơi đùa, ca hát, nhảy múa một cách hồn nhiên và rất ngây thơ mà trước đây, khi phải lang thang trên những nẻo đường kiếm sống, các em từng ao ước mà không có được. Đến đây, ta mới có thể thấy hết được sự chu đáo của những tổ chức, cá nhân chăm lo cho đời sống các em. Họ chuẩn bị mọi thứ tiện nghi để đón các em về, ban cho các em một không gian sống tuyệt vời và gieo vào lòng các em sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Qua theo dõi trên báo đài, chúng ta có thể thấy rất nhiều những cá nhân đã làm được điều kì diệu ấy. Họ chăm sóc các em như thể ruột thịt. Như trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 26/9/2008 với đề tài “Bà bụt sinh viên”, chúng ta có thể thấy cô sinh viên Hoàng Oanh ấy là người rất tốt. Không một chút lo ngại, không một chút đắn đo, Oanh khẳng định với mẹ rằng cô có thể tự kiếm tiền lo cho các em Hiếu, Thắng và Thường, cả ba em đều là người khuyết tật. Tấm lòng cao thượng ấy quả thật rất đáng được trân trọng. Tuy nhiên, bên cạnh những người tốt, luôn luôn có sự xuất hiện thầm lặng của những kẻ xấu, những kẻ chỉ muốn lợi dụng các em nhỏ, buộc chúng đi kiếm tiền để cung phụng cho cái ăn, cái mặc của bọn họ. Như vụ bà Hồ Thị Ba ở phường 19, quận Bình Thạnh hành hung bé Hồ Thị Ba cũng được đăng tải trên Tuổi trẻ. Là một trẻ em cơ nhỡ, Bông được bà Ba đem về nhà nhưng bà không nuôi em mà ngược lại, bà ta bắt đứa trẻ mới chỉ lên chín đi ăn xin, lam lũ ngoài đường phố đem tiền về nuôi bà. Có thể thấy, đó là điều vô cùng tàn nhẫn đối với trẻ thơ. Trong tâm tưởng các em khi lớn lên, những hình ảnh hung bạo đó rồi sẽ còn hằn dấu mãi, ám ảnh các em suốt một đời. Qua những điều nói trên, cần khẳng định rằng những mái ấm tình thương, những gia đình, cá nhân tử tế muốn nuôi dạy các em mồ côi là việc rất đáng tuyên dương. Việc làm đó chỉ cho ta thấy được cái tốt chứ không nói lên cái xấu nào cả. Chăm sóc các em cũng chính là góp phần xây dựng xã hội văn minh, tiến bộ. Bởi lẽ, các em là những mầm non tươi xanh của xã hội, nếu không được chăm sóc, nuôi nấng tử tế sẽ trở thành những thành phần bất hảo, mang đến đau khổ cho mọi người và có đôi khi là cho bản thân các em. Tuy việc nuôi dạy các em là cần thiết nhưng nếu không có kinh phí, những mái ấm tình thương cũng khó mà duy trì được. Vì vậy, các nhà sáng lập mái ấm phải làm việc rất cật lực. Họ luôn tìm kiếm nguồn hỗ trợ từ các tổ chức kinh tế trong và ngoài nước nhằm giữ vững ngôi nhà tình thương cho các em. Và như quy luật cuộc sống, những người tốt sẽ luôn gặp điều may mắn nên các mái ấm hầu như được hỗ trợ luân phiên bởi các tập đoàn kinh tế khác nhau. Có một vài mái ấm có những bạn đã tốt nghiệp đại học và nay đang đi làm để kiếm thêm thu nhập, góp phần công sức nhỏ để cùng mái ấm chăm sóc tiếp những mầm non khác đang vươn lên mỗi ngày.
Với những nỗ lực của các mái ấm tình thương cũng như các cá nhân, gia đình mà các em nhỏ bơ vơ, đơn lẻ có được cuộc sống tốt đẹp. Những nhà hảo tâm ấy đã mang đến màu xanh cho xã hội, gạt đi bao nước mắt trẻ thơ vô tội và hơn vậy đã mang đến tiếng cười cho các em. Tuy nhiên, cần phê phán những người có âm mưu xấu xa, muốn hãm hại, hành hạ các em nhỏ. Nhà nước cũng như các cấp chính quyền cần có biện pháp chặt chẽ để theo dõi số trẻ cơ nhỡ và tạo điều kiện cho các em có cuộc sống tốt lành hơn nữa. Bên cạnh đó, cũng cần có nhiều thêm nữa những bài học giáo dục cho các bậc cha mẹ vô lương tâm, sinh con ra rồi bỏ đó cho xã hội. Làm được những điều trên, tỷ lệ trẻ em lang thang sẽ giảm một cách đáng kể và trong tương lai, xã hội sẽ ngày càng tươi đẹp hơn, nụ cười trẻ thơ sẽ rộn vang khắp nước ta.
Cùng nhau góp sức vì một thế hệ trẻ mới của đất nước.
Nguyễn Văn Hòa Lớp:12A5
Tình trạng trẻ em lang thang cơ nhỡ hiện nay ở nước ta là vấn đề đươc chú trọng quan tâm.Vì thế hệ trẻ hiện nay là những nhân tài cho xã hội,là mầm móng để xây dựng 1 nền kinh tế phát triển.Hiện nay đã có rất nhiều cá nhân cững như các tổ chức từ thiện đang chung tay thực hiện nhiệm vụ này nhằm đưa những công dân tương lai của đật nước này vương xa hơn trên trường quốc tế.
Những trẻ em lang thang cơ nhỡ này có rất nhiều hoàn cảnh,cha mẹ li dị nhau…vì hoàn cảnh,các em phải bươn chải,lao vào công cuộc mưu sinh ở cái tuổi mà lẽ ra các em phải nhận được sự chăm sóc từ phía gia đình,được đến trường và hưởng một tuổi thơ tốt đẹp. Vì vậy,có thể nói,đây là một vấn đề cấp bách và mối quan tâm hàng đầu được đặt ra cho sự phát triển của đất nước và tương lai của xã hội.
Đứng trước những hiện tượng trên,nhà nước ta đã xây dựng nhiều cơ sở tình thương nhằm giúp các em có cuộc sống ấm no hạnh phúc hơn..Cùng với đó đã có rất nhiều công ty tổ chức cá nhân ửng hộ đóng góp vì cuộc sống.Họ đã xây dựng lên những cở sở tình thương.Chúng ta có thể đã biết tới làng trẻ em SOS,nơi đây các cô chú lãnh đạo đã xây dựng làng như là 1 ngôi nhà của các em,nó có cả cha mẹ,có anh em.Mọi người muốn đem lại cho các em một cuộc sống bình thường như bao trẻ em khác.
Ở Việt Nam ngoài sự hỗ trợ của các đoàn thể thanh niên,còn có các tổ chức quốc tế như “Quỹ nhi đồng Liên Hợp Quốc,gọi tắt là UNICEF”.Dưới sự giúp đỡ của họ đã có nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ được chăm sóc giúp đỡ. Đã có nhiều chương trình giúp đỡ các em,như là chính sách ưu đãi các em khi em về lại địa phương.Song song với thực trạng đó cũng có rất nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ khác không biết đến sự giúp đỡ này. Ngoài ra còn có nhiều rất nhiều người ăn chặn tiền hỗ trợ các em nhằm trục lợi cho bản thân.Vì thế mỗi chúng ta hãy cùng nhau góp sức vì một thế hệ trẻ mới của đất nước.
Kết thúc vấn đề trên,chúng ta càng phải nhận thấy mình thật hạnh phúc và may mắn khi được yêu thương và luôn nhận được sự quan tâm,chăm sóc từ gia đình và thầy cô.Chính vì vậy chúng ta càng phải nhận thức rõ hơn và cố gắng thưc hiện tốt hơn nhiệm vụ của bản thân ở gia đình và nhà trường,hoàn thành tốt nghĩa vụ học tập,nói không với tiêu cực xã hội và cung nhau cố gắng xây dựng một xã hội mới tốt đẹp hơn.
Tình trạng trẻ em lang thang cơ nhỡ hiện nay ở nước ta là vấn đề đươc chú trọng quan tâm.Vì thế hệ trẻ hiện nay là những nhân tài cho xã hội,là mầm móng để xây dựng 1 nền kinh tế phát triển.Hiện nay đã có rất nhiều cá nhân cững như các tổ chức từ thiện đang chung tay thực hiện nhiệm vụ này nhằm đưa những công dân tương lai của đật nước này vương xa hơn trên trường quốc tế.
Những trẻ em lang thang cơ nhỡ này có rất nhiều hoàn cảnh,cha mẹ li dị nhau…vì hoàn cảnh,các em phải bươn chải,lao vào công cuộc mưu sinh ở cái tuổi mà lẽ ra các em phải nhận được sự chăm sóc từ phía gia đình,được đến trường và hưởng một tuổi thơ tốt đẹp. Vì vậy,có thể nói,đây là một vấn đề cấp bách và mối quan tâm hàng đầu được đặt ra cho sự phát triển của đất nước và tương lai của xã hội.
Đứng trước những hiện tượng trên,nhà nước ta đã xây dựng nhiều cơ sở tình thương nhằm giúp các em có cuộc sống ấm no hạnh phúc hơn..Cùng với đó đã có rất nhiều công ty tổ chức cá nhân ửng hộ đóng góp vì cuộc sống.Họ đã xây dựng lên những cở sở tình thương.Chúng ta có thể đã biết tới làng trẻ em SOS,nơi đây các cô chú lãnh đạo đã xây dựng làng như là 1 ngôi nhà của các em,nó có cả cha mẹ,có anh em.Mọi người muốn đem lại cho các em một cuộc sống bình thường như bao trẻ em khác.
Ở Việt Nam ngoài sự hỗ trợ của các đoàn thể thanh niên,còn có các tổ chức quốc tế như “Quỹ nhi đồng Liên Hợp Quốc,gọi tắt là UNICEF”.Dưới sự giúp đỡ của họ đã có nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ được chăm sóc giúp đỡ. Đã có nhiều chương trình giúp đỡ các em,như là chính sách ưu đãi các em khi em về lại địa phương.Song song với thực trạng đó cũng có rất nhiều trẻ em lang thang cơ nhỡ khác không biết đến sự giúp đỡ này. Ngoài ra còn có nhiều rất nhiều người ăn chặn tiền hỗ trợ các em nhằm trục lợi cho bản thân.Vì thế mỗi chúng ta hãy cùng nhau góp sức vì một thế hệ trẻ mới của đất nước.
Kết thúc vấn đề trên,chúng ta càng phải nhận thấy mình thật hạnh phúc và may mắn khi được yêu thương và luôn nhận được sự quan tâm,chăm sóc từ gia đình và thầy cô.Chính vì vậy chúng ta càng phải nhận thức rõ hơn và cố gắng thưc hiện tốt hơn nhiệm vụ của bản thân ở gia đình và nhà trường,hoàn thành tốt nghĩa vụ học tập,nói không với tiêu cực xã hội và cung nhau cố gắng xây dựng một xã hội mới tốt đẹp hơn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)