9 thg 2, 2015

Quan điểm mở về lợi thế

Điểm 0 (không) cũng là lợi thế của sinh viên

(GDVN) - Hơn 1.200 sinh viên cùng Xây dựng lộ trình công danh và học cách quản trị cuộc đời với TS. Lê Thẩm Dương trong “Ngày hội khởi nghiệp” diễn ra ngày 9/10 tại HN.
http://www.giaoducvietnam.vn/Giao-duc-24h/Diem-0-khong-cung-la-loi-the-cua-sinh-vien-post155477.gd
Với hơn 20 năm kinh nghiệm làm việc cho nhiều tập đoàn toàn cầu, Giám đốc Chiến lược FPT Nguyễn Hữu Thái Hòa đã chia sẻ về cách xây dựng lộ trình công danh với sinh viên. Anh cho biết, các tập đoàn nước ngoài hơn hẳn doanh nghiệp Việt Nam trong việc xây dựng lộ trình công danh cho nhân viên. Nhân viên luôn được hoạch định để hiểu rõ rằng, muốn đạt được điều gì, lên vị trí nào thì cần phải làm gì… Từ đó, nhân viên có định hướng rất rõ ràng trong công việc. 
Tại “Ngày hội khởi nghiệp 2015”, anh đã hướng dẫn các em dùng ma trận SWOT để phân tích điểm mạnh điểm yếu của chính bản thân mình, phân tích cơ hội và thách thức của môi trường xung quanh, từ đó xác định lộ trình phù hợp cho cuộc đời.
TS. Lê Thẩm Dương chia sẻ kinh nghiệm bản thân. Ảnh Thu Ngà
Theo anh, tuổi trẻ có 3 điểm thường bị đánh giá là rất yếu nhưng nếu biết tận dụng thì sẽ là điểm mạnh.

Thứ nhất, “Điểm 0 cũng là lợi thế”. Khi tuổi trẻ không có gì để mất, chỉ cần có niềm tin, các em sẽ sẵn sàng lao vào cuộc chiến với tất cả nhiệt huyết và lòng quyết tâm cao. Vì thế, khả năng thành công cũng sẽ cao hơn.

Câu chuyện cuộc đời của anh là một ví dụ. Khi anh đang là Kiến trúc sư thì nhận được lời mời của Tổng giám đốc tập đoàn công nghiệp điện Schneider Electric tại Việt Nam với vị trí Phó giám đốc hoạch định phương thức sản xuất và vận hành hệ thống quản lí chất lượng ISO 9001.

Anh mừng vì đây là cơ hội tốt để được trở thành quản lý. Nhưng anh cũng rất lo lắng, băn khoăn. Anh lo vì tự thấy mình chẳng có chút kiến thức gì về chất lượng, rất có thể sẽ bị đuổi việc sau vài tháng. Nhờ có lời khuyên của ba anh “Con cứ thử đi. Nếu không làm được thì lại quay về với nghề kiến trúc” đã khiến anh mạnh dạn bước trên con đường mới và đã thành công với sự  lựa chọn này.

Thứ 2, điểm yếu cũng có thể biến thành điểm mạnh. Với tuổi trẻ, việc thiếu kinh nghiệm, thiếu tri thức có thể khiến cho tinh thần học hỏi của các em lên cao. Chẳng hạn như anh, khi “chưa biết gì về chất lượng”, anh đã lao vào học hỏi, học cả từ cô công nhân đến các kỹ sư, học từ thực tế đến các quy trình… 
Hơn 1.200 sinh viên tham gia ngày hội khởi nghiệp. Ảnh BTC
Nhờ đó, anh hiểu rõ tính chất từng công việc, mong muốn của từng người. Và chỉ 9 tháng sau, cụm nhà máy do anh quản lý đã trở thành doanh nghiệp đầu tiên đạt tiêu chuẩn ISO9001. Đặc biệt, bộ quy trình của nhà máy do anh soạn thảo đã được Schneider chọn làm quy trình mẫu để huấn luyện cho các nhà máy của tập đoàn trên Thế giới.
Thứ 3, “Lúc nguy biến là lúc nhiều cơ hội xuất hiện”. Thế giới đang trong giai đoạn suy giảm kinh tế, nhiều công ty bị phá sản, nhiều tập đoàn phải thu hẹp sản xuất. Đó là cơ hội để mua rẻ, để thuê được mặt bằng đẹp với giá hợp lý. Thế giới đang ngày càng phẳng cũng là cơ hội để các doanh nghiệp Việt Nam tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu, đặc biệt là trong lĩnh vực nông nghiệp, thực phẩm mà Việt Nam đang có lợi thế.
Cùng quan điểm này, TS Lê Thẩm Dương cho rằng, có 4 việc phải làm để quản trị cuộc đời, bao gồm: Xác lập chiến lược cuộc đời; Tổ chức cuộc sống của mình ; Hoạt động điều khiển chính mình và Kiểm tra hoạt động điều khiển. Việc hiểu bản thân là điều quan trọng đầu tiên cần làm đúng. Có hiểu được bản thân mới biết mình phù hợp với lĩnh vực nào để theo đuổi. 
Với một con người, nếu được làm đúng sở trường thì khả năng thành công rất cao. Còn nếu chọn phải lĩnh vực sở đoản thì dù cố gắng hết sức cũng chỉ đạt được trên mức trung bình. Để đánh giá bản thân, có nhiều phương pháp khác nhau và cách phổ biến là đánh giá 360 độ, thu thập ý kiến của những người khác đánh giá về mình, từ bố mẹ, anh em đến bạn bè, lãnh đạo…và tự đánh giá bản thân để có bản tổng hợp chính xác nhất.

Khi đã hiểu mình, xác định được mục tiêu cho cuộc đời thì phải dấn thân, phải bỏ thói quen xấu, gia tăng sở trường bằng cách khai thác tất cả những nguồn có thể dạy mình: Học từ Thầy, từ bạn, từ chính mình, từ thần tượng và từ các phương tiện thông tin… Việc học cần được chắt lọc và áp dụng vào thực tế để các kiến thức trở thành kỹ năng.

“Tuổi trẻ là tiền bạc, mỗi ngày qua đi là mỗi ngày các em tiêu một đống tiền. Đừng để phí hoài tuổi trẻ” – đó là lời nhắn nhủ của TS Lê Thẩm Dương tới sinh viên.

7 thg 2, 2015

Có nên trả lương cho lớp trưởng?


Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần
Đây là một công việc đầy áp lực như chúng ta có thể đọc được qua tâm sự của chính các em đang giữ vai trò làm lớp trưởng:
- Áp lực từ phía thầy cô (phải bảo đảm lớp học tuân thủ nội quy và tham gia tốt các phong trào, nếu không có thể bị khiển trách, phạt),
- Áp lực từ phía bạn bè cùng lớp (phải luôn là người dẫn đầu trong mọi lĩnh vực, phải đương đầu với sự chống đối từ tập thể và đôi khi cả sự đố kỵ, ghen ghét).
Vì sao chúng ta đặt một em học sinh trong tập thể vào vai trò khác biệt như thế chỉ để giúp đỡ giáo viên bớt áp lực quản lý lớp?
Vì sao chúng ta đặt một em học sinh vào sự kỳ thị của tập thể lớp chỉ vì nghĩ rằng chính các em có thể hiểu và “trị” nhau tốt hơn chúng ta?
Việc trả lương có làm cho các em bớt các áp lực sẵn có hay không, hay lại đặt thêm áp lực của người được trả tiền để làm việc vào các em quá sớm?
Hay sẽ tạo ra một thế hệ làm việc vì tiền chứ không hẳn là làm việc vì tinh thần trách nhiệm và đam mê?
Những câu hỏi này cần rất nhiều tranh luận và phản biện để có thể có câu trả lời rõ ràng.
Từ góc độ của một phụ huynh, với mong muốn trường học là nơi con mình được trải nghiệm đa dạng về kiến thức, kỹ năng sống và thái độ sống, tôi đề nghị chúng ta nên nhìn nhận lại việc tạo ra vị trí lớp trưởng và ai nên là người tham gia vào vị trí đó.
Lớp trưởng, chính xác là một người trưởng nhóm, có khả năng lãnh đạo một tập thể làm những việc cụ thể theo một định hướng nào đó với những cách thức sáng tạo phù hợp với đặc điểm tâm lý sinh lý của lứa tuổi các em chứ không nên rập khuôn theo việc người lớn (ở đây là giáo viên) chỉ đạo gì thì làm nấy. (Những người lãnh đạo thành công trong xã hội đa số dựa trên sự sáng tạo chứ không dựa trên công thức hoặc lối mòn).
Khi lựa chọn một cá nhân làm lớp trưởng trong suốt một năm học (và thậm chí có những em làm lớp trưởng chuyên nghiệp suốt 12 năm đi học), nghĩa là chúng ta đã tước đi cơ hội được trải nghiệm làm thế nào để lãnh đạo người khác của cả một tập thể còn lại.
Ngược lại, chúng ta cũng tước đi quyền được là một học sinh bình thường được phép phạm sai lầm, được phép nghịch phá như các bạn cùng độ tuổi… của em học sinh được chọn làm lớp trưởng đó.
Như vậy có phải chúng ta vô tình tạo ra sự mất công bằng ngay trong môi trường giáo dục nơi chúng ta luôn đề cao tính bình đẳng của các em hay không?
Chúng ta yêu cầu bình đẳng từ quần áo giày dép cặp sách bút viết tập vở, trường nào cũng có đồng phục riêng, những quy định về cặp sách giày dép tập vở riêng mà lại bỏ qua bình đẳng về quyền được trải nghiệm của các em.
Như vậy thực tế chúng ta chỉ mới cố gắng bình đẳng về mặt hình thức chứ chưa thực sự công bằng về “chất” đối với các em.
Thay vì chỉ định một em học sinh nổi trội về mọi mặt giữ vị trí lớp trưởng trong suốt năm học với chủ đích làm giúp việc cho giáo viên, tại sao chúng ta không cho các em luân phiên làm lớp trưởng với chủ đích cho các em cơ hội được đặt mình vào vị trí lãnh đạo?
Việc luân phiên làm lớp trưởng sẽ tạo ra môi trường bình đẳng và thấu hiểu cho tập thể lớp.
Bất kỳ bạn nào trong lớp cũng đều trải qua những ngày làm quen với việc giúp lớp học của mình nề nếp, trật tự, bất kỳ bạn nào cũng trải qua cảm giác bất lực khi mình không điều khiển được các bạn khác, cảm giác vui mừng và tự hào khi cả lớp được khen dưới sự điều khiển của mình và sự hưởng ứng của các bạn.
Bất kỳ bạn nào cũng hiểu rằng sẽ có một ngày mình sẽ giữ vị trí đó, và khi gặp khó khăn trong thời gian giữ vị trí đó, sẽ nhớ lại những cách làm hay của các bạn đã làm lớp trưởng trước mình để áp dụng, bất kỳ bạn nào cũng phải có thời gian phải động não, phải sáng tạo để điều khiển tập thể theo ý mình.
Và như vậy, khi ở vai trò là một học sinh bình thường, bất kỳ bạn nào cũng hiểu được những khó khăn của bạn đang ở vai trò lớp trưởng (vì mình cũng đã trải qua) và sự hợp tác giữa các em sẽ tốt hơn.
Nếu áp dụng hình thức luân phiên làm lớp trưởng trong suốt 12 năm học, ít nhất mỗi em học sinh sẽ có được 12 tuần trải nghiệm làm lớp trưởng và chắc chắn những trải nghiệm này sẽ có ích cho các em trong việc thiết lập quan hệ với những người xung quanh, xử lý các mối quan hệ, xử lý các vấn đề trong tập thể.
Vị trí lớp trưởng nên là một “cửa ải” rèn luyện thêm kỹ năng cho các em chứ không nên là một vị trí đầy áp lực và đôi khi đi kèm với đặc quyền đặc lợi.
Nếu chúng ta mong muốn giáo dục làm đúng sứ mệnh đào tạo con người và hình thành nhân cách, thì nên thay đổi cách nhìn nhận về vị trí lớp trưởng và vai trò của nó trong nền giáo dục, đừng nên tiếp tục tạo ra một tầng lớp học sinh phải chịu áp lực “danh lợi” quá sớm.
Hãy để “lớp trưởng” là một nhiệm vụ ai cũng được làm, phải làm, giống như hoạt động trực nhật vệ sinh lớp học, để ai cũng từng là lớp trưởng, và học được nhiều bài học thực tế từ kinh nghiệm làm lớp trưởng của chính mình và từ các bạn. 
Lập Xuân- TTO - 

Vị trí lớp trưởng: sao không luân phiên để tạo công bằng?

07/02/2015 20:44 GMT+7

Tin liên quan

-------------------------------------------------

Lớp trưởng không phải là "của nợ"

07/02/2015 08:10 GMT+7
TTO - Một học sinh lớp 7, từng có 5 năm làm lớp trưởng tâm sự như vậy trong một bài viết gởi TTO, ngay sau bài Trả "lương" cho... lớp trưởng ( đăng trên Tuổi Trẻ 6-2).
Minh Như (ngồi giữa hàng ngồi đầu tiên) cùng các bạn lúc học ở trường THCS Lê Lợi (Tân Phú, TP.HCM)
Em không thể nào quên được cái cảm giác “trách nhiệm nặng nề” trong suốt  5 năm làm lớp trưởng.
Mỗi ngày, khi tiếng trống trường vang lên, em phải dùng cái giọng nhỏ bé của mình để hô hào các bạn tập trung thành xếp hàng giữa cái sân trường cả ngàn học sinh náo nhiệt tiếng cười đùa, hoặc phải cố gào lớn hơn giọng của 40 học sinh đang ồn ào quậy quá trong lớp để yêu cầu giữ trật tự mà không có bất cứ công cụ hỗ trợ nào.
Là lớp trưởng, em phải là người học giỏi nhất nhì lớp, không được phép không thuộc bài để làm gương cho các bạn. Lớp trưởng cũng luôn phải là người tiên phong các hoạt động lớp, Đội, Liên Đội… để phổ biến các hoạt động của trường, lớp và thuyết phục các bạn tham gia.
Những buổi trưa, khi các bạn chìm vào giấc ngủ cũng là lúc em phải tranh thủ chạy xuống phòng truyền thống luyện tập nghi thức Đội hoặc phải học thuộc bài trên lớp lẫn 400 câu lý thuyết Đội. Khi có những “sự cố động trời” do các bạn trong lớp gây ra, lớp trưởng là người phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Nhưng làm lớp trưởng cũng chính là một động lực lớn để em luôn đặt ra mục tiêu phấn đấu cho bản thân trong mọi mặt. Lớp trưởng cũng chính là con chim đầu đàn, là người dẫn dắt cho cả lớp đạt thành tích cao.
Khi lớp đạt thành tích tốt, lớp trưởng là người được tuyên dương đầu tiên. 5 năm làm lớp trưởng đã hình thành cho em thói quen “dẫn đầu,  làm gương” trong việc học tập ở trường, chơi với nhóm bạn, cũng như dạy em nhỏ ở nhà.
Cái chức lớp trưởng không phải là một “của nợ”!
Theo em, nếu được trả lương, sẽ nảy sinh trường hợp lớp trưởng sẽ làm việc như một cái máy, làm chỉ để được giảm nửa số tiền học phí mà không thực hiện trọng trách của một lớp trưởng bằng trái tim.
Sự đố kị, ganh ghét giữa các bạn trong lớp sẽ xảy ra và ai cũng mong muốn mình được nhận vai trò lớp trưởng cho dù bạn ấy có năng lực hay không. Lúc ấy, trong lớp sẽ rất hỗn loạn, không theo nề nếp, quy củ vì ai cũng nghĩ “việc gì em phải ngoan ngoãn hay làm tốt để bạn ấy được tiền”
Theo ý kiến của riêng em, không trả lương cho lớp trưởng mà nên tưởng thưởng bằng những món quà có giá trị tinh thần. Em nghĩ chúng ta nên đưa ra những ý kiến hay hơn như là: trao phần thưởng tuyên dương cho lớp trưởng nào hoàn thành nhiệm vụ trong tuần xuất sắc…
Người lớn thường quan trọng hoá vấn đề, nhưng thực ra, đối với học sinh chúng em, phần thưởng ý nghĩa đơn giản chỉ là những lời khen thưởng, những cuốn tập, cây viết dễ thương hay những món quà lưu niệm xinh xắn… đã là một nguồn động viên có giá trị lớn lao rồi.
Hình thành tư duy "làm vì tiền"
Cũng là lãnh đạo của một công ty, nhưng nhiều khi, tôi lại cảm nhận sự lãnh đạo học sinh khó hơn rất nhiều, vì ở lứa tuổi học trò, các cháu vốn rất thích nghịch ngợm và ít muốn nghe lời bạn đồng trang lứa.
Mỗi khi tôi đến trường cháu, tôi lại cảm thấy rất xót con khi thấy các cháu lớp trưởng, chi đội trưởng… phải ra sức hò hét để giữ trật tự trong một môi trường tiếng ồn như ong vỡ tổ…
Và sự thực là, con gái tôi đã luôn bị khàn giọng trong mùa học, trừ khi được nghỉ Tết hoặc nghỉ hè, giọng cháu mới trong trở lại…
Tuy thấy con vất vả, nhưng trong suy nghĩ tôi chưa bao giờ mảy may có ý nghĩ rằng: nhà trường “nên trả công” cho lớp trưởng - con gái mình.
Tôi thấy cháu yêu thích công việc của người dẫn đầu trong lớp nên thường động viên và ủng hộ con.
Đôi khi cháu gặp một vài “ca khó” chẳng hạn như bảo bạn không nghe, tôi lại tư vấn cho con. Tôi vui vì thấy cháu nỗ lực để hoàn thành trách nhiệm của người lãnh đạo lớp không vì bất cứ một mục tiêu vật chất nào, mà là vì đam mê, vì tình yêu và tính cam kết của cháu với lớp, với cô, với trường.
Sự vất vả hay trách nhiệm trong vai trò lớp trưởng của cháu, tôi lại thấy rằng đây chính là cơ hội cho cháu phấn đấu và rèn luyện sự tự lập, tinh thần trách nhiệm, tính cam kết, tính chuyên nghiệp, tính linh động trong xử lý tình huống… cho cháu sau này.
Tôi không muốn con sau này nằm trong nhóm lớp trẻ chỉ làm việc vì tiền mà không vì tình yêu và đam mê. Vì điều này có thể sẽ làm cháu mất đi cơ hội trở thành người lãnh đạo đầy nhiệt huyết.
Việc trả lương cho trẻ để đảm nhận một vị trí nào đó quá sớm có thể hình thành cách tư duy “làm vì tiền”. Điều này có thể trở thành rào cản thay vì là cơ hội phát triển về năng lực và nhân cách của các cháu sau này.
TRẦN MINH HƯƠNG (Mẹ của Minh Như)

2 thg 1, 2015

Suy ngẫm về lối sống

Vui chơi và ý thức

“Hàng chục ngàn người đã tập trung tại cầu Thủ Thiêm, ven sông Sài Gòn (Q.2), khu vực Bến Vân Đồn (Q.4)... để theo dõi màn bắn pháo hoa được kỳ vọng "độc nhất từ trước đến nay" trong thời khắc bước sang năm mới 2015”.

Đó là thông tin xuất hiện trên các trang mạng trong thời khắc đầu năm mới.
Thế nhưng, điều đáng nói, sau màn trình diễn ánh sáng và pháo hoa, sau khi người xem đã giải tán, thì còn lại trên mặt đất, trên cầu, trên bờ, trên bến… là một lượng rác khổng lồ. Khổ cho lực lượng công nhân vệ sinh môi trường phải còng lưng làm việc từ 1 giờ ngày 1.1 cho tới sáng, để kịp trả lại một mặt bằng sạch sẽ, không rác bẩn cho thành phố. Những công nhân vệ sinh chuyên dọn rác thải ấy, họ không hề kêu ca vì đó là công việc của họ, nhưng người ngoài đi qua chợt thấy xót lòng.
Lẽ ra, nếu trong hàng vạn người xem lễ hội pháo hoa ấy, ai cũng có ý thức không xả rác bẩn tại nơi mình đứng hay ngồi, thì sẽ đỡ biết bao công sức cho những người quét rác. Thành phố sạch sẽ một cách tự nhiên hơn, và mỗi công dân cũng không phải áy náy vì đã “chuyển rác” cho người khác dọn.
Lại nói, mỗi kỳ nghỉ lễ hay nghỉ tết kéo dài ngày, người thành phố thường lên đường rời xa phố phường về những nơi du lịch hay nghỉ dưỡng để tận hưởng bầu không khí an lành, môi trường không ô nhiễm, thức ăn tươi và ngon. Nhưng rồi, cũng giống như khi tụ tập trên cầu Thủ Thiêm hay bờ sông Sài Gòn, sau khi họ rời những nơi du lịch hay vui chơi, cái họ để lại nhiều nhất vẫn là... rác thải. Dĩ nhiên là thải ngay trên mặt đất, chứ không phải trong các thùng rác. Đây thực ra là vấn đề ý thức ở một xã hội văn minh, nó phải được giáo dục lâu dài và kiên nhẫn.
Như chúng ta biết, có một cường quốc là láng giềng của chúng ta, kinh tế phát triển, lượng người du lịch nước ngoài rất lớn, nhưng những điều xấu mà người khách nước họ để lại ở các nước mà họ tới du hí cũng lớn không kém. Vẫn là chuyện xả rác, ồn ào to tiếng ở những nơi cần âm lượng nhỏ, và cãi vã. Thậm chí, hắt cả nước nóng vào mặt tiếp viên hàng không nước sở tại vì... không hài lòng. Tất cả những điều ấy đã khiến nhiều quốc gia bỗng dưng... sợ khách du lịch của cường quốc kinh tế trên. Giàu chưa hẳn đã là sang. Và bỏ rác thải vào thùng rác chẳng hề là việc khó nhưng không phải ai cũng làm được.
Singapore đã kiên trì trong rất nhiều năm để người dân đảo quốc mình và người du lịch tới Singapore ý thức việc bỏ rác thải vào đúng nơi. Kèm với sự kiên nhẫn giáo dục là những biện pháp chế tài, thậm chí phạt nặng những ai vi phạm. Và Singapore đã thành mẫu hình của một quốc gia văn minh, có văn hóa.
Tấm gương không mấy tốt đẹp từ khách du lịch của quốc gia láng giềng, và từ chính chúng ta, đã cảnh báo cho chúng ta về “bài học rác thải” đó.
Thanh Thảo
 

15 thg 12, 2014

Bài văn về Bạo lực gia đình 10 điểm


Bài văn điểm 10 độc đáo về nghịch cảnh trần gian

“Cô sẽ ghi vào nhật ký đời đi dạy của mình về bài viết này với thật nhiều cảm xúc. Cô cảm ơn em”.
Đó là lời chia sẻ rất tình cảm của cô giáo dạy văn Nguyễn Thị Châu dành cho Nguyễn Thị Cúc - học sinh lớp 12/11 - trường THPT Nguyễn Trãi (Đà Nẵng).
Bài viết được thực hiện bởi đề bài: “Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về hiện tượng bạo lực gia đình trong xã hội hiện nay”.

Bài văn điểm 10 khiến giáo viên nể phục

“Đây là lần đầu tôi chấm 10 điểm cho học sinh ở môn Văn. Tôi khâm phục em vì còn ít tuổi nhưng suy nghĩ chín chắn, sâu sắc thể hiện cả con người và cách sống đều rất đẹp".
Trong phần chấm điểm, cô Châu nhận xét: “Bài viết đáp ứng được yêu cầu của đề bài, giàu sự sáng tạo, có nhiều ý sâu sắc, thể hiện sự trưởng thành trong suy nghĩ và nhận thức xã hội. Còn mắc lỗi diễn đạt, chính tả nhưng không nhiều".
Cô giáo Châu đã chấm điểm bài văn được chấm “9+1=10” bởi lý giải: “Bài viết còn mắc lỗi về chính tả nên tôi cho 9 điểm, nhưng lại cộng thêm 1 điểm về sự sáng tạo, độc đáo, mới lạ”. Được biết, đây cũng là điểm 10 đầu tiên cô Châu chấm trong suốt 15 năm dạy học.
Sau đây bài văn của học sinh Nguyễn Thị Cúc được cô giáo Nguyễn Thị Châu – giáo viên dạy Văn trường THPT Nguyễn Trãi (Đà Nẵng) chia sẻ với Zing.vn.
Bài văn của học sinh
Bài văn của học sinh Nguyễn Thị Cúc.

Bài Văn 0 điểm hút hàng trăm nghìn lượt like

Nhận được yêu cầu tưởng tượng cảnh trường sau 10 năm, một học sinh đã viết: “Cổng trường đổ sập, tất cả đổ sập vì bị sóng thần. Mọi thứ trở về cát bụi. Không còn gì tả!”.
"Sao anh lại đánh em thế này... đừng đánh em nữa anh ơi!"
Mới chiều hôm qua đây thôi, trên đường đi học về tôi gặp một cảnh tượng thật đau lòng, một người đàn ông đánh tới tấp vào mặt, lưng một người phụ nữ. Vừa cố chống chọi với cơn khát bạo hành của chồng, chị vừa khóc lóc van xin: "Sao anh lại đánh em thế này... đừng đánh em nữa anh ơi!". Tôi hơi sững người, nhưng cũng không lấy làm lạ vì đã từng chứng kiến cảnh như thế này nhiều lần. Ấy thế mà lâu nay tôi lại nghe người ta nói rằng: "Gia đình là nơi để yêu thương".
Đã trôi qua một khoảng thời gian khá dài tôi đã sống, đã làm, đã ra đi... và tìm tòi những minh chứng cho điều mình nghe thấy. Thế rồi, lại đắng lòng biết mấy, khi tôi chợt nhận ra thời gian càng quay nhanh thì tình người cũng dần tan biến. Cuộc sống vô tâm làm nguội lạnh tình cảm trong trái tim mỗi người. Xã hội đổi thay và lòng người cũng dần thay đổi, mọi tính toán thiệt hơn trong cuộc sống làm mất đi những vẻ đẹp tự nhiên vốn có, hạnh phúc thì ít nhưng đắng cay lại nhiều, bao nhiêu mảnh đời bất hạnh vì cuộc sống gia đình không hòa thuận, thậm chí tan vỡ, và những hiểm nguy luôn rình rập... Tôi cười gượng: “Đấy! Một thảm họa hay nghịch cảnh trần gian?” Quá xót xa, tôi căm ghét và lên án những hành động tàn ác này - bạo lực gia đình.
Ở cõi vô thường này mấy ai còn lạ lẫm với khái niệm “bạo lực gia đình”, nó đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ trong chính cuộc sống của mỗi người chúng ta. Bạo lực gia đình, một cụm từ ngắn gọn, chỉ cho những hành động độc ác, vô nhân tính, vô đạo đức, không còn nhân phẩm của một số người trong xã hội, hành vi đó xảy ra trong phạm vi gia đình, giữa các thành viên với nhau. Không những ở Việt Nam nói riêng mà nó bao gồm cả toàn thế giới, đặc biệt là các quốc gia thuộc Châu Phi. Hằng năm trên thế giới, số người chết và bị thương vì loại tệ nạn này không ngừng tăng lên. Thật đau đớn biết bao cho những điều chúng ta đã thấy. Và tôi nghĩ, có hay không? Ở đâu? Cho tôi xin hai chữ công bằng.
Gần đây, nổi cộm trên các sách báo, các phương tiện thông tin đại chúng là các vụ thương tâm về bạo hành trẻ nhỏ khiến người xem không ngừng suy nghĩ. Cách đây vài ngày, dư luận người Việt không khỏi xôn xao và cảm thương cho cháu bé 15 tháng tuổi ở TP.HCM bị chính cha mẹ mình đánh chấn thương sọ não. Một sự thật ngỡ ngàng khiến người xem bất bình khi thủ phạm lại quá thản nhiên cho rằng đó là “chuyện bình thường”. Tôi như nghẹn ứ lồng ngực khi nghe người mẹ trả lời câu hỏi của phóng viên nhà báo: “Nó bị té xe mà!”. Một lời nói lạnh lùng tới tận xương tủy, tôi tê buốt thân mình, đấy cũng gọi là mẹ sao? - người mang nặng chín tháng mười ngày, tôi tự hỏi. Hình như là tôi đang khóc, nhưng nước mắt tôi không rơi... là vì tôi đang lo cho số phận, cho tương lai mịt mù của đứa trẻ này.
Cùng trên tuyến đường chạy dọc vào miền Nam yêu quý, quanh năm ruộng đất tốt tươi, cò bay thẳng cánh, vẫn còn hiện lên trên nét mặt của mỗi người dân Hậu Giang thôn quê nghèo một nỗi bang hoàng như cắn xé tâm can khi được ai đó hỏi về chuyện cậu học sinh cấp 1, N.V.T bị cha và mẹ kế đánh gãy xương sườn, nhốt vào chuồng chó 3 ngày không cho ăn. Nói đến đây tôi không còn kìm lòng mình được nữa, sự chua chát phủ lên trong từng hơi thở của mình. Tôi tự hỏi tại sao lại thế? Những người làm cha mẹ đó liệu họ có cảm thấy đớn đau khi hành hạ con cái mình không? Hay vì do em lỡ mang số kiếp con riêng để “đến đây” làm người?
Chuyện của những thiên thần nhỏ chỉ là một nốt trầm trong bản nhạc bạo lực bay bổng, còn những nốt cao luôn vút lên với biết bao bi kịch. Hạnh phúc gia đình vỡ tan, con cái gặp nhiều bất hạnh... Sinh ra với thân phận phụ nữ ai không mong gặp được người chồng yêu thương mình. Cảnh cuộc sống hạnh phúc viên mãn luôn là niềm ước ao của bao cô gái trẻ. Khi tình yêu thăng hoa, niềm vui ấy sẽ dần lớn theo năm tháng nhưng có ngờ đâu nó lại trở thành địa ngục. Tình yêu trên đời vốn là ích kỉ, nhưng sự độc đoán, cổ hủ lại khiến con người ta trở nên vô cảm, một khi sự ghen tuông nổi dậy thì tình yêu đẹp đó dù được xây dựng trong bao nhiêu năm cũng trôi vào tro bụi. Đấy là tình cảnh chung của bao chị em phụ nữ đang phải gánh chịu.
Chuyện chị H. ở Nghệ Tĩnh là một minh chứng nóng lên cho hành vi này. Vì quá ghen tuông theo kiểu mù quáng, người chồng hiền từ đức độ bao nhiêu năm chung sống đã không có cảm giác run sợ khi dùng dao xẻo thịt vợ. Một hành động man rợ đến kẻ điên cũng phải khiếp sợ. Tôi thường nghe mấy anh thi nhân vẫn hay ví von rằng “phụ nữ như đóa phù dung”. Nói đến phụ nữ ai cũng nghĩ ngay đến sự hiền lành, đức độ, mỏng manh và xinh đẹp, đòi hỏi ai có được cũng phải nâng niu và bảo trọng. Nhưng cuộc đời thì nào như tác phẩm văn học, còn lắm những đắng cay, tủi hờn mà biết bao “đóa phù dung” phải chịu.
Hôm qua tôi đọc báo, lang thang trên các dòng tin mạng, tôi thấy tái tê cõi lòng khi đọc tin một chị tên H. ở Nam Định bị chồng đánh đập, hành hạ dã man, dùng kim tiêm đâm vào vùng kín. Người đàn ông vũ phu ấy còn bắt vợ mình ăn phân lợn... bây giờ khuôn mặt chị đã biến dạng qua nhiều đòn tra tấn dã man của chồng. Trước cơ quan chức năng chị chỉ ngậm ngùi khóc trong đớn đau và tức tưởi: “Là vì con, nếu tôi ra đi con tôi ba đứa nheo nhóc làm sao qua cảnh cơ hàn...”. Lại thêm một mảnh đời bất hạnh. Cuộc sống nào cho chị hạnh phúc đây? Con đường nào sẽ mang lại tình yêu và tiếng cười cho chị và các con, vẫn là một ẩn số thật dài...
Tạm gác lại những câu chuyện bạo hành gia đình của nước mình, mới đây trên trang mạng xã hội Facebook có một người đàn ông nickname là Phi Nhi. Người đàn ông này đã đánh đập đứa con 2 tuổi rồi khoe trên trang cá nhân của mình. Sự hận thù người vợ lố lăng đã khiến ông trở nên tàn độc với mọi thứ, kể cả đứa con nhỏ bé. Ông đánh con mọi lúc, mọi nơi có thể. Nhìn cậu bé qua những bức hình với thân mình bầm tím, máu me đầy người... nhưng lại được chính bố mình đăng tải trên mạng mà lòng se xót.
Những vụ việc trên là minh chứng hết sức rõ ràng cho vấn nạn này, nó đem lại quá nhiều tác hại cho cuộc sống. Bạo lực gia đình ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống tinh thần của con người, gây hoang mang và sợ hãi, nghiêm trọng hơn nó có thể dẫn đến cái chết hoặc gây nhiều thương tích.
Bên cạnh đó nó còn gây tổn hại về mặt kinh tế. Nhiều người vẫn thắc mắc, đặt ra câu hỏi tại sao lại xảy ra điều đó, tôi cũng chưa hiểu hết được những lí do đó, vì nó có quá nhiều và mỗi bản thân chúng ta phải tự rút ra cho mình một nhận xét. Nhưng dù có bao rộng thế nào thì rồi nó cũng xoay trong vòng xoáy của tình yêu, lòng hận thù, sự khốn khó của cuộc sống. Bởi vậy xin những ai đang sống và đang mắc trong vũng bùn lầy tội lỗi thì hãy bước ra khỏi, hãy quay trở lại, hãy xóa hết những lỗi lầm. gạt bỏ hết những đớn đau, hãy sống vị tha bằng tình yêu thương cao cả để xây dựng một cuộc sống mới đầy niềm vui và tiếng cười hạnh phúc.
Trong thâm tâm mình, tôi rất phẫn nộ và muốn lên án vấn nạn bạo lực gia đình. Tôi muốn tìm lại hai tiếng công bằng cho cuộc sống của những người đang bị hành hạ, ngược đãi. Tôi muốn xã hội hãy bắt giữ hết những tên tội phạm này và xét xử thật nghiêm khắc. Tôi muốn mình được là một ai đó, đem tiếng nói sức tài bé mọn của mình để chung tay với cộng đồng ngăn chặn và xóa bỏ tệ nạn này trong cuộc sống. Và điều cuối cùng tôi mong muốn là dù cho những người phạm tội đó đã từng là ai, họ đã từng gây ra tội lỗi gì thì khi quay trở lại với cuộc sống xin mọi người hãy đón nhận, để họ được sống trong tình yêu thương, để hoàn lương làm một người tốt.
Qua mỗi câu chuyện là một bài học kinh nghiệm, là nỗi khát khao cầu mong sự bình yên trong cuộc sống. Qua đây, tôi được trải lòng mình sau những thực hư ẩn trong nhiều bài báo, những chuyện được nghe. Còn bạn thì sao? Bạn đã hiểu và rút ra bài học gì chưa? Tôi chợt nhận ra rằng, từ nay mình cần bỏ đi những thói hư ích kỉ, những hờn giận nhỏ nhen. Hãy yêu thương nhiều hơn nữa để cho cuộc sống lại có thêm một màu sắc mới của tình thương và tình người.
Khép lại nỗi đau còn hằn trên thân xác của những nạn nhân bạo lực gia đình, gạt đi những dĩ vãng ngập những màu buồn của sự sợ hãi. Xin hãy chung tay thắp lên những ngọn lửa tin yêu trong lòng mọi người, để mỗi ngày qua đi là mỗi ngày hoan hỉ trong niềm vui, hạnh phúc, và vấn nạn bạo lực gia đình mãi chỉ còn đọng lại với thời gian, để niềm vui trở về bên bàn cơm nhỏ, để tương lai rực sáng trong đôi mắt trẻ thơ và để đạo lí mà cha ông ta đã dạy mãi được lưu truyền".