1 thg 5, 2012

Sống khỏe


15 thói quen tốt cho sức khỏe

Ăn ít muối và đường, vệ sinh răng miệng hàng ngày, không bỏ bữa sáng, ăn bữa tối sớm hơn, uống sữa ít béo... là những thói quen tốt mà các bác sĩ khuyên nên mọi người tập duy trì để giữ cơ thể khỏe mạnh.
5 thói quen có hại cho sức khỏe mà bạn không để ý
Những thói quen ảnh hưởng không tốt cho da

Các bác sĩ chia sẻ trên trang Yourhealth rằng, việc khó khăn nhất của một thầy thuốc không phải là kê đơn hay chữa trị bệnh mà là khuyên bệnh nhân thay đổi thói quen sống của mình để giảm bớt bệnh tật. Nhiều cuộc nghiên cứu cho thấy chính thói quen ăn uống, sinh hoạt ảnh hưởng nhiều nhất đến sức khỏe con người.
Ví dụ, thuốc ngủ sẽ không giúp ích được nhiều cho bệnh nhân bị chứng mất ngủ nếu anh ta từ chối thay đổi thói quen uống một ly cà phê vào mỗi tối. Tương tự, không có loại thuốc giảm cân nào có hiệu quả nếu bệnh nhân tiếp tục chè chén say sưa, ăn các loại thực phẩm nhiều dầu mỡ và không chịu tập thể dục.
Vì thế các bác sĩ cho rằng, trước tiên để phòng bệnh, mọi người nên biết đâu là những thói quen tốt để bắt đầu rèn luyện từ khi tuổi còn trẻ, và sự tập luyện không bao giờ là quá trễ.
Nếu cảm thấy khó khăn, hãy lập một chiến lược mỗi tháng thay đổi một thói quen. Như thế sẽ giúp cơ thể bạn có đủ thời gian để thích ứng bởi nếu thay đổi cùng lúc quá nhiều thói quen bạn sẽ rất dễ bị stress và có khi phản tác dụng. Nguyên tắc quan trọng nhất là kiên trì thay đổi dần dần rồi bạn sẽ thành công.
Sau đây là một số thói quen tốt mà các bác sĩ khuyên mọi người nên tập duy trì ngay hôm nay để có sức khỏe tốt về sau:
 1. Ăn đúng và đủ.
 2. Uống sữa ít béo.
 3. Giảm hàm lượng calo trong thức ăn.
 4. Giảm bớt muối và đường.
 5. Tự nấu ăn.
 6. Mang cơm đi làm.
 7. Tăng cường chất xơ.
 8. Tập thể dục hàng ngày.
 9. Ăn sáng mỗi ngày.
 10. Ăn tối sớm.
 11. Giữ liên lạc với bạn bè và người thân.
 12. Vệ sinh răng miệng hằng ngày.
 13. Ngủ đủ giấc.
 14. Không hút thuốc lá.
 15. Giữ thói quen điều độ.
Kenny Nguyễn

Tình bạn


Những lỗi lầm khiến tình bạn rạn nứt
Bạn có cảm giác rằng hình như sự thân thiết của hai người càng lúc càng nhạt đi? Rất có thể bạn đã mắc phải một (hoặc hai, hoặc… tất cả) những sai lầm cơ bản dưới đây mà chưa nhận ra đấy thôi.
Lúc nào cũng bận

Bạn vừa gặp chuyện không vui, ngay lập tức bạn lao đến nhà bạn mình để được an ủi, được xả hết giận dữ, được nó pha nước cho uống và dỗ dành. Thật may mắn khi bạn có nó.

Nhưng khi “gió đảo chiều”, lúc bạn ấy có điều gì đó cần tâm sự, tất cả những gì bạn có thể làm là “Tớ bận.”, “Tớ chuẩn bị đi ra ngoài blah blah..”, hay vớt vát lắm thì “Được rồi, nói nhanh trong 5 phút nhé!”

Một vài lần, hiển nhiên tên bạn không còn là sự lựa chọn đầu tiên khi bạn mình gặp chuyện nữa. Và việc bị gạt ra khỏi một mối quan hệ từng là thân thiết thì tiếc lắm đấy!

Nói dối kinh điển

Vâng, ai cũng biết nói dối là xấu, vậy mà ai cũng… nói dối. Nhưng một lời nói dối vô hại sẽ khác với một lời nói dối chỉ để bao bọc cho sự ích kỉ của riêng bản thân mình.

Giống như bạn luôn có một lý do để vắng mặt khi bạn bè nhờ vả, luôn nói dối để tránh phiền hà và sẵn sàng bịa ra hàng tấn chuyện để bốc phét chơi. Chẳng ai nói dối mãi được. Bạn không chân thành thì làm sao đòi hỏi sự chân thành từ người khác chứ?
 
 
Đánh… gục lòng tự tin của nhau

Bạn dành điều gì cho bộ váy mới của bạn mình? “Eo, mặc gì khiếp thế!”. Hay với anh chàng mà cô ấy vừa quen? “Tớ biết khối anh còn hay hơn, và chàng của cậu hình như hơi bị thấp đấy!”. Và thêm những lần tạt nước vào mặt “ Gì cơ, ý tưởng ấy thường thôi và có khối đứa làm rồi!”

Bạn có thể chống chế rằng một lời nói thật sẽ giúp bạn mình có thể nhìn thẳng vào thực tế hơn và hoàn toàn bạn hoàn toàn không có ác ý gì. Nhưng bạn có bao giờ đặt mình vào tâm trạng của bạn mình không? Có khoảng cách giữa một người thực tế và người luôn luôn tiêu cực. Hãy có giới hạn cho những gì mình nói nhé.

Ghen tị vô đối

Bạn cảm thấy thế nào khi có một người bạn luôn luôn nổi trội hơn mình về mọi mặt? Người bạn ấy học giỏi hơn, xinh đẹp hơn, nhận được nhiều sự chú ý và yêu mến hơn?

Thật lòng mà nói khi chơi cùng một người quá “sáng” như vậy, ít nhiều đôi khi bạn dễ cảm thấy thua thiệt. Nhưng quan trọng là bạn chọn cách hành xử nào cho tình bạn của mình?

Bạn cố gắng tốt hơn, dù không thể như người ta, nhưng vượt qua bản thân cũng xứng đáng là một thành tích đáng ghi nhận. Hay bạn sẽ dè bỉu vào những thành tích của người ấy, chua chát, thậm chí là mỉa mai xoi mói mọi thứ từ bạn mình?

Hãy cố gắng trèo cao, đừng bao giờ ngoảnh lại rồi tìm cách kéo cho người khác đi lùi xuống. Sự ghen tị mỗi ngày, nếu được nuôi dưỡng sẽ lớn dần và làm hỏng tình bạn tốt đẹp mà bạn đã cất công xây dựng đấy.

Tình cảm một chiều

Không phải chỉ trong tình yêu mới có định nghĩa tình đơn phương, mà thật ra trong bất cứ mối quan hệ nào, nếu chỉ có một chiều yêu thương, thì rất khó để bền vững.

Rà soát lại mình xem, có đúng là bạn ấy luôn luôn chạy theo sau lưng giải quyết đống rắc rối từ bạn, luôn nhắn tin nhắc nhở bài kiểm tra ngày mai, mua thiệp Giáng Sinh cho bạn và đến thăm bạn khi bạn bệnh nằm nhà?

Thêm nữa, có đúng là bạn ấy luôn là người động viên bạn trong những cuộc thi, luôn sát cánh bên bạn trong mọi phi vụ, thậm chí thường xuyên là người móc ví trả tiền trong những lần lê la hàng quán cùng nhau? Còn gì để bình luận không nhỉ?

Hãy dành trái tim mình để nuôi dưỡng tình bạn, những người bạn chân thành là điều đáng quý mà có khi đến rất lâu sau này bạn mới có thể nhận ra đấy, teen ạ!

Theo TTVN

Suy ngẫm về Luật pháp và Quyền riêng tư ở Việt Nam


“Bà không ngủ được thì đi chỗ khác mà ở”

Sát vách dì tôi là một đại gia đình gồm bốn anh em, mỗi người sống trên vuông đất được bố mẹ chia. Có lẽ vì mưu sinh khó khăn hoặc vì không hợp tính hợp tình mà mấy anh em cãi nhau, chửi nhau suốt. Bận kiếm ăn từ sáng sớm đến tối mịt nên các cuộc xung đột của họ thường bùng nổ vào đêm khuya, khi mọi người đều đi ngủ hoặc đang tận hưởng những phút giây thư giãn.

Hình chỉ có tính chất minh họa

Cứ nghe “choang” một phát - tiếng của một đồ vật bị ném xuống đất - là mấy nhà xung quanh ai nấy đều tự biết, đêm đó đừng hòng mà ngủ được. Mấy anh em đều gân cổ ném vào mặt nhau những câu chửi tục tĩu nhất, thỉnh thoảng “minh họa” thêm bằng tiếng đập, tiếng ném đồ, sớm nhất là 2 giờ sáng mới “đình chiến”.

Dì tôi hết bật nhạc để “tiếng hát át tiếng bom” lại đến nút bông vào tai nhưng vẫn không ngủ được, phờ phạc mất mấy ngày. Có lần bà góp ý nhẹ nhàng với mấy anh em nhà kia thì họ sửng cồ lên: “Bà không ngủ được kệ bà, thích thì dọn đi chỗ khác mà ở”.

Cũng hàng xóm của dì tôi có một cặp vợ chồng trung niên không con, bà vợ suốt ngày nghi chồng ngoại tình và mỗi lần như vậy là chửi rủa suốt đêm, bắt đầu từ 23h đến 4h sáng. Không ai hiểu nổi tại sao người đàn bà gầy như que củi này lại dai sức đến thế: chửi có bài có bản, giọng vang và rành rọt, không bao giờ nhảy lên gào mà cứ rỉa rói đều đặn thâu đêm suốt sáng.

Cứ chửi chồng được một chập, người đàn bà lại nói to lên: “Cho tôi xin lỗi bà con hàng xóm, ai chả có chút việc riêng phải không ạ?”. Chẳng ai hé răng, trừ một lần có chàng sinh viên gọi với sang: “Cô ơi đi nghỉ đi cho cháu ngủ với, mai thi” để rồi nhận một tràng chửi lút đầu lút cổ vì cái tội “người ta đã xin lỗi rồi còn không biết điều”.

Vài lần, dì tôi đưa vấn đề này ra cuộc họp tổ dân phố yêu cầu có sự can thiệp, nhưng cán bộ ghi nhận rồi để đó; bởi chẳng ai muốn dây với mấy nhà kia, và bản thân các nhà ấy cũng chẳng bao giờ đi họp.

Đâu chỉ dì tôi mới bị hàng xóm “tra tấn” bằng âm thanh trong giờ nghỉ ngơi. Chuyện giữa đêm hôm khuya khoắt, bỗng một nhà nào đó bật nhạc ầm ĩ hoặc mở karaoke hát rống lên đã trở thành “bình thường như cân đường hộp sữa”.

Nếu thủ phạm là mấy cô cậu sinh viên vô ý vô tứ thì thể nào cũng bị các ông bà xung quanh mắng cho mấy câu là rút kinh nghiệm ngay. Nhưng khổ nỗi, nhiều khi kẻ yêu văn nghệ vào những giờ trái khoáy đó lại thuộc thành phần “cóc sợ bố con thằng nào”, thế nghĩa là mọi người phải sợ họ, chẳng ai dám góp ý, ai dại dột “có lời” thì lập tức “biết thế nào là lễ độ” ngay, từ đó cũng im luôn vì chẳng được ai bênh vực cả.

“Cứ im đi là hơn”

Thực ra trong các trường hợp trên, dì tôi hay những người bị làm phiền khác có thể nhờ cơ quan chức năng can thiệp, bởi theo quy định tại Nghị định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh và trật tự, an toàn xã hội, hành vi gây tiếng động lớn, làm ồn ào, huyên náo trong khoảng thời gian từ 22 giờ đến 5 giờ sáng hôm sau có thể bị cảnh cáo hoặc phạt tiền.

Thế nhưng các “nạn nhân” dù thấy khổ sở hay tức giận cũng chẳng mấy ai trình báo hay kiện tụng, một phần vì nghĩ chuyện nhỏ này cán bộ chả ai quan tâm giải quyết, kêu cho mất công. Nguyên nhân quan trọng hơn là ngại rắc rối, va chạm. Ra phường “kêu” thì sẽ phải làm đủ thứ đơn từ thủ tục, rồi xếp hàng đợi giải quyết, rồi còn tranh cãi qua lại với kẻ bị khiếu nại, rồi nếu “thua” thì mua bực vào mình mà “thắng” thì sợ bị trả thù. Khi kẻ gây phiền nhiễu hơi “đầu gấu” một chút thì ai cũng nghĩ “thôi cứ im đi là hơn, mọi người cũng phải chịu đựng chứ đâu riêng gì mình”, rốt cục chỉ mắng thầm cho bõ tức.

Anh Thiên, một người dân Hà Nội, kể: “Có lần tôi tìm nhà bạn ở đường Nguyễn Khoái. Đường hẹp ở trong đê, tôi đi mãi vẫn chưa đến số nhà của bạn, đi nữa thì một rạp đám cưới chắn ngang, chiếm toàn bộ lòng đường. Thấy tôi, mấy thanh niên cao lớn xông ra chặn đường, xua tay bắt quay lại. Tôi phải quay lại cả cây số mới có lối rẽ ra đường lớn để vòng lối khác đến nhà bạn mình. Thực ra chuyện rạp cưới chặn đường tôi gặp nhiều rồi, nhưng thường người ta đựng tấm bảng cách đó một quãng để hướng dẫn người qua lại, đằng này…”.

Những gia đình quanh đó không cần được thông báo cũng nhìn thấy cái rạp, nên dù không ai xin lỗi thì chắc cũng thông cảm cho “nhà có đám”. Thế nhưng với người qua đường mất công đến tận nơi mới bị đuổi quay lại như anh Thiên, nếu có bực mình vì cũng không thể trách họ hẹp hòi được. Đường là của chung, thế mà người ta cứ nghiễm nhiên dùng làm việc riêng mà chẳng thấy áy náy là mình đang làm phiền người khác.
Và người ta còn tiếp tục làm phiền nếu như chẳng bị ai phản đối, hoặc chỉ có vài lời phản đối yếu ớt rơi tõm vào không trung. Người hát karaoke ầm ĩ trong khu dân cư có thể cãi rằng, tôi có quyền giải trí trong nhà tôi, và hàng xóm đành chịu.

Người hút thuốc lá có thể lý sự rằng, phổi tôi tôi đốt, việc gì đến anh, và kẻ hít khói cũng đành im, không nghĩ rằng mình có quyền yêu cầu người kia hoặc là ngừng hút, hoặc ra chỗ khác, dù cả hai đều biết rằng hút thuốc thụ động cũng độc hại như chính mình hút vậy.

Không ai thấy là mình đang xâm phạm, ảnh hưởng đến quyền lợi, cuộc sống của người khác, cũng không ai thấy là mình cần phản đối sự xâm phạm đó. Chính vì thế nên bà dì tôi mới ước, giá ở Việt Nam cũng như bên Tây, anh nào làm ồn, gây phiền nhiễu cho hàng xóm là họ có thể báo cảnh sát hoặc lôi ra tòa. Pháp luật của họ nghiêm đã đành, cái chính là dân họ rất ý thức về quyền của mình, ai xâm phạm quyền đó thì họ thẳng thừng đấu tranh ngay.

“Ngay một chuyện tế nhị như chuyện quan hệ tình dục gây tiếng ồn mà người ta còn không ngại, còn mạnh dạn lôi ra khiếu nại, và thế là chuyện được giải quyết ngay. Còn người Việt mình thì chuyện gì cũng ngại, chẳng đấu tranh đến cùng vì quyền của chính bản thân như họ, rồi ôm mãi cục tức vào mình”. - Dì tôi nói – “Bản thân dì cũng vậy, phản ánh vài lần không được thì cũng thôi”.

Theo Phạm Hoàng
Báo Đất Việt

29 thg 4, 2012

Chiến tranh: Quá khứ và Hôm nay


Đất nước tôi có một thời như thế

(Dân trí) - Bây giờ - Xin hãy lặng yên thôi! Hãy lặng yên để nghe lời đất kể. Đất nước tôi có một thời như thế. Làng tôi có một ngày như thế…!




(Minh họa: Ngọc Diệp) 
Là một ngày bắt đầu bằng từng đợt sương muối rơi mù mịt đất trời. Một ngày lặng yên chỉ có tiếng con chim chích chòe hót lên chào buổi sáng. Bố mẹ tôi và những người dân làng vác quốc ra đồng. Em Dướng, em Hường tôi ở nhà cùng với những đứa bé, người già trông nhà và quyét bếp. Một buổi sáng bình thường như muôn ngàn buổi sáng ở khắp nơi trên mặt đất.
Nhưng buổi sáng này – Một buổi sáng chiến tranh.

Khi máy bay Mỹ từ biển Đông kéo đến từng đàn. Rú lên rách trời và bom rơi nát đất. Những quầng lửa bốc lên từ căn nhà tranh còn nhiều chỗ dột. Để máu, để xương cùng tro  than và bùn đất trộn nhào.
Khi trái bom đầu tiên ném xuống trước cửa nhà tôi mảnh của nó đã chặt đứt chân em Hường khi em đang chơi ô ăn quan cùng em Dướng. Hai mươi năm sau bố tôi còn nặn tượng em Dướng cõng em Hường lủng lẳng một khúc chân. Các em tôi đã dìu nhau vào được một căn hầm nơi đấy đã có 7 người toàn người già và trẻ nhỏ thì một trái bom thứ hai rơi xuống nóc hầm. Người đàn bà láng giềng bữa ấy ra đồng trở về đã mất tất cả cửa nhà, chồng và những đứa con hóa điên bỏ làng đi biệt tích.
Hơn bốn mươi năm – Ngày giỗ em tôi và ngày giỗ dân làng trong khói hương nghi ngút của 70 căn nhà với 154 người chết ngày Mồng một tháng Mười năm Một ngàn Chín trăm Sáu mươi Bảy vẫn như còn phảng phất đâu đây mùi khét lẹt của những thân thể cháy đen.
Những căn nhà hai ba bốn tầng mọc lên vẫn không xóa được dấu tích nơi những trái bom rơi còn hằn vào mặt đất. Cần ăng ten với dây rợ lằng nhằng gợi lại hình ảnh một bộ ruột người với đủ cả tim phổi, dạ dày vắt dọc ngọn đa và đàn quạ đen nháo nhác bay lên, bay xuống.
Bốn mươi lăm năm là khoảng cách khá xa nhưng chưa đủ để xóa đi nỗi đau quá lớn. Người đàn bà bỏ làng ra đi hơn bốn mươi năm trước vẫn chưa vơi giọt nước mắt nào cho người chồng và 6 đứa con thơ.

Tôi không muốn ngửa mặt lên bầu trời này chỉ để niệm Nam mô.
Tôi không muốn cúi xuống mảnh đất này chỉ để kêu lên Đà Phật.
Tôi cúi xuống vốc lên một nắm đất trong nắm đất này có xương thịt, có linh hồn của những người đã mất, có giọt nước mắt bốn mươi lăm năm vẫn trong vắt nỗi đau.
Tôi muốn ném nắm đất này lên bầu trời xanh xanh ngắt một màu không phải để xua đi bốn mươi lăm năm tiếng kêu mất con, tiếng gào mất mẹ. Cũng không phải để xua đi ám ảnh của dãy nhà kho với hàng trăm tấm thân cháy đen co quắp không nhận nổi mặt người đến độ các bà mẹ nhìn vào chỉ ang áng con tôi…

Bây giờ
Xin hãy lặng yên thôi!
Hãy lặng yên để nghe lời đất kể
Đất nước tôi có một thời như thế
Làng tôi có một ngày như thế…!

Viết cho ngày đất nước tôi thống nhất (30/4)

Bùi Hoàng Tám

27 thg 4, 2012

Lối sống: Yêu thương và Trách nhiệm


“Một nửa yêu thương”

(TNTS) Một sơ suất tắc trách nhỏ của người lớn nhiều khi gây nên những bất hạnh cho con trẻ, thậm chí gây thù hận và đau đớn cho những người thân. Bộ phim THVN 30 tập Một nửa yêu thương phát sóng từ 16.4 trên SCTV14 khiến khán giả không khỏi suy ngẫm...
Bộ phim xoay quanh câu chuyện tình tay ba đầy bi kịch giữa hai anh em trai Đình Nam, Đình Phương (Minh Trí đóng) và Diệu Minh (Mỹ Uyên đóng) cùng bao hệ lụy cho cả những thế hệ sau trong gia đình. Do đau khổ vì Diệu Minh - người con gái mình yêu thương lại chọn anh mình để lấy làm chồng, Đình Phương nhậu xỉn và quan hệ với một cô gái vào đúng ngày cưới của anh trai. Hệ lụy là cô gái đó sinh ra một bé gái là Diễm Châu.
Thương em và cháu, Đình Nam nhận Diễm Châu về làm con nuôi trong khi anh đã có con gái là Diễm My. Đình Nam đột ngột qua đời khi chưa kịp giải thích rõ thân thế của Diễm Châu cho mọi người trong nhà, khiến Diệu Minh đi thêm bước nữa. Khi biết mình chỉ là con nuôi, Diễm Châu trở nên thay đổi tính cách, biến thành một người ích kỷ, ganh tị với chị gái và làm đủ mọi chuyện để phá hoại gia đình, thậm chí giết cả cha dượng. Bất chấp má nuôi Diệu Minh đã nhận tội thay mình và phải vào tù, Diễm Châu vẫn hận thù, tiếp tục gài bẫy hai chàng trai yêu thương chị mình là Gia Bảo và Minh Quân.
Hả hê trên đài danh vọng nhưng Diễm Châu suốt ngày lo lắng bí mật có ngày bại lộ. Trong lần định ra tay sát hại Gia Bảo, Diễm Châu bị bắt quả tang và trong lúc hoảng loạn bỏ chạy, cô bị tai nạn gãy chân và bị tâm thần phân liệt. Cuối cùng, Diễm My tìm được bến đỗ cùng Gia Bảo. Bà Diệu Minh rốt cục cũng chấp nhận tình cảm của Đình Phương...
Câu chuyện mang nhiều yếu tố bất ngờ, kịch tính bên cạnh đó là thông điệp sống “ mỗi người ít nhất hãy có trách nhiệm đối với những gì mình tạo nên”.

Cảnh trong phim Một nửa yêu thương - Ảnh: M&T Pictures
Một Nửa Yêu Thương - Sctv14

Phim Một Nửa Yêu Thương là Câu chuyện về hai nàng "Diễm" trong bộ phim "Một nửa yêu thương" - Hãng phim M&T Pictures và TKL sẽ thật hấp dẫn khi bộ phim công chiếu...
Những sinh linh bé nhỏ khi chào đời luôn là một món quà của tạo hóa, chúng cần lớn lên với nụ cười của cha và vòng tay ôm ấp của mẹ. Việc bỏ rơi những đứa con khi mới lọt lòng có thể chưa là tội ác nhưng rồi cuộc đời sẽ mang đến cho chúng khả năng làm đau những người xung quanh cũng như chính những người đã vô trách nhiệm với chúng.
Đình Nam và Đình Phương là hai anh em sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia giáo, sớm mất mẹ nên sống với cha, họ rất yêu thương nhau nhưng có một sự việc làm tình cảm của họ bị tổn thương là cả hai  cùng yêu một người con gái tên Diệu Minh.  Có tình cảm với cả hai, và cuối cùng Diệu Minh lựa chọn cưới làm chồng là Đình Nam. Ngày cưới của anh trai, Đình Phương chẳng những không tham dự mà còn nhậu nhẹt say xỉn và quan hệ với một cô gái, là lần quá đà đó đã khiến cho Đình Phương trở thành người cha bất đắc dĩ.  Đình Nam biết chuyện đã giấu kín mọi người,  nhận đứa con của Đình Phương về nuôi đặt tên là Diễm Châu, mọi chuyện chưa sáng tỏ thì Đình Nam đột ngột ra đi vĩnh viễn . Diệu Minh một mình nuôi hai đứa con Diễm My và Diễm Châu  khôn lớn. Cảm thấy thương đứa con dâu ngoan hiền, gia đình quyết định gả Diệu Minh cho người đàn ông khác để nương tựa khi lớn tuổi.
Từ một đứa bé ngoan hiền, Diễm Châu bất chợt trở thành một người ích kỷ, ganh tị với chị gái và làm đủ mọi chuyện để phá hoại gia đình khi biết mình là đứa con hoang, cô giết người cha dượng nhưng bà Diệu Minh nhận tội thay con phải vào tù. Hận bà Diệu Minh không thương mình, Diễm Châu tiếp tục gài bẫy Gia Bảo và Minh Quân, hai người đàn ông yêu thương Diễm My.  Kế hoạch của cô thành công khi tất cả những gì cô muốn đều diễn ra tốt đẹp và đúng kế hoạch.  Hả hê trên đài danh vọng nhưng Diễm Châu suốt ngày lo lắng bí mật có ngày bại lộ, trong 1 lần định ra tay sát hại Gia Bảo – người chồng của mình , cô bị bắt quả tang. Hoảng loạn bỏ chạy Diễm Châu bị tai nạn xe gãy chân và tâm thần phân liệt. Diễm My tìm được bến đỗ của riêng mình khi nép vào Gia Bảo. Bà Diệu Minh cũng bằng lòng chấp nhận tình cảm của Đình Phương dành cho mình. Họ lấy nhau sống trong hạnh phúc.
Một Nửa Yêu Thương, bộ phim thứ 51 do M&T PICTURES sản xuất xoay quanh gia đình gia giáo hai anh em Đình Nam và Đình Phương. Vì một phút lỡ lầm của Đình Phương; vì tấm lòng nhân hậu, quá thương em của Đình Nam; vì sự thùy mị, lòng khoang dung của Diễm My; vì lòng ích kỷ, ghen tị của Diễm Châu  đã kéo theo bi kịch một gia đình, xuyên suốt  .



Chi tiết : http://hoaphim.net/phim-online/3889/Mot-Nua-Yeu-Thuong-Sctv14.html#ixzz1tDoKLI1B