4 thg 5, 2012

Nghề nghiệp


Năm dấu hiệu chứng tỏ bạn chọn sai nghề
Bạn biết rằng không có gì trong cuộc sống là hoàn hảo, vì vậy làm tốt công việc của mình để xoa dịu nỗi ngờ vực trong lòng rằng mình đã lựa chọn sai nghề.
 >> Lỡ chọn sai nghề...
 >> Chọn sai nghề, khó tìm việc
 
Theo số liệu khảo sát riêng của L&A (Le & Associates), hiện có khoảng 20% sinh viên chọn sai ngành học, tốt nghiệp đi làm mới thấy công việc không phù hợp nên bỏ việc hoặc làm trái nghề.

Một số liệu điều tra khác của Sở Lao Động Thương Binh Xã Hội TP.HCM cho biết chỉ khoảng 30% sinh viên, học sinh tốt nghiệp có ý định làm việc lâu dài, trong khi 30% muốn tìm việc làm khác vì không phù hợp với khả năng, nguyện vọng và 40% chưa xác định mục tiêu nghề nghiệp.

Đáng chú ý hơn là có đến 40% lao động trẻ chọn nghề chưa phù hợp với nghề mình đang học. Chọn sai nghề giống như đeo gông vào cô, bạn không những không phát huy được năng lực, không thể đạt được đỉnh cao trong sự nghiệp mà còn đánh mất thời gian quý báu của mình.

Dưới đây là 5 dấu hiệu giúp bạn nhận định lại xem có thực là mình đã lựa chọn sai nghề, để từ đó bạn sớm có hướng đi cho riêng mình.

Bạn “cô đơn” tại nơi làm việc

Bạn không có bạn bè tại nơi làm việc. Điều này không có nghĩa là bạn bị cô lập tại nơi làm việc của mình. Bạn vẫn hợp tác với đồng nghiệp để làm tốt công việc được giao nhưng chỉ dựa trên những trao đổi “thô sơ” nhất mà không có sự chia sẻ, giúp đỡ nhau thực sự. Bạn tự xoay sở với công việc của mình và giữ một sự liên kết khá rời rạc với đồng nghiệp. Do đó, hiệu suất công việc không được cao.

Bạn thấy xấu hổ khi nhắc đến công việc của mình

Nếu dấu hiệu này có thì bạn chắc chắn đã lựa chọn sai nghề nghiệp cho mình. Bạn thường lảng tránh câu hỏi của mọi người về công việc của mình. Sự xấu hổ sẽ cản trở khả năng thành công của bạn, hiệu quả công việc thấp. Bạn núp sau những từ hoa mĩ như “tôi là người quản lí” trong khi trên thực tế bạn chỉ là nhân viên tạp vụ trong rạp chiếu phim. Nếu không tự hào về công việc của mình, bạn sẽ không bao giờ thấy được sự hài lòng từ nó.

Khối lượng công việc “đè bẹp” bạn

Đó là việc bình thường khi kết thúc quý hoặc một thời hạn công việc nào đó. Nhưng đó không phải là dấu hiệu tốt nếu nó cứ lặp đi lặp lại khiến bạn thấy choáng ngợp, và luôn trong tình trạng lo âu. Bạn đang có sự lựa chọn sai lầm trong công việc nếu bạn làm nhiều hơn thời gian cho phép. Bạn dễ bị kích động, cảm xúc thay đổi, dễ bị stress.

Bạn đang trì trệ tại nơi làm việc

Điều này không hoàn toàn giống như bạn “thừa năng lực”. Bạn vẫn có thể làm tốt công việc ngay cả khi nó không liên quan đến trình độ chuyên môn của mình, nhưng bạn không cố gắng để hoàn thành nó. Lâu dần nó sẽ khiến bạn tụt lại phía sau. Bạn không muốn bỏ công sức và cống hiến, không muốn phấn đấu. Bạn đã chọn sai nghề khi không có cơ hội làm những điều mình thích, mình say mê.

Không có sự thăng tiến và cơ hội phát triển trong nghề nghiệp của bạn

Công việc của bạn không có gì mới mẻ và hấp dẫn để bạn đầu tư thời gian, công sức để trau dồi chuyên môn, học hỏi kinh nghiệm. Bạn không tận dụng được lợi thế của mình trong công việc. Bạn không có cơ hội phát triển bản thân. Cơ hội không được che giấu dưới những tảng đá, bạn phải nắm bắt được nó.

Hầu hết các công ty đều có ngân sách để gửi nhân viên của họ đi học để nâng cao năng lực chuyên môn. Nếu bạn mới vào nghề, bạn nên học hỏi ở những người đã gắn bó với nơi bạn đang làm việc. Điều quan trọng là phải giữ một tâm thế cởi mở và cố gắng phát huy năng lực của mình.

Nếu bạn thấy những dấu hiệu này đúng trong trường hợp của mình, bạn nên nhìn nhận lại công việc của mình xem nó có phù hợp với mình nữa không để có những quyết định đúng đắn. Chúng ta không nên quá cứng nhắc vì mỗi người luôn có khả năng thích nghi nhất định.

Nếu bạn cảm thấy việc lựa chọn nghề nghiệp của mình không quá sai thì trong quá trình làm việc bạn nên tích lũy kinh nghiệm, trau dồi thêm kiến thức và các kĩ năng mềm để hoàn thành tốt hơn nữa công việc được giao. Còn nếu sự lựa chọn đó là sai lầm, thì bạn nên dứt khoát, chủ động trong việc lựa chọn nghề nghiệp. Tuổi trẻ là tuổi của hoài bão, ước mơ. Nếu được làm việc với đúng sở thích và đam mê của mình, bạn sẽ phát huy được năng lực của mình, hết lòng dốc sức cho đam mê của mình.

Theo Phượng Uyên
Tiền Phong

Chọn nghề nghiệp


Chọn sai nghề, khó tìm việc
Định hướng sai nghề nghiệp, chọn nghề không phù hợp vốn đã là một hiện tượng phổ biến trong giới trẻ. Các con số thống kê cho thấy, 70% người học nghề chưa yên tâm sẽ có việc làm hoặc nói khó tìm được việc làm phù hợp.
Theo số liệu khảo sát riêng của Công ty L&A, hiện có khoảng 20% sinh viên chọn sai ngành học, tốt nghiệp đi làm mới thấy công việc không phù hợp nên bỏ việc hoặc làm trái nghề.

Một số liệu điều tra khác của Sở LĐ-TB-XH TPHCM cho biết chỉ khoảng 30% sinh viên, học sinh tốt nghiệp có ý định làm việc lâu dài, trong khi 30% muốn tìm việc làm khác vì không phù hợp với khả năng, nguyện vọng và 40% chưa xác định mục tiêu nghề nghiệp. Đáng chú ý hơn là có đến 40% lao động trẻ chọn nghề học chưa phù hợp với nghề mình đang học.

Ông Trương Chí Dũng, Giám đốc phát triển Công ty IT Solutoin, cho rằng: Học sinh, sinh viên vẫn còn mơ hồ giữa việc chọn ngành học và công việc thực tế. Nhiều em chưa hiểu rõ những yêu cầu, công việc nên khi ra trường rất lúng túng và khó tìm kiếm việc làm phù hợp.

“Chọn cho mình một nghề, nghĩa là chọn cho mình một tương lai. Chọn sai lầm một nghề là đặt cho mình một tương lai không thực sự an toàn và vững chắc. Việc chọn nghề thực sự quan trọng và vô cùng cần thiết”...

Tiến sĩ Huỳnh Văn Sơn,Trưởng Khoa Tâm lý - ĐH Sư phạm TPHCM.

Theo bà Phạm Thị Mỹ Lệ, Giám đốc Công ty L&A, việc chọn sai nghề gây lãng phí công sức, tiền bạc, mất nhiều cơ hội thăng tiến và phát triển nghề nghiệp của sinh viên trong tương lai.

Để chọn nghề phù hợp, các chuyên gia tư vấn cho rằng điều quan trọng nhất chính giới trẻ phải tự hướng nghiệp cho mình, tránh chọn nghề theo sự áp đặt của người lớn, theo bạn bè, may rủi, nghề không có điều kiện liên quan về kinh tế, năng lực.

Bà Lệ khuyên giới trẻ nên tìm hiểu kỹ những yêu cầu của ngành nghề, triển vọng nghề nghiệp, mức lương, thị trường lao động cùng những thách thức nghề nghiệp, những khó khăn và thuận lợi của nghề đã chọn.

Theo bà Nguyễn Thu Giao, Giám đốc nhân sự Công ty Interflour Việt Nam, bạn trẻ phải xác định rõ mình cần gì, muốn gì và có phẩm chất, năng lực gì để từ đó có định hướng đúng trong nghề nghiệp.

Theo Huỳnh NgaNgười Lao Động

1 thg 5, 2012

Sống khỏe


15 thói quen tốt cho sức khỏe

Ăn ít muối và đường, vệ sinh răng miệng hàng ngày, không bỏ bữa sáng, ăn bữa tối sớm hơn, uống sữa ít béo... là những thói quen tốt mà các bác sĩ khuyên nên mọi người tập duy trì để giữ cơ thể khỏe mạnh.
5 thói quen có hại cho sức khỏe mà bạn không để ý
Những thói quen ảnh hưởng không tốt cho da

Các bác sĩ chia sẻ trên trang Yourhealth rằng, việc khó khăn nhất của một thầy thuốc không phải là kê đơn hay chữa trị bệnh mà là khuyên bệnh nhân thay đổi thói quen sống của mình để giảm bớt bệnh tật. Nhiều cuộc nghiên cứu cho thấy chính thói quen ăn uống, sinh hoạt ảnh hưởng nhiều nhất đến sức khỏe con người.
Ví dụ, thuốc ngủ sẽ không giúp ích được nhiều cho bệnh nhân bị chứng mất ngủ nếu anh ta từ chối thay đổi thói quen uống một ly cà phê vào mỗi tối. Tương tự, không có loại thuốc giảm cân nào có hiệu quả nếu bệnh nhân tiếp tục chè chén say sưa, ăn các loại thực phẩm nhiều dầu mỡ và không chịu tập thể dục.
Vì thế các bác sĩ cho rằng, trước tiên để phòng bệnh, mọi người nên biết đâu là những thói quen tốt để bắt đầu rèn luyện từ khi tuổi còn trẻ, và sự tập luyện không bao giờ là quá trễ.
Nếu cảm thấy khó khăn, hãy lập một chiến lược mỗi tháng thay đổi một thói quen. Như thế sẽ giúp cơ thể bạn có đủ thời gian để thích ứng bởi nếu thay đổi cùng lúc quá nhiều thói quen bạn sẽ rất dễ bị stress và có khi phản tác dụng. Nguyên tắc quan trọng nhất là kiên trì thay đổi dần dần rồi bạn sẽ thành công.
Sau đây là một số thói quen tốt mà các bác sĩ khuyên mọi người nên tập duy trì ngay hôm nay để có sức khỏe tốt về sau:
 1. Ăn đúng và đủ.
 2. Uống sữa ít béo.
 3. Giảm hàm lượng calo trong thức ăn.
 4. Giảm bớt muối và đường.
 5. Tự nấu ăn.
 6. Mang cơm đi làm.
 7. Tăng cường chất xơ.
 8. Tập thể dục hàng ngày.
 9. Ăn sáng mỗi ngày.
 10. Ăn tối sớm.
 11. Giữ liên lạc với bạn bè và người thân.
 12. Vệ sinh răng miệng hằng ngày.
 13. Ngủ đủ giấc.
 14. Không hút thuốc lá.
 15. Giữ thói quen điều độ.
Kenny Nguyễn

Tình bạn


Những lỗi lầm khiến tình bạn rạn nứt
Bạn có cảm giác rằng hình như sự thân thiết của hai người càng lúc càng nhạt đi? Rất có thể bạn đã mắc phải một (hoặc hai, hoặc… tất cả) những sai lầm cơ bản dưới đây mà chưa nhận ra đấy thôi.
Lúc nào cũng bận

Bạn vừa gặp chuyện không vui, ngay lập tức bạn lao đến nhà bạn mình để được an ủi, được xả hết giận dữ, được nó pha nước cho uống và dỗ dành. Thật may mắn khi bạn có nó.

Nhưng khi “gió đảo chiều”, lúc bạn ấy có điều gì đó cần tâm sự, tất cả những gì bạn có thể làm là “Tớ bận.”, “Tớ chuẩn bị đi ra ngoài blah blah..”, hay vớt vát lắm thì “Được rồi, nói nhanh trong 5 phút nhé!”

Một vài lần, hiển nhiên tên bạn không còn là sự lựa chọn đầu tiên khi bạn mình gặp chuyện nữa. Và việc bị gạt ra khỏi một mối quan hệ từng là thân thiết thì tiếc lắm đấy!

Nói dối kinh điển

Vâng, ai cũng biết nói dối là xấu, vậy mà ai cũng… nói dối. Nhưng một lời nói dối vô hại sẽ khác với một lời nói dối chỉ để bao bọc cho sự ích kỉ của riêng bản thân mình.

Giống như bạn luôn có một lý do để vắng mặt khi bạn bè nhờ vả, luôn nói dối để tránh phiền hà và sẵn sàng bịa ra hàng tấn chuyện để bốc phét chơi. Chẳng ai nói dối mãi được. Bạn không chân thành thì làm sao đòi hỏi sự chân thành từ người khác chứ?
 
 
Đánh… gục lòng tự tin của nhau

Bạn dành điều gì cho bộ váy mới của bạn mình? “Eo, mặc gì khiếp thế!”. Hay với anh chàng mà cô ấy vừa quen? “Tớ biết khối anh còn hay hơn, và chàng của cậu hình như hơi bị thấp đấy!”. Và thêm những lần tạt nước vào mặt “ Gì cơ, ý tưởng ấy thường thôi và có khối đứa làm rồi!”

Bạn có thể chống chế rằng một lời nói thật sẽ giúp bạn mình có thể nhìn thẳng vào thực tế hơn và hoàn toàn bạn hoàn toàn không có ác ý gì. Nhưng bạn có bao giờ đặt mình vào tâm trạng của bạn mình không? Có khoảng cách giữa một người thực tế và người luôn luôn tiêu cực. Hãy có giới hạn cho những gì mình nói nhé.

Ghen tị vô đối

Bạn cảm thấy thế nào khi có một người bạn luôn luôn nổi trội hơn mình về mọi mặt? Người bạn ấy học giỏi hơn, xinh đẹp hơn, nhận được nhiều sự chú ý và yêu mến hơn?

Thật lòng mà nói khi chơi cùng một người quá “sáng” như vậy, ít nhiều đôi khi bạn dễ cảm thấy thua thiệt. Nhưng quan trọng là bạn chọn cách hành xử nào cho tình bạn của mình?

Bạn cố gắng tốt hơn, dù không thể như người ta, nhưng vượt qua bản thân cũng xứng đáng là một thành tích đáng ghi nhận. Hay bạn sẽ dè bỉu vào những thành tích của người ấy, chua chát, thậm chí là mỉa mai xoi mói mọi thứ từ bạn mình?

Hãy cố gắng trèo cao, đừng bao giờ ngoảnh lại rồi tìm cách kéo cho người khác đi lùi xuống. Sự ghen tị mỗi ngày, nếu được nuôi dưỡng sẽ lớn dần và làm hỏng tình bạn tốt đẹp mà bạn đã cất công xây dựng đấy.

Tình cảm một chiều

Không phải chỉ trong tình yêu mới có định nghĩa tình đơn phương, mà thật ra trong bất cứ mối quan hệ nào, nếu chỉ có một chiều yêu thương, thì rất khó để bền vững.

Rà soát lại mình xem, có đúng là bạn ấy luôn luôn chạy theo sau lưng giải quyết đống rắc rối từ bạn, luôn nhắn tin nhắc nhở bài kiểm tra ngày mai, mua thiệp Giáng Sinh cho bạn và đến thăm bạn khi bạn bệnh nằm nhà?

Thêm nữa, có đúng là bạn ấy luôn là người động viên bạn trong những cuộc thi, luôn sát cánh bên bạn trong mọi phi vụ, thậm chí thường xuyên là người móc ví trả tiền trong những lần lê la hàng quán cùng nhau? Còn gì để bình luận không nhỉ?

Hãy dành trái tim mình để nuôi dưỡng tình bạn, những người bạn chân thành là điều đáng quý mà có khi đến rất lâu sau này bạn mới có thể nhận ra đấy, teen ạ!

Theo TTVN

Suy ngẫm về Luật pháp và Quyền riêng tư ở Việt Nam


“Bà không ngủ được thì đi chỗ khác mà ở”

Sát vách dì tôi là một đại gia đình gồm bốn anh em, mỗi người sống trên vuông đất được bố mẹ chia. Có lẽ vì mưu sinh khó khăn hoặc vì không hợp tính hợp tình mà mấy anh em cãi nhau, chửi nhau suốt. Bận kiếm ăn từ sáng sớm đến tối mịt nên các cuộc xung đột của họ thường bùng nổ vào đêm khuya, khi mọi người đều đi ngủ hoặc đang tận hưởng những phút giây thư giãn.

Hình chỉ có tính chất minh họa

Cứ nghe “choang” một phát - tiếng của một đồ vật bị ném xuống đất - là mấy nhà xung quanh ai nấy đều tự biết, đêm đó đừng hòng mà ngủ được. Mấy anh em đều gân cổ ném vào mặt nhau những câu chửi tục tĩu nhất, thỉnh thoảng “minh họa” thêm bằng tiếng đập, tiếng ném đồ, sớm nhất là 2 giờ sáng mới “đình chiến”.

Dì tôi hết bật nhạc để “tiếng hát át tiếng bom” lại đến nút bông vào tai nhưng vẫn không ngủ được, phờ phạc mất mấy ngày. Có lần bà góp ý nhẹ nhàng với mấy anh em nhà kia thì họ sửng cồ lên: “Bà không ngủ được kệ bà, thích thì dọn đi chỗ khác mà ở”.

Cũng hàng xóm của dì tôi có một cặp vợ chồng trung niên không con, bà vợ suốt ngày nghi chồng ngoại tình và mỗi lần như vậy là chửi rủa suốt đêm, bắt đầu từ 23h đến 4h sáng. Không ai hiểu nổi tại sao người đàn bà gầy như que củi này lại dai sức đến thế: chửi có bài có bản, giọng vang và rành rọt, không bao giờ nhảy lên gào mà cứ rỉa rói đều đặn thâu đêm suốt sáng.

Cứ chửi chồng được một chập, người đàn bà lại nói to lên: “Cho tôi xin lỗi bà con hàng xóm, ai chả có chút việc riêng phải không ạ?”. Chẳng ai hé răng, trừ một lần có chàng sinh viên gọi với sang: “Cô ơi đi nghỉ đi cho cháu ngủ với, mai thi” để rồi nhận một tràng chửi lút đầu lút cổ vì cái tội “người ta đã xin lỗi rồi còn không biết điều”.

Vài lần, dì tôi đưa vấn đề này ra cuộc họp tổ dân phố yêu cầu có sự can thiệp, nhưng cán bộ ghi nhận rồi để đó; bởi chẳng ai muốn dây với mấy nhà kia, và bản thân các nhà ấy cũng chẳng bao giờ đi họp.

Đâu chỉ dì tôi mới bị hàng xóm “tra tấn” bằng âm thanh trong giờ nghỉ ngơi. Chuyện giữa đêm hôm khuya khoắt, bỗng một nhà nào đó bật nhạc ầm ĩ hoặc mở karaoke hát rống lên đã trở thành “bình thường như cân đường hộp sữa”.

Nếu thủ phạm là mấy cô cậu sinh viên vô ý vô tứ thì thể nào cũng bị các ông bà xung quanh mắng cho mấy câu là rút kinh nghiệm ngay. Nhưng khổ nỗi, nhiều khi kẻ yêu văn nghệ vào những giờ trái khoáy đó lại thuộc thành phần “cóc sợ bố con thằng nào”, thế nghĩa là mọi người phải sợ họ, chẳng ai dám góp ý, ai dại dột “có lời” thì lập tức “biết thế nào là lễ độ” ngay, từ đó cũng im luôn vì chẳng được ai bênh vực cả.

“Cứ im đi là hơn”

Thực ra trong các trường hợp trên, dì tôi hay những người bị làm phiền khác có thể nhờ cơ quan chức năng can thiệp, bởi theo quy định tại Nghị định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh và trật tự, an toàn xã hội, hành vi gây tiếng động lớn, làm ồn ào, huyên náo trong khoảng thời gian từ 22 giờ đến 5 giờ sáng hôm sau có thể bị cảnh cáo hoặc phạt tiền.

Thế nhưng các “nạn nhân” dù thấy khổ sở hay tức giận cũng chẳng mấy ai trình báo hay kiện tụng, một phần vì nghĩ chuyện nhỏ này cán bộ chả ai quan tâm giải quyết, kêu cho mất công. Nguyên nhân quan trọng hơn là ngại rắc rối, va chạm. Ra phường “kêu” thì sẽ phải làm đủ thứ đơn từ thủ tục, rồi xếp hàng đợi giải quyết, rồi còn tranh cãi qua lại với kẻ bị khiếu nại, rồi nếu “thua” thì mua bực vào mình mà “thắng” thì sợ bị trả thù. Khi kẻ gây phiền nhiễu hơi “đầu gấu” một chút thì ai cũng nghĩ “thôi cứ im đi là hơn, mọi người cũng phải chịu đựng chứ đâu riêng gì mình”, rốt cục chỉ mắng thầm cho bõ tức.

Anh Thiên, một người dân Hà Nội, kể: “Có lần tôi tìm nhà bạn ở đường Nguyễn Khoái. Đường hẹp ở trong đê, tôi đi mãi vẫn chưa đến số nhà của bạn, đi nữa thì một rạp đám cưới chắn ngang, chiếm toàn bộ lòng đường. Thấy tôi, mấy thanh niên cao lớn xông ra chặn đường, xua tay bắt quay lại. Tôi phải quay lại cả cây số mới có lối rẽ ra đường lớn để vòng lối khác đến nhà bạn mình. Thực ra chuyện rạp cưới chặn đường tôi gặp nhiều rồi, nhưng thường người ta đựng tấm bảng cách đó một quãng để hướng dẫn người qua lại, đằng này…”.

Những gia đình quanh đó không cần được thông báo cũng nhìn thấy cái rạp, nên dù không ai xin lỗi thì chắc cũng thông cảm cho “nhà có đám”. Thế nhưng với người qua đường mất công đến tận nơi mới bị đuổi quay lại như anh Thiên, nếu có bực mình vì cũng không thể trách họ hẹp hòi được. Đường là của chung, thế mà người ta cứ nghiễm nhiên dùng làm việc riêng mà chẳng thấy áy náy là mình đang làm phiền người khác.
Và người ta còn tiếp tục làm phiền nếu như chẳng bị ai phản đối, hoặc chỉ có vài lời phản đối yếu ớt rơi tõm vào không trung. Người hát karaoke ầm ĩ trong khu dân cư có thể cãi rằng, tôi có quyền giải trí trong nhà tôi, và hàng xóm đành chịu.

Người hút thuốc lá có thể lý sự rằng, phổi tôi tôi đốt, việc gì đến anh, và kẻ hít khói cũng đành im, không nghĩ rằng mình có quyền yêu cầu người kia hoặc là ngừng hút, hoặc ra chỗ khác, dù cả hai đều biết rằng hút thuốc thụ động cũng độc hại như chính mình hút vậy.

Không ai thấy là mình đang xâm phạm, ảnh hưởng đến quyền lợi, cuộc sống của người khác, cũng không ai thấy là mình cần phản đối sự xâm phạm đó. Chính vì thế nên bà dì tôi mới ước, giá ở Việt Nam cũng như bên Tây, anh nào làm ồn, gây phiền nhiễu cho hàng xóm là họ có thể báo cảnh sát hoặc lôi ra tòa. Pháp luật của họ nghiêm đã đành, cái chính là dân họ rất ý thức về quyền của mình, ai xâm phạm quyền đó thì họ thẳng thừng đấu tranh ngay.

“Ngay một chuyện tế nhị như chuyện quan hệ tình dục gây tiếng ồn mà người ta còn không ngại, còn mạnh dạn lôi ra khiếu nại, và thế là chuyện được giải quyết ngay. Còn người Việt mình thì chuyện gì cũng ngại, chẳng đấu tranh đến cùng vì quyền của chính bản thân như họ, rồi ôm mãi cục tức vào mình”. - Dì tôi nói – “Bản thân dì cũng vậy, phản ánh vài lần không được thì cũng thôi”.

Theo Phạm Hoàng
Báo Đất Việt