Trình bày suy nghĩ của anh (chị)về câu nói: “Rất ít người trên đời này đạt được điều mình mong muốn. Mất mát nhiều, nhưng cố gắng làm sao cho mình khỏi thất vọng, khỏi phải mất nghị lực luôn hun cháy lòng mình. Đó mới là điều quan trọng”. (Theo Nguyễn Văn Thạc - Mãi mãi tuổi 20) --------------------------------- Hướng dẫn làm bài - MB: Giới thiệu được vấn đề nghị luận. |
- GT: Thực tế cuộc sống có nhiều không như mong muốn. Nhưng điều quan trọng là chúng ta cần có niềm tin, hi vọng và nghị lực sống. - Bình : Đúng vì: + Cuộc sống luôn chứa đựng những khó khăn, trở ngại, không được như ý muốn. Đối diện với những khó khăn, thất bại, con người phải luôn giữ hy vọng, nghị lực. + Hy vọng, ý chí, nghị lực đem lại niềm tin, động lực sống; là sức mạnh tinh thần giúp con người có thể vượt qua khó khăn, trở ngại để thành công. - Lưu ý: học sinh cần có dẫn chứng để làm sáng tỏ. |
- Luận: Phê phán những người sống thiếu ý chí, bi quan … - PHHĐ : Rèn luyện lối sống tốt đẹp, tích cực: có niềm tin, nghị lực … ( Trích đề - Hướng dẫn chấm thi thử TN THPT TPHCM Môn Ngữ văn năm học 2010-2011) |
11 thg 5, 2011
Thực tiễn và Nghị lực sống
10 thg 5, 2011
Trường hợp được miễn thi và đặc cách
thanhnien.vn 24/04/2011 23:47
Đối tượng được miễn thi tốt nghiệp THPT năm 2011, bao gồm: người học lớp 12 được Bộ GD-ĐT triệu tập tham gia thi chọn đội tuyển quốc gia dự thi Olympic quốc tế (khu vực) các môn văn hóa, cả năm lớp 12 hạnh kiểm loại tốt, học lực từ loại khá trở lên; người học lớp 12 được tuyển chọn tham gia các cuộc thi quốc tế hoặc khu vực về thể dục thể thao, văn hóa văn nghệ có học lực từ trung bình trở lên; người khiếm thị học hết chương trình THPT, đủ điều kiện dự thi, được các cơ sở y tế và trường phổ thông nơi học tập xác nhận tình trạng khiếm thị.
Hai đối tượng được đặc cách: bị ốm hoặc có việc đột xuất đặc biệt, không quá 10 ngày trước ngày thi hoặc ngay trong buổi thi đầu tiên, không thể dự thi, xếp loại về học lực và hạnh kiểm cả năm ở lớp 12 đều từ khá trở lên; bị ốm hay có việc đột xuất đặc biệt sau khi đã thi ít nhất một môn và không thể tiếp tục dự thi hoặc sau khi bị ốm hay có việc đột xuất đặc biệt tự nguyện dự thi số môn thi còn lại với điều kiện điểm bài thi của những môn đã thi đều đạt từ 5 trở lên, học lực lớp 12 từ trung bình trở lên, hạnh kiểm từ khá trở lên.
Về các thí sinh tự do (TSTD), Bộ GD-ĐT có những lưu ý sau: Nộp phiếu đăng ký dự thi (ĐKDT) tại trường phổ thông trên địa bàn quận, huyện, thị xã, TP trực thuộc tỉnh nơi cư trú, hoặc tại trường phổ thông nơi học lớp 12. TSTD không đủ điều kiện thi ở những năm trước do xếp loại kém về học lực ở lớp 12 phải đăng ký và dự kỳ kiểm tra cuối năm học tại trường THPT nơi học lớp 12 hoặc nơi ĐKDT một số môn học có điểm trung bình dưới 5 sao cho khi lấy điểm bài kiểm tra thay cho điểm trung bình môn học để tính lại điểm trung bình cả năm thì đủ điều kiện về học lực theo quy định. TSTD không đủ điều kiện dự thi ở những năm trước do bị xếp loại yếu về hạnh kiểm trong năm lớp 12 phải có xác nhận của chính quyền cấp xã về phẩm chất đạo đức và việc chấp hành chính sách pháp luật của Nhà nước, quy định về an ninh, trật tự của địa phương nơi cư trú trong phiếu ĐKDT. TSTD bị mất bản chính học bạ THPT nhưng có nguyện vọng được dự thi năm 2011 phải có xác nhận lại bản sao học bạ được cấp.
Những trường hợp chưa được cấp hoặc mất giấy chứng minh nhân dân phải có xác nhận của UBND cấp xã hoặc cơ quan công an có thẩm quyền; nếu gia đình TS không có hộ khẩu riêng, có thể sử dụng giấy xác nhận của UBND cấp xã với đầy đủ thông tin như trong hộ khẩu.
9 thg 5, 2011
Để làm tốt bài văn NLXH
Đề thi tốt nghiệp THPT và thi ĐH, CĐ môn văn có một câu nghị luận xã hội chiếm đến 3 điểm ở phần bắt buộc nhưng trên thực tế, học sinh ít khi làm tốt câu này.
Đây là kiểu bài làm văn chuyên về bàn bạc các vấn đề xã hội như chính trị, đạo đức, lối sống, tính cách… nhằm làm rõ đúng sai, tốt xấu của vấn đề, từ đó có thể hiểu một cách thấu đáo để vận dụng vào thực tiễn. Có hai dạng bài nghị luận xã hội: Nghị luận về một tư tưởng, đạo lý và nghị luận về một hiện tượng đời sống.
Thí sinh nộp hồ sơ đăng ký dự thi tuyển sinh năm 2011 tại cơ quan đại diện Bộ GD-ĐT tại TPHCM. Ảnh: HUY LÂN
Rút bài học nhận thức, hành động
Nghị luận về một tư tưởng, đạo lý là bàn về một vấn đề thuộc lĩnh vực tư tưởng, đạo đức, quan điểm nhân sinh (như các vấn đề về nhận thức; về tâm hồn nhân cách; về các quan hệ gia đình xã hội, cách ứng xử; lối sống của con người trong xã hội…).
Về cách làm loại đề này, trước hết phải giới thiệu khái quát tư tưởng, đạo lý cần nghị luận. Nêu ý chính hoặc câu nói về tư tưởng, đạo lý mà đề bài đưa ra. Phần thân bài có nhiều luận điểm. Luận điểm 1, cần giải thích rõ nội dung tư tưởng đạo lý; giải thích các từ ngữ, thuật ngữ, khái niệm, nghĩa đen, nghĩa bóng (nếu có); rút ra ý nghĩa chung của tư tưởng, đạo lý; quan điểm của tác giả qua câu nói (thường dành cho đề bài có tư tưởng, đạo lý được thể hiện gián tiếp qua câu danh ngôn, tục ngữ, ngạn ngữ...).
Luận điểm 2, phân tích và chứng minh các mặt đúng của tư tưởng, đạo lý (thường trả lời câu hỏi tại sao nói như thế? Dùng dẫn chứng cuộc sống xã hội để chứng minh. Từ đó chỉ ra tầm quan trọng, tác dụng của tư tưởng, đạo lý đối với đời sống xã hội). Luận điểm 3, bình luận mở rộng vấn đề; bác bỏ những biểu hiện sai lệch có liên quan đến tư tưởng, đạo lý vì có những tư tưởng, đạo lý đúng trong thời đại này nhưng còn hạn chế trong thời đại khác, đúng trong hoàn cảnh này nhưng chưa thích hợp trong hoàn cảnh khác; dẫn chứng minh họa.
Phần kết bài nêu khái quát đánh giá ý nghĩa tư tưởng đạo lý đã nghị luận. Rút ra bài học nhận thức và hành động. Đây là vấn đề cơ bản của một bài nghị luận bởi mục đích của việc nghị luận là rút ra những kết luận đúng để thuyết phục người đọc áp dụng vào thực tiễn đời sống.
Bày tỏ thái độ bản thân
Nghị luận về một hiện tượng đời sống là bàn bạc về một hiện tượng đang diễn ra trong thực tế đời sống xã hội mang tính chất thời sự, thu hút sự quan tâm của nhiều người (như ô nhiễm môi trường, nếp sống văn minh đô thị, tai nạn giao thông, bạo hành gia đình, lối sống thờ ơ vô cảm, đồng cảm và chia sẻ...). Đó có thể là một hiện tượng tốt hoặc xấu, đáng khen hoặc đáng chê.
Để làm tốt kiểu bài này, học sinh cần phải hiểu hiện tượng đời sống được đưa ra nghị luận có thể có ý nghĩa tích cực cũng có thể là tiêu cực, có hiện tượng vừa tích cực vừa tiêu cực… Do vậy, cần căn cứ vào yêu cầu cụ thể của đề để gia giảm liều lượng cho hợp lý, tránh làm bài chung chung, không phân biệt được mặt tích cực hay tiêu cực.
Phần mở bài cần giới thiệu hiện tượng đời sống phải nghị luận. Thân bài có luận điểm 1, giải thích sơ lược hiện tượng đời sống; làm rõ những hình ảnh, từ ngữ, khái niệm trong đề bài (tuy nhiên, đây không phải là thao tác bắt buộc). Luận điểm 2, nêu rõ thực trạng các biểu hiện và ảnh hưởng của hiện tượng đời sống; thực tế vấn đề đang diễn ra như thế nào, có ảnh hưởng ra sao đối với đời sống, thái độ của xã hội đối với vấn đề. Chú ý liên hệ với thực tế địa phương để đưa ra những dẫn chứng sắc bén, thuyết phục từ đó làm nổi bật tính cấp thiết phải giải quyết vấn đề.
Luận điểm 3, lý giải nguyên nhân dẫn đến hiện tượng đời sống, đưa ra các nguyên nhân nảy sinh vấn đề, các nguyên nhân từ chủ quan, khách quan, do tự nhiên, do con người. Luận điểm 4, đề xuất giải pháp để giải quyết hiện tượng đời sống (từ nguyên nhân nảy sinh vấn đề để đề xuất phương hướng giải quyết trước mắt, lâu dài. Chú ý chỉ rõ những việc cần làm, cách thức thực hiện, đòi hỏi sự phối hợp với những lực lượng nào).
Kết bài cần khái quát lại vấn đề đang nghị luận, bày tỏ thái độ của bản thân về hiện tượng đời sống đang nghị luận.
Đây chỉ là dàn ý chung. Trong thực tế, dù là nghị luận về một hiện tượng đời sống hay về một tư tưởng thì không phải lúc nào cũng có đủ các luận điểm đã nêu. Cách sắp xếp luận điểm cũng cần linh hoạt, tùy theo đề và mục đích nhấn mạnh của người viết.
6 thg 5, 2011
Văn hóa là gì?
QĐND - Trong một chuyến thăm Nhật Bản, đi tàu từ Tô-ki-ô đến Bép-pu và từ Bép-pu đi Ki-ô-đô, tôi chứng kiến nhân viên đường sắt vào toa kiểm vé và nhân viên bán hàng ăn uống. Trước khi vào và ra khỏi toa, họ đều cúi đầu chào mọi người. Khi kiểm vé, đến chỗ hành khách, họ không quên nói: “Go men na sai” - nghĩa là, xin lỗi đã làm phiền - và đưa hai tay trả lại vé.
Còn ở trong nước, giữa đường phố Hà Nội vào giờ tan tầm, xe cộ chen lấn, không ai nhường ai, còi xe inh ỏi. Một hôm tôi thấy một cụ già không biết làm thế nào để sang đường, may mà có một anh bộ đội dắt cụ chầm chậm lách làn xe để qua. Những cử chỉ văn hóa như thế thật hiếm có ở ta, nhất là ở các công sở, nơi tiếp dân, trên các phương tiện giao thông công cộng. Tôi từng chứng kiến không ít lần một nhân viên hất hàm hỏi khách trên xe buýt: “Vé?”, rồi một nhân viên còn văng tục khi khách hỏi đường đi. So sánh những cử chỉ trên ta thấy, văn hóa không phải là gì cao siêu, mà là những việc làm thật gần gũi, cụ thể ở mỗi con người, nó phụ thuộc vào cách ứng xử tự giác của mỗi chúng ta trong mỗi việc làm, mỗi lĩnh vực như văn hóa giao tiếp, văn hóa công sở, văn hóa giao thông, văn hóa học đường v.v…
Ảnh minh họa/Internet |
Trước đây, tuy kinh tế đất nước còn thiếu thốn nhưng mọi người luôn lễ phép, tôn trọng, yêu thương nhau, còn bây giờ nét đẹp đó phai nhạt nhiều. Như vậy, ứng xử văn hóa không hẳn đã phụ thuộc vào nền kinh tế, mà là ở sự giáo dục, tự giác của mỗi người và cả cộng đồng. Văn hóa là gì? Văn hóa chính là gốc rễ của mỗi gia đình, mỗi con người và là nền tảng của cả xã hội. Chúng ta đã từng có những nghị quyết chuyên đề về giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, lại có những đợt phát động rầm rộ nhưng rồi đâu lại vào đó; thậm chí có lúc, có nơi còn xuống cấp hơn. Chúng ta không dám nhìn thẳng vào sự thật để khắc phục mà đổ lỗi do kinh tế thị trường, có một thực tế là trong khi mải lo phát triển kinh tế-xã hội, chúng ta đã buông lỏng việc củng cố và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Ở nhiều nước kinh tế phát triển, cũng là kinh tế thị trường, nhưng phát triển kinh tế mà họ vẫn giữ được bản sắc văn hóa dân tộc là vì sao? Trước hết là ý thức tự giác của mỗi con người, mỗi gia đình, mỗi đơn vị, tập thể và cả cộng đồng. Bên cạnh việc thường xuyên tuyên truyền giáo dục thì cần phải có các chế tài pháp luật xử lý nghiêm những hành vi thiếu văn hóa, trước hết từ những người làm việc ở các công sở, các xí nghiệp, nhà máy, trường học. Hơn lúc nào hết, chúng ta càng thấm thía lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội, trước hết cần phải có con người xã hội chủ nghĩa…”. Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội và con người cũng là động lực phát triển của xã hội, văn hóa lại là nền tảng xã hội.
Văn hóa là gì? Văn hóa chính là cách ứng xử của mỗi chúng ta.
Nguyễn Lê Bảo Châu
2 thg 5, 2011
Căn bệnh của những ai thiếu trách nhiệm và vô tình đánh mất thành công
TTO- Thứ Hai, 02/05/2011, 06:12 (GMT+7)
Bệnh... đổ thừa
TT - Căn bệnh tâm lý trên hiện đang khá phổ biến ở nhiều bạn trẻ. Họ đổ thừa cho mọi thứ về những thất bại của mình trong học hành, công việc... mà không nhận thấy phần nhiều nguyên nhân xuất phát từ chính bản thân mình.
Trò chơi xây nhà tại một khóa huấn luyện kỹ năng làm việc tập thể. Người chơi phải chủ động làm công việc được phân công để hoàn thiện ngôi nhà, tự chịu trách nhiệm phần công việc của mình và không được đổ thừa vì bất cứ lý do nào - Ảnh: PHI LONG |
“Sao mình xui thế?”
Đã hai năm trôi qua nhưng N.Trí (cựu SV Trường ĐH Kinh tế TP.HCM) vẫn không thể quên khoảng thời gian mình bị rơi vào đỉnh điểm của sự khủng hoảng với câu hỏi trên luôn ám ảnh trong đầu.
Tốt nghiệp loại khá, tiếng Anh và ngoại hình ổn... nhưng Trí liên tục nhận được những cái lắc đầu từ những nhà tuyển dụng hoặc chỉ trụ lại ở các cơ quan trong khoảng thời gian rất ngắn. Trí cũng hoàn toàn thất bại khi nộp đơn xin học bổng nước ngoài. Trong khoảng thời gian thất nghiệp, N.Trí chỉ ở nhà “luyện” phim bộ chứ không đi học bổ sung nghiệp vụ.
Tương tự, Q.Anh - cựu HS Trường THPT Hùng Vương (Q.5, TP.HCM) - bức xúc chia sẻ với chúng tôi về việc không hiểu vì sao bạn luôn gặp thất bại trong việc xin học bổng du học dù đang sở hữu bảng điểm giỏi, bằng IELTS 7.0 và một số thành tích hoạt động xã hội.
Sau thời gian dài cất công tìm hiểu lý do mình... xui, N.Trí nhận ra: “Kiến thức và kinh nghiệm chưa phải là tất cả. Nhà tuyển dụng còn tìm hiểu nhiều thông tin khác trong quá khứ của ứng viên”. Coi nhẹ việc thực tập, điểm danh ở giảng đường... N.Trí đã tạo ra một hình ảnh khá xấu về mình suốt thời đi học và thực tập. Nhà tuyển dụng không khó để kiểm tra các thông tin trên chỉ với vài cú điện thoại.
Q.Anh cũng từng nhận lại một email thông báo kết quả từ trường mà bạn xin học bổng với nhiều lời khuyên khá chua chát. Nhà trường đã thẳng thắn góp ý về việc tài khoản trang mạng Facebook và Twitter của Q.Anh có nhiều hình ảnh, lời nói thiếu tích cực, nhí nhố... Nhận xét về điều này, Q.Anh chỉ tuyên bố gọn lỏn: “Tại họ khó tính quá thôi chứ mình thấy mình trả lời phỏng vấn cũng được, còn thành tích cá nhân vậy là trên cả tuyệt vời rồi!”.
Câu chuyện của V.Kim (cựu SV Trường ĐH Hồng Bàng, TP.HCM) lại khác. Sau khi tốt nghiệp, V.Kim đầu quân về một công ty quen biết với mức lương rất khiêm tốn. Sớm nhận ra bản thân không phù hợp với công việc này nhưng do ngại va chạm, lười bổ sung kiến thức mới, Kim chấp nhận “ngậm bồ hòn làm ngọt” trong mọi hoàn cảnh. Khi gặp lại bạn bè cũ, Kim luôn miệng than thở “điệp khúc”: “Ôi, đời ta xui!”...
Muốn thành công không khó lắm!
Trò chuyện với một số nhà tuyển dụng, đa số nhận định hầu hết thất bại của các bạn trẻ nói trên đều bắt nguồn từ việc họ chưa nhận thức chính xác vấn đề mình đang mắc phải. Ông Lê Thành Quang Khôi (phó phòng nhân sự Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Tân Định) phân tích: “Nhẫn nại làm việc ở môi trường không đúng chuyên ngành sẽ không phát triển được năng lực chuyên môn... Điều này sẽ khiến người khác tin rằng V.Kim là mẫu người không có năng lực, thiếu tham vọng”.
Một cán bộ nhân sự khác cho rằng việc V.Kim và N.Trí luôn cảm thấy bất an trong công việc, cuộc sống là dễ hiểu, bởi mọi thứ đều phải vận động để phát triển, nếu cứ ì mãi một chỗ và chỉ biết đổ thừa cho hoàn cảnh sẽ nhanh chóng mất đi sự tự tin ở bản thân. Khi bạn nhàm chán chính mình một thì người khác sẽ chán bạn gấp nhiều lần.
Sean Covey (tác giả cuốn sách nổi tiếng 7 thói quen của bạn trẻ thành đạt) đã chỉ ra và phân loại rằng: “Có hai loại người trên đời. Một là người tích cực, họ luôn tự chịu trách nhiệm về mọi việc và chủ động tạo ra hoàn cảnh cho mình. Người tiêu cực là người thụ động, chỉ biết đổ lỗi, luôn chờ hoàn cảnh xảy đến với mình”.
Bạn muốn mình là người tích cực hay tiêu cực?
Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu (Đại học Sư phạm TP.HCM) đã trao đổi với NST về bệnh đổ thừa: 1. Vì sao một số người trẻ lại “chuộng” bệnh đổ thừa? Do nhu cầu tự vệ tâm lý, sự đổ lỗi cho hoàn cảnh sẽ tạo cảm giác an toàn tạm thời khi bản thân mắc lỗi nào đó. Dần dà hành động đó trở thành thói quen ăn sâu vào cách nhìn nhận những thất bại trong đời. Thật ra không chỉ người trẻ mới “chạy trốn lỗi lầm” mà ngay cả người lớn đôi khi cũng thế. Tuy nhiên, hiện tượng này gặp ở tuổi trẻ nhiều hơn, do thiếu kinh nghiệm sống nên đôi khi họ chưa biết phân tích thấu đáo vấn đề để nhận ra nguyên nhân tiềm ẩn là từ bản thân mình. 2. Căn bệnh này sẽ tác động ra sao tới người trẻ? Thói quen này sẽ ươm mầm cho sự đổ vỡ mối quan hệ, khi đổ chiếc gánh trách nhiệm cho người khác, bản thân bạn trẻ ấy sẽ đánh mất lòng tin của mọi người. Nhưng tác hại lớn nhất là bạn trẻ sẽ không thể hoàn thiện mình nếu như không can đảm nhìn nhận những lỗ hổng của bản thân. 3. Cách chữa trị bệnh này ra sao? Nếu đã quen nhìn cuộc sống với chữ “tại, do, bởi” trên lăng kính của mình, hãy tập so sánh: “Vì sao những người khác cũng có hoàn cảnh như mình nhưng họ vẫn làm được?” để tìm ra nguyên nhân từ bản thân. Đặc biệt, hãy một lần thử cảm giác vui sướng khi... nhận lỗi. Sau sự phê bình ban đầu sẽ là sự tôn trọng và tin tưởng của mọi người dành cho một người dám nhận trách nhiệm. Thất bại là mẹ thành công, không ai trong đời trở nên hoàn thiện mà chưa từng thất bại cả. |
CÔNG NHẬT
---------------------------------------------------------
Ý kiến bạn đọc
-----------------------
Ai cũng vậy!
02/05/2011 1:14:59 CH
Đã là con người thì ai cũng mắc sai lầm, mà đã sai lầm thì phải tìm cách
khắc phục. Thực ra, chỉ có những người đã biết sai mà cố tình làm,
hoặc biết sai mà không chịu sửa mới đáng bị lên án, còn đổ thừa
chỉ là 1 hình thức làm nhẹ nhõm tâm hồn của người đó thôi. Nếu
người đó đã biết sai và đổ thừa nhưng đồng thời cũng cố gắng
hết sức khắc phục khắc phục cái sai thì theo tôi người đó vẫn là người
tốt.
khắc phục. Thực ra, chỉ có những người đã biết sai mà cố tình làm,
hoặc biết sai mà không chịu sửa mới đáng bị lên án, còn đổ thừa
chỉ là 1 hình thức làm nhẹ nhõm tâm hồn của người đó thôi. Nếu
người đó đã biết sai và đổ thừa nhưng đồng thời cũng cố gắng
hết sức khắc phục khắc phục cái sai thì theo tôi người đó vẫn là người
tốt.
Tóm lại, bài viết chỉ phản ảnh 1 hiện thực xã hội nhưng chưa nêu được
phương cách khắc phục. Theo tôi, thường 1 người sai thì rất khó để
anh bắt người đó nhìn nhận cái sai của họ. Dù cái sai đó đã thể hiện
rành rành ra thì họ cũng cố tìm 1 cái gì đó để chối hay ít nhất là để
cho qua chuyện. Cho nên điều mà nền giáo dục Việt cần làm là phải
đào tạo con người mình phải biết tự nhìn nhận cái sai và khắc phục
trong thời gian ngắn nhất.
phương cách khắc phục. Theo tôi, thường 1 người sai thì rất khó để
anh bắt người đó nhìn nhận cái sai của họ. Dù cái sai đó đã thể hiện
rành rành ra thì họ cũng cố tìm 1 cái gì đó để chối hay ít nhất là để
cho qua chuyện. Cho nên điều mà nền giáo dục Việt cần làm là phải
đào tạo con người mình phải biết tự nhìn nhận cái sai và khắc phục
trong thời gian ngắn nhất.
NGUYỄN KIM SÁNG
Đố thừa là một cái bệnh rồi...
02/05/2011 11:22:02 SA
Tôi thấy đâu chỉ sinh viên mới ra trường mới có bệnh đổ thừa. Ví dụ
như mấy chú dự báo thời tiết, dự báo sai thì đổ thừa do máy móc cũ.
Mấy chú kiểm lâm để rừng bị phá nhiều thì đổ thừa cho lực lượng
mỏng quá không xoay sở được.....và còn nhiều nhiều nữa.
Chắc cần phải có liều thuốc mạnh và điều trị ngay từ nhỏ mới
mong hết được bệnh này.
như mấy chú dự báo thời tiết, dự báo sai thì đổ thừa do máy móc cũ.
Mấy chú kiểm lâm để rừng bị phá nhiều thì đổ thừa cho lực lượng
mỏng quá không xoay sở được.....và còn nhiều nhiều nữa.
Chắc cần phải có liều thuốc mạnh và điều trị ngay từ nhỏ mới
mong hết được bệnh này.
PHẠM VĂN HÙNG
Xuất phát từ giáo dục ban đầu?!
02/05/2011 6:50:17 SA
Qua bài viết "Bệnh...đổ thừa" của bạn Công Nhật viết về bệnh tâm lý,
đa số ở tuổi trẻ hiện nay thường mắc khi giao tế, làm việc,...
mà gặp khó khăn, thất bại! Theo tôi, bệnh này là do ảnh hưởng
bởi sự giáo dục của gia đình từ khi các em còn bé! Từ khi bé chập
chững tập đi, vấp té... cha mẹ thường trấn an con bằng cách...
đổ thừa tại cục đá, cái vật gây té cho bé và dỗ nín bé bằng hành động
chữi mắng cái "vật cản" ấy!
đa số ở tuổi trẻ hiện nay thường mắc khi giao tế, làm việc,...
mà gặp khó khăn, thất bại! Theo tôi, bệnh này là do ảnh hưởng
bởi sự giáo dục của gia đình từ khi các em còn bé! Từ khi bé chập
chững tập đi, vấp té... cha mẹ thường trấn an con bằng cách...
đổ thừa tại cục đá, cái vật gây té cho bé và dỗ nín bé bằng hành động
chữi mắng cái "vật cản" ấy!
Đến khi lớn một chút, khi giao tế với bạn bè chung quanh mà xảy
ra xung đột, cha mẹ lại tiếp tục bênh bằng cách "đổ thừa" tại lỗi của
đối tượng và lại có lời nói, hành động "trả thù" đối tượng ấy cho con mình...!
ra xung đột, cha mẹ lại tiếp tục bênh bằng cách "đổ thừa" tại lỗi của
đối tượng và lại có lời nói, hành động "trả thù" đối tượng ấy cho con mình...!
Đến khi con vào trường, nó học dở, học kém thì lỗi ở giáo viên không biết
dạy dỗ con em mình! Khi con "lỡ" bị GV phạt thì "ầm ĩ" khiếu nại, thưa gửi
bằng mọi cách. Có cha mẹ nào quan tâm tìm hiểu xem lý do tại sao con
em mình "bị phạt, học dở..."hay không? Thế là đứa bé trưởng thành trong
"ảo tưởng tâm lý", lúc nào cũng cho mình là đúng!
dạy dỗ con em mình! Khi con "lỡ" bị GV phạt thì "ầm ĩ" khiếu nại, thưa gửi
bằng mọi cách. Có cha mẹ nào quan tâm tìm hiểu xem lý do tại sao con
em mình "bị phạt, học dở..."hay không? Thế là đứa bé trưởng thành trong
"ảo tưởng tâm lý", lúc nào cũng cho mình là đúng!
Khi gặp khó khăn, thất bại,...thì trốn tránh "trách nhiệm" với đủ thứ lý do,
kể cả tại... ông trời! Điện nước thiếu: tại trời không chịu mưa; quá tải
giao thông: tại xe cộ nhiều! sập mỏ đá, mỏ vàng: tại không nghe theo...(?).
kể cả tại... ông trời! Điện nước thiếu: tại trời không chịu mưa; quá tải
giao thông: tại xe cộ nhiều! sập mỏ đá, mỏ vàng: tại không nghe theo...(?).
Chúng ta nên học theo cách sẵn sàng chịu trách nhiệm khi thất bại
và cúi mình xin lỗi trước tập thể...!
và cúi mình xin lỗi trước tập thể...!
DƯƠNG VĂN NGỌC
(3)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)