19 thg 10, 2011

Sống đẹp: Tấm gương về nghị lực sống

“Chiếc bình nứt” của Duy
TT (19.10.2011) - Những ngày này, bạn bè khóa 34 (khoa tâm lý giáo dục, Trường ĐHSP TP.HCM) chuẩn bị cho chuyến thực tập cuối cùng của đời sinh viên, thì chàng lớp trưởng Nguyễn Ngọc Duy lại oằn mình chống chọi giành sự sống.
Duy (giữa) rất tích cực thảo luận nhóm trong giờ học - Ảnh: Thái Bình
Tai họa đã ập xuống cuộc đời Duy cách đây tám tháng, đang khi đi thực tập tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.
Niềm tin trong bóng tối
"Có lúc muốn buông xuôi để giải thoát cuộc đời nhưng trong đầu có gì đó cứ thôi thúc phải cố lên"
NGUYỄN NGỌC DUY
Chuyến đi ấy dự kiến kéo dài cả tháng, nhưng mới được tám ngày thì Duy bỗng nôn ộc máu tươi. Duy được chuyển về Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM). “Cứ nghĩ bệnh vu vơ, nằm viện vài ngày rồi tiếp tục đi thực tập, ai ngờ...” - Duy nghẹn lời.
Đất trời như sụp đổ khi bác sĩ nói Duy bị suy thận giai đoạn cuối, ngoài ra còn mắc thêm lao phổi, phù và suy tim. Uống thuốc dồn dập nên sau đó Duy bị di chứng suy gan. Đau đớn hơn, đôi mắt Duy cứ mờ dần, mờ dần.
Nằm trên giường bệnh mà nước mắt Duy cứ chực trào ra, không phải vì những cơn đau thấu trời mà vì nghĩ đến cảnh bạn bè hào hứng thực tập nghề trên bục giảng. Từ quê nhà, gia đình báo tin hai đứa em trai của Duy mắc chứng đau đầu phải dở dang việc học. Ba vào chăm sóc Duy, lúc trở về nhà không may lại bị tai nạn. Mẹ ở quê ra, thấy con trai gầy xác xơ nên cứ khóc suốt. Vậy là Duy có cơ hội sử dụng mớ kiến thức tâm lý của mình: “Mẹ à, mọi chuyện rồi sẽ qua!”.
“Không phải là an ủi mẹ mà mình tin như thế”, chàng trai trẻ bộc bạch. Có lẽ chính vì vậy mà cậu gượng dậy được trong lúc ai cũng nghĩ sắp nói lời vĩnh biệt Duy. Hằng ngày, chàng lớp trưởng vẫn miệt mài đến trường. Mắt không còn nhìn rõ, Duy dùng đôi tai cảm nhận bài giảng. Không thể ghi chép được, Duy chọn lọc kiến thức nạp vào đầu. Nhưng rồi có những ngày thân xác rã rời, Duy gục xuống bàn học giữa lớp...
Phải sống sao cho xứng...
Sống cùng “vết nứt cuộc đời”
Hồi còn đứng lớp dạy kỹ năng sống cho trẻ, Duy thường kể câu chuyện về một chiếc bình nứt cứ mặc cảm vì không mang đầy nước về nhà, nhưng nhờ vết nứt mà nó tưới tắm cho những cây hoa khoe sắc bên đường. Duy bảo mỗi người có những khuyết điểm rất riêng biệt, mỗi người là một chiếc bình nứt. Nghĩ vậy nên trong lòng Duy thật bình thản.
Chúng tôi bí mật theo chân Duy vào lớp học. Mặc cho trước mắt mù mịt, Duy vẫn rất sôi nổi khi thảo luận nhóm, giơ tay phát biểu hay phản biện. Giữa chừng, Duy len lén vốc một nắm thuốc cho vào miệng. Học xong, cậu ra ngồi chờ ở trạm xe buýt trước cổng trường. Mỗi khi loáng thoáng thấy có chiếc xe buýt nào tấp vô là Duy lại quay sang hỏi người xung quanh tuyến số mấy. Đến bảy lượt như thế thì Duy đón được xe buýt ra đường Hàm Nghi (quận 1) để bấm huyệt chữa bệnh.
Thật bất ngờ khi thấy Duy xuất hiện trong một vở kịch tại đêm họp mặt truyền thống của khoa tâm lý giáo dục. Trong vở kịch, Duy sắm vai vị giám đốc oai vệ, nhưng bạn bè ngồi bên dưới cứ lo chàng lớp trưởng ngất xỉu trên sân khấu thì khổ. Thì ra, dù mang đủ thứ bệnh trong mình nhưng Duy vẫn tham gia xây dựng ý tưởng, dàn dựng, tập dượt và diễn xuất kịch.
Chưa hết, mới tháng trước cậu còn là chủ xị tổ chức chuyên đề “Tình yêu thời @” của Câu lạc bộ “Ngôi nhà trái tim” do chính Duy sáng lập, với những hoạt động gắn với chuyên môn nhằm tạo sân chơi học thuật cho sinh viên của trường và sinh viên tâm lý giáo dục.
“Hôm nào không thấy Duy là cả lớp bồn chồn lo lắng”, cô sinh viên Trần Thị Vinh cho biết. Theo lời Vinh, Duy rất chân thành với bè bạn. Chính vì vậy khi Duy ngã bệnh có rất nhiều bạn bè chăm sóc và giúp đỡ, có một bạn nữ cùng lớp còn dọn đến thuê phòng trong cùng nhà trọ để lo cơm nước cho Duy.
Chúng tôi tìm đến phòng trọ đúng lúc Duy vừa đi bấm huyệt về. Tối qua, cậu đã khiến cả khu nhà trọ nhốn nháo khi bỗng lịm đi vì cảm lạnh do chờ xe buýt quá lâu dưới trời mưa.
Nghe Duy kể chuyện đi xe buýt mà thương: “Mấy lần chạy thận bị tụt huyết áp, đến trạm xe buýt gần nhà mình đòi xuống nhưng chẳng ai nghe, vậy là qua tuốt luốt. Còn chuyện té khi lên xuống xe buýt cứ như cơm bữa”. Mắt nhìn lờ mờ nhưng Duy cứ dũng mãnh băng qua đường Hàm Nghi. Bạn nói thật lòng: “Tôi qua đường là bằng... niềm tin, đi dứt khoát như vậy cho xe cộ dễ tránh mình”.
Từ một chàng trai nặng 62kg, da dẻ hồng hào, giờ Duy chỉ còn 50kg, da sạm đen. Duy kể: “Lần bị hôn mê co giật cả chục ngày, có lúc muốn buông xuôi để giải thoát cuộc đời nhưng trong đầu có gì đó cứ thôi thúc phải cố lên”.
Bốn tháng trước, khi đôi mắt dần tối tăm, trong đầu Duy cũng nhen lên ý nghĩ chán nản, nhưng rồi cậu nghĩ lại “biết bao nhiêu người mù cũng sống được, sao mình lại không”. Bác sĩ nói bệnh suy thận giai đoạn cuối có những trường hợp tự hồi phục kỳ diệu, và Duy hi vọng phép mầu đó sẽ đến với mình. Nhưng còn một động lực khác khiến Duy nỗ lực giành sự sống: “Bạn bè đối xử tốt quá nên mình phải sống sao cho xứng với họ”.
HUỲNH THÁI BÌNH

17 thg 10, 2011

Muốn sang thì bắc cầu kiều...

Tên :Phạm Ngọc Khánh Hậu
Lớp: 10A8
BÀI VIẾT SỐ MỘT
Đề 9
 
Việt Nam chúng ta được biết đến với truyền thống hiếu học và tôn sư trọng đạo. Có rất nhiều câu ca dao, tục ngữ nói về những truyền thống đó như : “Bán tự vi sư, nhất tự vi sư”, “Không thầy đố mày làm nên”… Nhưng câu ca dao mà đa số mọi người dân đều biết là
“Muốn sang thì bắt cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”
Ấy vậy mà giá trị của câu ca dao đã bị mai một dần trong quá trình phát triển của con người, tại sao vậy?
Câu ca dao trên rất phổ biến trong cộng đồng những người làm công tác giáo dục. Nó mang ý nghĩa động viên to lớn cho họ rằng họ-những con người đào tạo ra lớp trẻ tài năng cho đất nước. Bản đầy đủ hơn của câu ca dao này là :
Bồng bồng mẹ bế con sang
Đò dọc quan cấm, đò ngang không chèo.
Muốn sang thì bắc Cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”
Ở câu trên, câu ca dao là một lời ru nói lên những ngậm ngùi của người mẹ đối với đứa con. Mẹ bồng con đi dọc trên bờ sông vắng để tìm một chuyến đò qua sông, thế nhưng lại không có. “Đò dọc quan cấm, đò ngang không chèo” thì làm sao qua được. Qua câu sau, ta thấy rõ được “biện pháp” của người mẹ, tức là phải xây cầu để qua. Và khi đó, trong lời ru của người mẹ đã thấy được hình ảnh người thầy : “Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Từ xưa, quan niệm học tốt gắng liền với hình ảnh ông giáo-tiền thân của giáo viên sau này. Cha mẹ ai muốn con mình học giỏi đều mang biếu ông giáo gói xôi, con gà chỉ mong ông dạy con mình cái chữ cái câu.
Bây giờ xã hội đang ngày càng phát triển, sự tiên tiến của công nghệ thông tin khiến cho học sinh, sinh viên và cả phụ huynh tiếp xúc nhiều với nền văn hóa của các nước khác. Vì thế nên họ đã dần lãng quên hình ảnh người thầy luôn tận tụy giúp đem con chữ đến cho những đứa học trò của mình. Họ mải mê chạy theo những xu hướng hiện nay như tư tưởng tự học ở nhà, tự học bằng internet nhưng họ nào biết muốn giỏi thì cần phải có người chỉ dẫn, hướng cách học theo một con đường đúng.
Và điều điển hình trong việc xem nhẹ nghề giáo của nước ta đó là lương. Nghề giáo là một nghề đào tạo nhân tài cho đất nước trong tương lai nhưng lại với mức lương ít ỏi dưới ba triệu. Còn đối với những nước phát triển, nghề nhà giáo luôn được xem trọng và được hưởng mức lương hằng tháng từ  50.000 USD đến 70.000USD.
Vấn đề là tầng lớp học sinh hiện nay đang dần bị cuốn theo những trào lưu của nước ngoài như chơi game, xem phim bạo lực , văn hóa phẩm đồi trụy 18+… Nhưng thường những thói quen đó sẽ dẫn đến hậu quả xấu như bỏ học chơi game, đánh giáo viên, xem nhẹ việc học…Tuy nhiên phần lỗi không hoàn toàn thuộc về học sinh mà phụ huynh cũng cần có trách nhiệm trong việc quản lí việc học và việc chơi của con em mình, cần hướng chúng theo một con đường đúng đắn, và việc đầu tiên phải làm là dạy cho chúng biết tôn trọng và yêu thương thầy cô.
Tóm lại, nghề nhà giáo cần được giữ vững và phát huy hơn nữa. Học sinh và phụ huynh cũng cần có ý thức trong việc “ Yêu lấy thầy”. Hơn thế nữa, bản thân những người giáo viên cần phải khắc phục những khuyết điểm của mình, nâng cao chất lượng dạy học để học sinh có hứng thú trong việc học tập hơn. Có thế thì câu ca dao
“Muốn sang thì bắt cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”
mới còn nguyên bản chất thật của nó là truyền thống hiếu học và tôn sư trọng đạo của người Việt ta.

14 thg 10, 2011

Thực hiện nếp sống văn minh trong trường học

Họ  & tên : Đỗ Ngọc Anh Thư         Lớp 10A8 (nhóm 4)
Đề bài : Suy nghĩ của anh (chị) về điều đầu tiên trong nội quy của trường Võ Thị Sáu : “ Học sinh phải kính thầy yêu bạn , thực hiện nếp sống văn hoá,trang phục gọn gàng , phù hợp”
BÀI LÀM
    Để có thể đào tạo được những công dân tốt cho xã hội,cho đất nước việt nam thì trước tiên ngành giáo dục phải truyền đạt được cho mỗi học sinh về cách sống đạo đức ,tốt đẹp và tinh thần kỉ luật .Do đó trong môi trường sư phạm nói chung và trường Võ Thị Sáu nói riêng đã đưa ra bảng nội quy để học sinh thực hiện trong đó ngay ở điều đầu tiên đã cho thấy rõ được trách nhiệm và bổn phận của học sinh : “Học sinh phải kính thầy yêu bạn,thực hiện nếp sống văn hoá trang phục gọn gàng phù hợp”
     Vậy như thế nào là” kính thầy yêu bạn” ? Sống văn hoá là sống ra sao ? Và trang phục gọn gàng phù hợp là như thế nào? Kính thầy yêu bạn là thái độ của học sinh nên có với thấy cô và bạn bè , kính thầy là tôn trọng biết ơn thầy cô, yêu bạn là yêu thương và giúp đỡ bạn bè trong học tập.Nếp sống văn hoá là nếp sống lành mạnh ,tuân thủ những qui định chung và đem lại lợi ích cho cộng đồng.Trang phục của học sinh Việt Nam hiện nay là áo trắng quần hoặc váy xanh rất phù hợp với lừa tuổi học trò cũng như môi trường sư phạm.Bằng những hành động rất thông thương như gặp thầy,cô phải chào hỏi hay bỏ rác vào thùng cũng đã thực hiện tốt được nội quy.
      Việc học sinh thực hiện nội qui nhà trường đề ra là thiết thực và cần thiết ,đặc biệt là những nội quy có tính đúng đắn và ý nghĩa giáo dục vô cùng sâu sắc như nội qui trên. Hơn hết đang trong giai đoạn tiếp thu kiến thức từ những người đi trước là các thầy cô thì phải có thái độ tôn trọng, kính yêu ,vâng lời thầy cô vì thầy cô chỉ muốn cho học sinh những điều tốt đẹp,muốn ta nên người nên phải “kính thầy” đồng thời bằng việc kính trọng thầy cô cũng sẽ giúp ta tiến tới trong quá trình học tập vì thầy cô sẽ rất vui lòng giảng dạy cho những học trò ngoan ngoãn vâng lời hơn những em quậy phá hỗn hào . Còn với bạn bè thì ta phải đoàn kết tương trợ nhau trong học tập nhằm cùng nhau trau dồi kiến thức cũng như giúp đỡ nhau để khắc phục các khuyết điểm nhằm đưa đến kết quả học tập tốt hơn .Khi đã có hiểu biết và kiến thức thì ta không thể không thực hiện một nếp sống văn hoá, vì khi có nếp sống tốt như thế sẽ làm nâng cao phẩm giá cũng như nhận được thiện cảm của mọi người.Mặt khác trang phục ta mặc cũng cho người khác thấy được về con người cũng như tình cách của mình.Nếu như ăn mặc trang nhã lịch sự thì cộng đồng sẽ đánh giá ta là một con người văn hoá có học vấn và qua đó thể hiện phép lịch sự tối thiểu được của chúng ta với mọi nguời vì thế ta cũng sẽ nhận được sự tôn trọng từ mọi người .Vì những lẽ trên ta dễ dàng thấy được việc tuân thủ nội qui trên sẽ đem lại những điều cần thiết cho chúng ta đi tới ngưỡng cửa của thành công.
     Nhưng hiện thực đáng buồn ngày nay vẫn còn nhiều học sinh không nhận thức được tầm quan trọng của nội quy trên và bằng chứng là tin học sinh đánh thầy cô hay đánh nhau và có cách ăn mặc kì quái bây giờ không còn quá lạ.Họ không hề biết những hành động của mình ở hiện tại sẽ đem lại hậu quả khôn lường cho tương lai,không tôn trọng thầy cô bạn bè khiến việc học bị đứt đoạn vì không tiếp thu được gì từ điều thầy cô giảng dạy bạn bè giúp đỡ dẫn đến tình trạng chán học và dễ lạc vào những tệ nạn xã hội ,mặt khác cùng với thái đội sống thiếu văn hoá cách ăn mặc không giống ai sẽ gây phản cảm cho người khác và khi ấn tượng đầu là xấu thì khó có thể hợp tác với người khác nên ít có cơ hội thành công trong cuộc sống.Muốn đẩy lùi được những điều tiêu cực trên cần có sự hợp tác và giúp đở từ phía nhà trường gia đình trong toàn xã hội . ta có thể tuyên truyền phong trào người tốt việc tốt tổ chức các hoạt động tập thể như sinh hoạt trò chuyện về các chủ đề như “kỉ luật học đường “ hay “quan hệ học đường” hoặc tổ chức các buổi văn nghệ giao lưu giữa thầy và trò để siết chặt mối quan hệ tốt đẹp . Và qua đó ta sẽ góp phần cải thiện tình trạng đạo đức học sinh xuống cấp và làm cho xã hội tốt đẹp hơn
     Thực hiện nội qui là một hành động thiết thực cho mỗi học sinh chúng ta Riêng bản thân em , em sẽ cố gắng phấn đấu học tập thực hiện tốt nội qui nhà trường để trở thành một người có ích cho đất nước như lời Bác dạy thiếu niên nhi đồng “ Đoàn kết tốt , kỉ luật tốt”  
 

Không quay cóp khi thi cử

                                         BÀI VIẾT SỐ 1
Đề:Suy nghĩ và hành động của tuổi trẻ học đường về không quay cóp,gian lận trong thi cử.
                                             Bài làm
Học tập là nền tảng quan trọng của mỗi con người. Chỉ có học tập mới là chiếc chìa khóa mở cho chúng ta những cánh cửa thành công.Và để làm được điều đó,mỗi người cần có sự nỗ lực và thực lực ở bản than rất nhiều.Nhưng vẫn còn đó nhữn người không biết phấn đấu mà chỉ biết tạo ra những điểm số hư ảo bằng việc gian lận,quay cóp trong giờ kiểm tra,giờ thi.
  Vậy gian lận là gì và nó có tác hại như thế nào?Gian lận là việc làm sai trái của bản thân như muốn có diểm cao, không muốn mình bị tuột hạng hay không muốn làm ba mẹ thất vọng…Chính những điều đó dã tạo cho các bạn áp lực và sẽ bất chấp mọi thứ để có được nó.Hành động dần dần tạo cho chúng ta một thói quen dựa dẫm người khác và biến mình thành kẻ lười biếng.
    Các biểu hiện của gian lận là sử dụng tài liệu, điện thoại dể quay cóp, trao đổi thông tin cho nhau…Ngoài ra họ còn có thể viết ra bàn, lên tay hay một manh giấy nhỏ để khỏi phải học bài.Điều đó tạo ra sự không bình đẳng lẫn nhau,giữa một người có học bài và một người không nhưng điểm số ngang nhau thì thật vô lí.Kết quả phải đúng với công sức chúng ta đã bỏ ra,người chăm chỉ xứng đáng được nhận còn người biếng nhác phải nhận lấy bài hoc cho mình
      Thử nghĩ mà xem,nếu cứ tiếp tụ quay cóp như vậy,liệu có bao nhiêu kiến thức tồn đọng lại trong đầu chúng ta?Đến khi kì thi đến, chúng ta có đủ thời gian để học hay không?Lúc đó cứ mãi trach mình sao lúc đầu không học thì đã muộn rồi.thời gian sẽ không chờ đợi chúng ta đâu.Bây giờ cố gắng học,làm bài tập đầy đủ,ôn luyện trước kì thi là ta dã sẵn sàng bước vào kì thi rồi.
      Tương lai là một con đường rộng mở ở phía trước, việc đi trên con đường đầy hoa hồng hay khô cằn sỏi đá là tùy ở chúng ta.Hãy cố gắng học tập để ta không hối tiếc vì những ngày đã qua,để ta co thể mang theo hành trang kiến thức bước vào đời.

Tôn sư - Trọng đạo

Họ và tên: Trần Nguyễn An Thái
Lớp: 10A8
Đề 8: Suy nghĩ và hành động của anh (chị) về tinh thần “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc.
Bài làm
“Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi
Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng.”
     Con người Việt Nam ta từ ngày xưa đã có truyền thống ham học hỏi nên địa vị của người thầy bấy giờ rất được tôn vinh. Bởi vậy người ta mới xếp thứ bậc trong xã hội: “Quân, sư, phụ”. Nó cho thấy tinh thần “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta.
     Tư tưởng “Tôn sư trọng đạo” là một trong những đạo lí quý báu mà ông cha ta đã đúc kết và gìn giữ cho đến ngày nay. Nó cho ta thấy công lao giáo dục to lớn của người thầy. Họ không chỉ dạy chữ, dạy kiến thức mà còn dạy ta những bài học làm người sâu sắc giúp ta hoàn thiện bản thân hơn. Từ đó có thể thấy vị trí của người thầy được đặt ngang hàng với vị trí của cha mẹ.  Bổn phận của đạo làm trò phải biết khiêm nhường, tôn kính người thầy của mình. Ngày xưa, mỗi khi tết đến xuân về, cha mẹ người học trò thường mua gà, trái cây đem biếu thầy cô. Ngày nay, tinh thần ấy vẫn được phát huy tốt: học sinh khi gặp thầy cô đều lễ phép bỏ nón cúi đầu chào; luôn chăm chú nghe thầy cô giảng bài, hăng hái đóng góp ý kiến xây dựng bài vở ở lớp và ngạc nhiên hơn là có những người đã gần đến tuổi nghỉ hưu mà vẫn giành thời gian để đến thăm các giáo sư cũ. Hành động ấy càng giúp ta hiểu sâu hơn lòng biết ơn thầy là vô bờ bến, nó không phân biệt tuổi tác.
     Việc kính trọng thầy cô vừa là quan niệm đạo đức vừa là trách nhiệm của mỗi học sinh. Xã hội bây giờ ngày một phát triển nên vai trò của người thầy cũng có phần thay đổi, từ người truyền đạt tri thức đã chuyển thành người dẫn dắt học sinh tìm ra con đường đến với tri thức. Tuy có thay đổi ít nhiều nhưng vai trò của người thầy đối với học trò cũng không hề suy giảm, trò vẫn luôn kính trọng thầy và thầy cũng vẫn luôn thương yêu học trò như những đứa con thân yêu. Họ mong muốn những “đứa con” của mình sẽ không phụ công dưỡng dục mà lấy đó làm nền tảng đi đến thành công. Không phải chỉ nói suông mà ở nước ta còn giữ lại nhiều di tích cổ xưa cho thấy lòng tôn kính ấy như Văn Miếu Quốc Tử Giám ở Hà Nội-nơi lưu giữ tài liệu, những bài thơ quý giá của những người thầy xưa. Qua đó nói lên sự thành kính của dân tộc ta đối với người thầy.
   Càng đi sâu vào phân tích, ta càng nhận thấy tầm quan trọng của những người “bắc cầu nối” cho thế hệ đi sau trong việc tìm ra đích đến của ước mơ và hoài bão. Nếu trẻ em là tờ giấy trắng thì người cầm cây bút viết lên những tờ giấy trắng ấy những trang thẳng hàng, rõ nét, rõ chữ nhất chính là thầy cô giáo. Vì vậy, ta còn có thể hiểu sâu xa hơn: "Tôn sư" không chỉ là vấn đề tôn trọng, kính yêu người làm nghề dạy học mà còn là biểu hiện của tình yêu tri thức, khát vọng văn minh, tiến bộ; "Đạo" cũng không chỉ dừng lại ở đạo làm trò, ở những hình thức, thái độ ứng xử với người thầy mà còn là vấn đề đạo đức xã hội. Gần đây xuất hiện những thanh niên có những lời nói, hành động vô giáo dục, vô lễ, xúc phạm thầy cô. Vì vậy, chúng ta phải có những hành động lên án gay gắt và nhắc nhở mọi người nhìn lại cách ứng xử, thái độ của mình đối với những người làm thầy.
     Để giữ gìn và phát huy tinh thần “tôn sư  trọng đạo”, chúng ta là học sinh trong lớp phải siêng năng học tập, lắng nghe giáo viên giảng bài, tôn trọng thầy cô. Vào ngày Nhà giáo Việt Nam hằng năm, tất cả học sinh trở về ngôi trường cũ để gặp bè bạn, thăm thầy cô- những người đã từng giúp chúng ta chắp thêm đôi cánh ước mơ trên con đường học vấn bao la rộng mở.
     “Tôn sư trọng đạo’ là một trong những truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta từ ngàn đời nay và đã được khắc sâu trong lòng những đứa con Việt.