31 thg 10, 2015

Uống nước nhớ nguồn

GiadinhNet  31.10.2015

 Ông Phan Huy Thanh - Trưởng chi 2, dòng họ Phan Huy xác nhận, vào ngày 23/5/2015, đương kim Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon đã về Việt Nam để dâng hương lên nhà thờ dòng họ Phan Huy.


Ông Ban Ki-moon cùng vợ chụp ảnh trước nhà thờ Phan Huy ở Sài Sơn. Ảnh gia đình cung cấp
Ông Ban Ki-moon cùng vợ chụp ảnh trước nhà thờ Phan Huy ở Sài Sơn. Ảnh gia đình cung cấp
Trước đó, vào sáng ngày 30/10, mạng xã hội tại Việt Nam lan tin về việc ông Ban Ki-moon

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc

 đã về xã Sài Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Nội để thăm nhà thờ họ Phan Huy.
Sau đó, trang BBC cũng đã thông tin lại vấn đề này, đồng thời đưa lên một số hình ảnh và bút tích được cho là của ông Ban Ki-moon khi về thăm Việt Nam vào hồi tháng 5 vừa qua.
Sáng nay, Phóng viên Báo Gia đình & Xã hội đã đến thôn Thụy Khuê, xã Sài Sơn để tìm hiểu thông tin này.
Ông Nguyễn Văn Nghĩa, Phó Chủ tịch UBND xã Sài Sơn cho biết, ông mới lên Phó Chủ tịch vừa qua nên nắm thông tin về không được chi tiết. “Nhưng việc ông Ban Ki-moon có đến xã Sài Sơn là có thật”, ông Nghĩa khẳng định.
Ông Phan Huy Thành, Trưởng chi 2, dòng họ Phan Huy cùng bút tích của ông Ban Ki-moon
Ông Phan Huy Thành, Trưởng chi 2, dòng họ Phan Huy cùng bút tích của ông Ban Ki-moon
Một số người dân ở thôn Thụy Khuê, cũng như xã Sài Sơn tỏ ra bất ngờ trước thông tin mà phóng viên hỏi thăm. “Chúng tôi không biết, thậm chí là chưa nghe về thông tin đó”, chị Hương, chủ một quán hàng ăn trả lời.
Qua lời giới thiệu của cán bộ công an xã Sài Sơn, chúng tôi đến gặp ông Phan Huy Thanh, Trưởng chi 2, dòng họ Huy Phan ở Hà Nội xác nhận: Vào khoảng 4 giờ chiều, ngày 23/5/2015, ông Ban Ki-moon cùng vợ và một số cán bộ theo đoàn đã xuống đây, sau đó vào dân hương trong nhà thờ. Đi cùng ông Ban Ki-moon, còn có ông Phan Huy Huân, Trưởng dòng họ Phan Huy ở Hà Nội.
“Theo cảm nhận ban đầu của tôi, ông Ban Ki-moon khá thân thiện, cởi mở. Sau khi nghe chúng tôi giới thiệu qua, ông ấy vào dâng hương trong nhà thờ và để lại bút tích của mình”, ông Phan Huy Thanh cho biết thêm.

Bút tích của ông Ban Ki-moon và bản dịch mà ông Phan Huy Thành cùng cấp cho phóng viên Báo GĐ&XH.
Bút tích của ông Ban Ki-moon và bản dịch mà ông Phan Huy Thành cùng cấp cho phóng viên Báo GĐ&XH.
Theo bút tích mà ông Ban Ki-moon để lại và được dịch ra, ông viết: “Tôi rất xúc động khi viếng thăm và tỏ lòng thành kính sâu sắc trước ngôi nhà thờ Phan Huy Chú và các thành viên khác của dòng họ Phan.
Cảm ơn dòng họ đã giữ gìn và bảo quản nhà thờ dòng họ này. Là một người con của dòng họ Phan, giờ đây giữ chức Tổng Thư ký của Liên Hợp Quốc. Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng làm theo những lời dạy của tổ tiên”.
Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhập thêm thông tin cho bạn đọc.
P.Bình – Cao Tuân/ Báo Gia đình & Xã hội
  • 3

TIN CÙNG MỤC

30 thg 10, 2015

Việc của tôi hay việc của ai?


28/10/2015 05:41 GMT+7
TT - Một bài viết chia sẻ ngắn của tác giả Nguyễn Tiến Huy (sinh năm 1985) trên Facebook cá nhân về hành trình tiến lên trong sự nghiệp, thu hút gần 7.00 lượt thích (like), trên 2.000 lượt chia sẻ (share) và hơn 200 bình luận trong hai ngày qua.
Tác giả Nguyễn Tiến Huy (bìa trái). Ảnh: Facebook Nguyễn Thị Vân Anh
Tác giả Nguyễn Tiến Huy (bìa trái). Ảnh: Facebook Nguyễn Thị Vân Anh
Năm thứ nhất: Tôi là nhân viên thiết kế web. Một ngày nọ, sếp giao cho tôi thiết kế logo và ấn phẩm của công ty. Tôi đã dành một đêm để học một phần mềm mới về thiết kế in ấn, sau đó hoàn thành nhiệm vụ.
Năm thứ 2: Tôi vẫn là một nhân viên thiết kế, sếp yêu cầu tôi hỗ trợ đội bán hàng. Tôi vui vẻ chạy xe máy khắp các con đường đi giới thiệu sản phẩm mới.
Năm thứ 3: Tôi thành lập Butchi Creative (công ty của Tiến Huy, tham gia các chương trình truyền thông trong lĩnh vực giải trí cho các ca sĩ như Nhất Thiên Bảo, Điền Thái Toàn... Ngoài thiết kế website và ấn phẩm, Butchi Creative còn sản xuất các clip ca nhạc bằng hoạt hình flash như Đôi giày vải của Lam Trường, một cách làm rất mới tại thời điểm 2005 - 2006 - PV).
Chúng tôi thiết kế bìa đĩa. Khách hàng hỏi chúng tôi liệu có thể giúp họ làm MV với mức giá cực thấp? Tôi đồng ý và cùng team bắt đầu sản xuất một trong những MV (clip ca nhạc - PV) bằng hoạt hình đầu tiên ở VN.
Năm thứ 4: Tôi dừng hoạt động của Butchi Creative và gia nhập Who? Digital (một công ty truyền thông tiếp thị số - PV). Trong cuộc phỏng vấn, tôi nói rằng tôi sẽ luôn tìm giải pháp cho những gì được công ty giao, kể cả những gì tôi không làm được hay không phải việc của tôi. Và tôi đã làm thế trong 8 năm tiếp theo.
Năm thứ 5: Người đàn anh trong công ty xin nghỉ, tôi xin nhận làm cả mảng lập trình ứng dụng Flash. Tôi được thăng chức sau một dự án đầu tiên mò mẫm từng dòng code. Tôi chủ động tham gia cùng cả bên lập trình cơ sở dữ liệu, góp ý kiến cho họ trong những gì họ làm.
Năm thứ 6: Sếp cho tôi xem một website và hỏi tôi liệu có thể học được công nghệ này để áp dụng cho campaign sắp tới không? Tôi nói chỉ cần họ đã làm được ở nước ngoài thì tôi sẽ học được. Tôi được thăng chức sau khi chứng minh điều này.
Năm thứ 7: Trưởng nhóm sáng tạo của công ty là một anh người Philippines đột ngột nghỉ khi đang làm một dự án quan trọng của công ty. Tôi tiếp quản dự án khi chưa có đủ kinh nghiệm. Tôi được thăng chức sau khi hoàn thành xong dự án.
Năm thứ 8 (2011): Công ty dịch chuyển cơ cấu để chuẩn bị cho việc sáp nhập với Tập đoàn Ogilvy. Sếp nói với tôi: Tao sẽ trao cho mày cái chức danh của tao là experience director (lãnh đạo nhóm sáng tạo và hướng dẫn dựa trên các dự án - tại Who? Digital - PV) vì mày đúng là như thế.
Có người hỏi tôi: Làm thế nào anh có thể thăng chức mỗi năm một lần như vậy?
Trả lời: Tôi không bao giờ nói "Không phải việc của tôi".
Trong môi trường làm việc của bạn, và cụ thể là cá nhân bạn, bạn suy nghĩ gì về câu trả lời này của Tiến Huy? Mời bạn chia sẻ về dangtuoi@tuoitre.com.vn hoặc phản hồi trên TTO (tuoitre.vn).
THANH TRỰC 

VIỆC CỦA TÔI HAY VIỆC CỦA AI?


Không phải việc của mình thì không làm?

30/10/2015 12:19 GMT+7
TT - Bài viết của Nguyễn Tiến Huy trên Facebook với câu nói “Tôi không bao giờ nói “Không phải việc của tôi””, Tuổi Trẻ đăng ngày 28-10, đã thu hút nhiều phản hồi từ bạn đọc.
                        
Nghe đọc bài: Không phải việc của mình thì không làm?
DadTôi thấy nhiều công ty đều có cảnh này: người đã bận lại càng hay cõng thêm việc mới, còn có người thì ngồi không hoài, sáng đến công ty dạo vài vòng Facebook, lên mạng chat "khí thế", chiều về.
Nhận vài câu thiếu 
nhẹ nhàng là bỏ việc
Tôi đã gặp rất nhiều người ngày xưa học không xuất sắc, giờ lại rất thành công và hạnh phúc. Nhiều người ngày xưa toàn đứng nhất nhì giờ lại lẹt đẹt và thường bất đắc chí trong cuộc sống.
Một người bạn cũ từng trong đội tuyển thi học sinh giỏi toán quốc gia, đậu đại học điểm rất cao, nhưng khi đi làm cứ trầy trật lên xuống. Sếp chỉ cần nói vài câu thiếu nhẹ nhàng là bạn ấy bỏ việc.
Nhiều bạn bè tôi cũng thường bức xúc vì công việc không xứng đáng với bằng cấp hoặc học lực. Có đứa cứ ra đi làm vài tháng hoặc non năm lại quay về trường đi học lên thạc sĩ, hoặc văn bằng 2, văn bằng 3, vì “đi học vui hơn. Đi làm thấy nhiều cái chướng mắt quá!”.
Nhiều khi thấy người nào đó lên lương, lên chức là hội “bà tám” lại kết luận rằng “nó đi cửa sau”, “nó là COCC” hoặc là “đi lên bằng vốn tự có”...
Là người chịu trách nhiệm về nhân sự trong bộ phận của mình, tôi cũng thường xuyên gặp những quan niệm “không phải việc của mình thì không làm”. Và chính tôi, sau nhiều năm cũng rút ra kinh nghiệm: đừng dại dột giao thêm việc mới cho một người lười!
Một ngày khi không ai đứng kè kè bên cạnh...
Năm rồi, tôi mua nhà của một thầy giáo dạy toán THPT. Việc bán nhà cực kỳ quan trọng với thầy, nhưng thầy không thể nào tìm được một buổi rảnh để đi ký giấy tờ công chứng, vì “ngày nào tôi cũng dạy kín mít từ sáng đến khuya, mỗi buổi 5 tiết”.
Bạn tôi làm giáo viên dạy văn cũng than: “Mấy năm nay tao chưa xem tivi. Nhiều khi muốn lên mạng tìm tư liệu nhưng không có thời gian, cũng không có lúc nào rảnh mà đọc sách”.
Tại sao thầy cô phải chạy sô dữ vậy? Chỉ có thể lý giải rằng có cầu thì mới có cung. Chỉ khi chúng ta muốn học 15 tiết một ngày thì thầy cô mới có thể dạy bằng ấy tiết.
Ở Sài Gòn sẽ thấy rất nhiều bữa ăn tối vội vàng của học sinh ở dọc đường hoặc ngay trên yên xe. Kết thúc một ngày học tập mệt mỏi ở trường, nhiều học sinh vẫn nguyên bộ đồng phục trên người, được mẹ tới đón, nhét cho hộp sữa hay hộp cơm tấm rồi chở thẳng về trung tâm học thêm.
Nhiều nhà phải cử hẳn một người nghỉ việc để đưa đón con chạy như đèn cù giữa các trung tâm học thêm, chiều chiều là đánh bóng mặt đường đưa rồi rước con tới khuya mới về.
Tôi biết ở một trường dân lập khá nổi tiếng có tỉ lệ tốt nghiệp 100%, các bạn nội trú cũng học cực kỳ khắc nghiệt. Sáng học, chiều học, ăn tối xong dạo chơi khoảng một giờ đồng hồ sau là vào lớp học.
Cứ 15 học sinh có một thầy kèm, nhóm tiếp thu hơi chậm thì ba học sinh một thầy ngồi “ốp” bên, tới khi thuộc lòng như cháo chảy phần lý thuyết và giải đi giải lại cho nhuyễn các loại bài.
Vậy thì, tới một ngày nào đó, khi không có ai đứng kè kè bên cạnh thúc ép và trừng mắt, liệu các học sinh ấy sẽ sống và làm việc thế nào?
Khi đi làm, nếu chẳng còn có người giao việc vào tận tay rồi dí đằng sau và kiểm tra riết róng hằng phút một như các thầy cô luyện thi nữa, thì có chủ động, tự giác làm không?
Thành công phụ thuộc vào thái độ
Từ năm 1906 nhà toán học Vilfredo Pareto, người Ý, đã tìm ra nguyên lý 20/80. Thành công của một người chỉ 20% phụ thuộc vào chuyên môn, kiến thức của người đó, còn tới 80% phụ thuộc vào kỹ năng xã hội, vào các mối quan hệ, vào khả năng họ tận dụng các mối quan hệ trong xã hội.
Độ nhạy, sự cảm ứng, cảm quan của mỗi người quan trọng hơn là học vấn trên con đường chinh phục thành công trong cuộc sống. Một nghiên cứu trong bài báo của Business Insider mới đây khẳng định thêm: trí thông minh chả quyết định nhiều lắm đến thành công của chúng ta.
Thành công phụ thuộc vào thái độ!
Coi công việc là niềm vui
Khi được hỏi “Làm thế nào anh có thể thăng chức mỗi năm một lần như vậy?” và câu trả lời: “Tôi không bao giờ nói “Không phải việc của tôi”” đã gợi cho chúng ta nhiều suy nghĩ. 
Tôi hình dung ra Tiến Huy, một con người đam mê công việc với tinh thần trách nhiệm cao. Dù ở vị trí nào, trong công việc, Huy vẫn coi đó là niềm vui, niềm khát vọng và thực hiện bằng được với sự say mê của mình.
Không có sự say mê, năng động, sáng tạo và tinh thần trách nhiệm, ý thức công việc thì dù tài giỏi đến mấy cũng khó làm được, khó có thành công được.
Đối với tuổi trẻ hiện nay, những đức tính, phẩm chất của một nhân viên như Tiến Huy không nhiều. Bài học cho tuổi trẻ, cho mọi người ở đây chính là tự bản thân mình vươn lên; tự đi bằng đôi chân của mình để tiến tới thành công.
Đối với giáo viên trong trường tôi, khi học sinh vi phạm nội quy, nếu được hỏi vì sao thầy cô không nhắc nhở thì luôn nhận được câu trả lời: “Không phải việc của tôi. Đó là công việc của nhà trường, của giáo viên chủ nhiệm!”.
Sự thờ ơ, vô cảm, chỉ biết dạy chữ, biết ký tên vào sổ đầu bài đã làm mất đi hình ảnh đẹp của “kỹ sư tâm hồn”.
LÊ ĐỨC ĐỒNG
(THPT chuyên Nguyễn Thị  Minh Khai - Sóc Trăng)
Bạn có cùng ý kiến hay có ý kiến khác, mời bạn gửi về dangtuoi@tuoitre.com.vn
AN HÀ

28 thg 10, 2015

Sững người chuyện "nhà quê" trong thang máy chung cư

 - Sáng, tôi dắt con vào thang máy. Có một bà cụ chừng 80, lưng còng, tay xách túi nilon đựng mấy cái bánh mì, đứng co ro trong góc thang với một cô giúp việc
Bà đon đả:
- Chào anh đi làm, chào các cháu đi học.
Tôi nhắc bọn trẻ con chào lại.
Chúng nó nói:
- Chào bà, chúc bà một ngày tốt lành!
Ai ra vào thang cụ cũng chào. Tây ta lớn bé chào tất.
Mấy người lớn trong thang nhìn nhau ý nhị.
người nhà quê, thang máy, chung cư, chào hỏi, thân thiện, xấu hổ
 
Ảnh minh họa
Ra khỏi thang cô giúp việc cằn nhằn:
- Ở đây không ai biết ai, bà đừng chào. Chào lắm người ta cười cho!
- Phải chào thì mới biết nhau chứ. Sao ai cũng mắng tôi thế.
- Bây giờ cháu đưa bà ra bến xe, mua vé cho bà về quê.
- Thế không ở lại ăn đầy tháng thằng cu à?
- Tối nay nhà đông khách. Bà ở lại nói năng linh tinh anh chị xấu hổ!
Minh Triết (chuyện ghi ở thang máy chung cư)
http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/269234/sung-nguoi-chuyen--nha-que--trong-thang-may-chung-cu.html