13 thg 5, 2012

Sĩ diện hão...


Thường thì chỉ có con trai mới hay…sĩ diện. Đằng này con gái đôi lúc cũng thích ra vẻ không thua kém ai hoặc che giấu sự kém cỏi của mình để mong được người khác coi trọng.
Luôn đề cao mình

Thanh Trúc (sinh viên năm 1 khoa CNTT trường ĐH KHTN) là nữ nhưng cá tính và thích tìm hiểu về game, máy móc, kĩ thuật. Vì vậy trong mắt Trúc, những anh chàng nào không thành thạo điều này bằng cô nàng thì…còn lâu mới được cô nàng chú ý đến.

Trúc chia sẻ: “Mình là con gái còn biết đến những món đó, bọn con trai không chịu chú ý đến thì chắc tính tình của tụi nó cũng…không “manly” lắm đâu”. Cô nàng thường hay thách đố con trai chơi game và hỏi họ rằng họ có biết phần mềm này, thủ thuật kia hay không.

Nếu gặp “gà mờ”, Trúc thường hay chê bai, cười cợt. Nhưng khi đụng phải những anh chàng “cao thủ”, giỏi hơn Trúc mọi lĩnh vực, thì cô nàng bắt đầu…cãi cùn: “Dù sao thì cậu vẫn thua tớ! Không nói nhiều nữa!”. Nhiều anh chàng phải…bó tay về vấn đề này.
 

Nhiều nàng không ngần ngại cãi tay đôi dù đuối lý. (ảnh minh họa)
 
Bích Thảo (lớp 12 trường THPT M) là một cô gái học giỏi, có cách đối đáp dí dỏm và thông minh. Nhưng khi có ai phân tích những cái sai trong lập luận của Thảo, cô nàng thường nổi giận, không chịu tiếp thu, cũng không muốn nhận rằng mình sai.

Khi được con trai góp ý thì Thảo nói: “Là nam nhi mà cãi tay đôi với con gái thế hả? Nhường tớ một chút thì đã sao?”. “Nhường đôi lần thì được, nhưng nhiều lần lặp lại thì bọn mình dễ nổi quạu lắm.

Khi cô ấy cãi sai mà cũng ráng cãi và cho rằng bọn mình sai, cảm giác không dễ chịu chút nào. Cô ấy chấp nhận cái sai và sửa đổi thì có sao đâu chứ!”, Nam Khánh (lớp 11 trường THPT V) cho biết.

Muốn “hơn thua” với chàng

Những cô nàng sĩ diện hão thường coi trọng những lễ nghi hình thức. Nàng rất sợ ai đó nghĩ sai về mình nên luôn muốn “bình đẳng” hoặc “cao hơn một bậc” với con trai. Hồng Nhung (lớp 11 trường THPT L) được một cậu bạn lớp bên cạnh để ý và rủ xuống căn-tin ăn sáng. Ngay từ lần đầu gặp mặt, Nhung đã…chủ động trả tiền.

“Lúc ấy mình rất mất mặt. Nhung không hề nghĩ cho mình gì cả, trong khi bạn bè xung quanh đều nhìn mình với ánh mắt ngạc nhiên khi mình để con gái trả. Một buổi ăn sáng có đáng bao nhiêu đâu chứ”, Minh Quân (bạn của Hồng Nhung) kể lại.

“Nếu cô ấy hơn mình thật sự và có tài thật sự, mình chấp nhận điều đó. Đằng này cô ấy sai rành rành ra đó mà mình phân tích thì không chịu nghe. Khi cô ấy bảo rằng cô ấy hơn mình, mình hỏi ngược lại thì cô ấy không bao giờ phân tích, toàn nói theo kiểu “em nói vậy là đúng rồi, không cần bàn cãi nữa, chuyển chủ đề. Tại sao mình là con trai, mình còn dẹp bỏ được sĩ diện, còn cô ấy lại không chứ?”, Nam Khánh bày tỏ.

Điểm trừ cho “sĩ diện hão”

Bạn nghĩ rằng con trai sẽ thích những cô nàng “sĩ diện”? Không hề. Thực ra, bạn càng sĩ diện và cố chấp thì bạn càng “mất điểm” trong mắt các XY. Họ cần ở con gái một chút dịu dàng nữ tính, chứ không cần một cô gái cầu toàn. Bạn có sai lầm cũng được, nhưng sai mà còn không chấp nhận điều đó thì...con trai dễ nổi quạu lắm đấy.

Tình cảm của những cô nàng hay “sĩ diện” thường không suôn sẻ lắm. Bởi vì họ chẳng bao giờ nhận mình sai và thích…tìm cái sai của người khác để chỉ trích. Con trai cũng có “cái tôi kiêu hãnh” của riêng mình nên họ rất khó chịu khi bị con gái “lên mặt” như thế.

Bạn sẽ không được lòng những người bạn cùng giới, khi lúc nào cũng thích hơn thua. Con gái thường giận dai hơn và mắc phải nhiều lỗi nhiều hơn. Bạn càng sĩ diện thì các cô nàng càng đề phòng bạn. Sự mạnh mẽ quá mức của bạn đôi lúc lại khiến cho bạn mắc thêm phiền phức.

Sĩ diện hão không khiến bạn được coi trọng, không khiến giá trị bạn tăng lên, không làm bạn được yêu mến hơn. Vậy tại sao bạn vẫn khư khư giữ đức tính đó, thay vì cố gắng loại bỏ và hoàn thiện mình?

Theo Mực Tím

8 thg 5, 2012

Tư liệu : Yêu Tiếng Việt



Nhấn vào đây đề xem bài viết cảm nhận ( trong lúc nghe nhạc)


Nhấn vào line  để nghe nhạc 
                                               http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=4V8qhKfPNT

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Mẹ hiền ru những câu xa vời À à ơi, tiếng ru muôn đời
Lời ru ấy sẽ còn mãi muôn đời vì đuợc truyền tụng từ đời này sang đời khác . Tiếng nuớc tôi , nhạc sỹ đã khéo léo lồng vào đó , cột mốc để trẻ con , khi nghe nhạc phẩm -là cũng biết dòng lịch sử của Việt nam đã trải dài trên bốn ngàn năm . Bốn ngàn năm với vui buồn trộn lẫn và tiếng nuớc Viêt ấy đã khóc cuời theo mệnh nuớc nổi trôi . Quá tuyệt ! Vận nuớc Việt Nam đã bao lần trôi nổi và người dân Việt , với tiếng nói đã theo vận nuớc mà khóc cuời !

Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi!


Tôi thích giòng nhạc cao nhưng khi tha thiết thì xuống ngậm ngùi bằng tiếng than Ơi . Tiếng Việt ta, khi kêu than thuờng Trời ơi hay Chúa ơi, Phật ơi và cả mẹ ơi . Vì thế , lời Nuớc ơi của giòng nhạc ở Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi! rất não lòng
Lời tiếp theo -như một lời nhăn nhủ - tiếng mẹ sinh thoắt ngàn năm thành tiếng nuớc tôi . Chữ Thoắt ở đây, tôi cảm nhận như một nét chấm phá trong một bức hoạ .

Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!

Giòng nhạc vẫn thanh thoát mà đầm ấm , cao sang khi "tiếng ngang trời " để rồi chùng xúông như tiếng vỗ về " Những câu hò giận hờn khôn nguôi " . Vâng, yêu tiếng sáo diều ngang trời và yêu những câu hò đối đáp giữa đêm trăng sáng giữa trai làng gái quê . Tôi thích chữ khôn nguôi . Đúng là lời đặc trưng của miền bắc, khôn nguôi . Nghe da diết thắm thiết hơn là chữ không quên

Tôi yêu tiếng ngang trời
Những câu hò giận hờn khôn nguôi
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai

Sau giai điệu khá cao nhưng thiết tha, nhạc phẩm chuyển sang giai điệu khác . Từng lời đuợc kể lể như tiếng thủ thỉ của mẹ già , thuớt tha như tiếng võng đưa sau hè :


Một yêu câu hát Truyện Kiều
Lẳng lơ như tiếng sáo diều (ư diều) làng ta 

Và yêu cô gái bên nhà
Miệng xinh ăn nói mặn mà có duyên



Nhạc sỹ đã -rất khéo léo -lại đưa vào giòng nhạc -môt tác phẩm nổi tiếng của văn học nước nhà - Truyện Kiều ! Ví von câu hát lẳng lơ như tiếng sáo diều -theo tôi -rất tài tình. Ai mà chẳng biết Kiều -có phần lẳng lơ ? Có chút lẳng nên Kiều đã dám leo rào qua với Kim Trọng . Nhưng ..ví lẳng lơ như tiếng sáo diều làng ta làm tôi thú vị . Tôi trộm nghĩ , hẳn là 'làng ta ' -với tiếng sáo diều của một anh chàng mục đồng nào đó đã quyến rũ đuợc một cô gái quê . Vâng, nếu tiếng hát Trương Chi diễm tuyệt đã nao lòng tiểu thư lầu son gác tía thì tiếng sáo diều của trai làng cũng đã rung động cô gái quê . Há chẳng phải là tiếng sao diều lẳng lơ đó ư ?

Qua đoạn sau , vẫn giòng nhạc muợt mà và lời ca trữ tình . Lời ca vẽ ra một giải đất Việt Nam yêu dấu nằm phới phới bên bờ biển xanh ! nếu như đoạn truớc , chữ nổi trôigợi hình bao thăng trầm dâu bể thì đoạn này, chữ phơi phới lột tả hình ảnh tươi mát xinh đẹp của quê hương . Nhìn quê hương và ví như một cô gái xinh đẹp nằm phơi phới , quả là chỉ có người nhạc sỹ bao năm lăn lộn đi suốt cả chiều dài đất nuớc !
Rồi tiếp theo là cả một hùng ca với Ruộng đồng vun sóng ra Thái bình ! Yêu biết bao những lời tình ca ấy. Tâm hồn người dân Việt nô nức, tự hào khi thấy quê hương nhìn trùng dương hát câu no lành ! ai có thể viết đuợc lời hùng vĩ Vun sóng ra Thái bình như Phạm Duy ?




Tôi yêu đất nước tôi, nằm phơi phới bên bờ biển xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình
Nhìn trùng dương hát câu no lành

Một lần nữa, giòng nhạc rực rỡ , như một khẳng định hai với hai là bốn " Đất nuớc tôi " và rồi trầm giọng nhưng kiêu hãnh " Dãy Trừơng Sơn ẩn bóng hoàng hôn ! " Tôi thích biết bao khi đuợc nghe điệp khúc khẳng định Đất nước tôi , đất nuớc tôi ..!

Với tất cả chúng ta, khi học lịch sử , từng biết đến dãy Trừơng Sơn và nhạc sỹ, một lần nữa lại khéo léo đưa địa danh ấy vào giòng nhạc quê hương . Những lời sau, đem đến cho chúng ta niềm tự hào dân tộc bát ngát !Từ đất miền tây , núi rừng Bắc đến lúa miền Nam . Tôi thú vị khi thấy như cả một môn địa lý trong Tình ca !




Đất nước tôi! Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn
Đất miền Tây chờ sức người vươn, đất ơi! 

Đất nước tôi! Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên, lúa ơi!

Những lời sau làm lòng tôi não nuột vì xúc động . Vâng, quê hương tôi với ba miền yêu dấu , mỗi miền một vẻ đã đóng góp cho Việt Nam môt nét riêng , vô cung riêng và tôi tư hào biết bao . Nhạc sỹ thật đã hiểu thấu đáo vô cùng về mỗi vùng đất để viết nên nhưng câu diễm tuyệt

- Biết ái tình ở giòng sông Hương ! vâng, ai không biết Huế đa tình lắm Huế ơi ? 

Sống no đầy là nhờ Cửu Long ! Vâng, vựa lúa gạo của quê hương tôi chính là miền Nam yêu quý , là giòng Cửu Long bồi đắp mầu mỡ cho ruộng đồng !
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong . Vâng, ai không biết sông Hồng thuờng ngập lụt và con sông đỏ mầu máu đang ngóng chờ ?

Chỉ ba câu cho ba giòng nhạc đã gợi lên cho người Việt đủ ba miền yêu quý Nam Trung Bắc, tượng trưng cho ba miền là ba con sông : sông Hương,sông Hồng và Cửu Long . Thật tuyệt .




Tôi yêu những sông trường
Biết ái tình ở dòng sông Hương
Sống no đầy là nhờ Cửu Long
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong

Giòng nhạc trở lại trữ tình,thủ thỉ . Những tâm tình nhân bản, đầy ắp tình người , như thuờng thấy trong hầu hết tình ca của Phạm Duy :




Người yêu thế giới mịt mùng
Cùng tôi xây đắp ruộng đồng Việt Nam
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung Nam Bắc kết hàng mến nhau

Từ lúc thầm thì to nhỏ, tôi yêu đất nuớc tôi từ khi mới ra đời bằng tiếng mẹ ru hời , yêu câu hát Kiều lẳng lơ , rồi yêu đất nuớc xinh đẹp với ba giòng sông , mơ uớc Nam Trung Bắc xếp hàng , nhạc sỹ bắt đầu đi đến hình ảnh cụ thể : bác nông phu ! Nhạc sỹ không nói đến nhà nho mà lại là bác nông phu ! Bác nông phu , không hề thê thảm với áo rách vai mà là hào hùng với mình đồng da sắt ! Ai mà không xúc động truớc sự ca tụng này , dành cho những con người vùng quê , đem no đầy đến cho tất cả chúng ta ? Bác nông phu vài ngàn năm đứng trên đất nghèo ! Tuyệt ! Làm sao nhạc sỹ tài hoa lại phóng ra đuợc lời Vài ngàn năm ? vài ngàn năm đứng trên đất nghèo ! Xứng đáng chăng cho chúng ta nghiêng mình truớc sự hy sinh vô bờ , nỗi vất vả gian lao của bác nông phu , của những mẹ quê chỉ biết cần lao ?




Tôi yêu bác nông phu, đội sương nắng bên bờ ruộng sâu
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo
Mình đồng da sắt không phai mầu
Tấm áo nâu! Những mẹ quê chỉ biết cần lao
Những trẻ quê bạn với đàn trâu, áo ơi!
Tấm áo nâu! Rướn mình đi từ cõi rừng cao
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mâu, áo ơi!

Sau hình ảnh cụ thể về nguời xứng đáng được ca tụng là "bác nông phu ", nhạc sỹ đã làm nức lòng người nghe, nguời dân Việt bằng niềm tự hào về những con người đã làm nên lịch sử : những vị anh hùng của các giòng họ Lý Lê Trần ! Nhạc phẩm, bây giờ , lại như một bài lịch sử ! Nhạc sỹ đã không ngừng ở qúa khứ với Lý Lê Trần mà hướng đến tương lai với câu " và còn ai nữa ' vâng, thế hệ trẻ khi nghe hát đến đoạn này, sẽ cảm thấy nức lòng để muốn dấn thân làm một cái gì đó cho quê hương , để góp vào trang lịch sử oai hùng của dân tộc cùng với Lý ,Lê Trần !! Ngày xưa, khi còn bé, nghe đến đoạn này, tôi đã xúc động khóc ròng . Ôi quê hương tôi !




Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần... và còn ai nữa
Những anh hùng của thời xa xưa
Những anh hùng của một ngày mai

Đoạn kết là lời tình tự cho quê hương , bình dị " vì yêu, yêu nuớc, yêu nòi " .




Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài Tình Ca
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà
Lòng tôi đã nở như là đóa hoa!

Tình ca, một nhạc phẩm viết về quê hương rất tuyệt của Phạm Duy, bao gồm cả địa lý, lịch sử , văn học . Nhạc phẩm đã phả vào lòng người Việt niềm tự hào dân tộc, nỗi buồn vui của một đất nuớc với bao thăng trầm , đã khơi dậy tình yêu quê hương , một thứ tình cao cả nhất trong mọi thứ tình !

Viết tại Rừng Gió mùa thu 2004

Hoàng Lan Chi






Tình ca 

Tác Giả: Phạm Duy - Trình Bày: Thái Thanh

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Mẹ hiền ru những câu xa vời
À à ơi, tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi!
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!
Tôi yêu tiếng ngang trời
Những câu hò giận hờn khôn nguôi
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai

Một yêu câu hát Truyện Kiều
Lẳng lơ như tiếng sáo diều (ư diều) làng ta
Và yêu cô gái bên nhà
Miệng xinh ăn nói mặn mà có duyên

Tôi yêu đất nước tôi, nằm phơi phới bên bờ biển xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình
Nhìn trùng dương hát câu no lành
Đất nước tôi! Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn
Đất miền Tây chờ sức người vươn, đất ơi!
Đất nước tôi! Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên, lúa ơi!
Tôi yêu những sông trường
Biết ái tình ở dòng sông Hương
Sống no đầy là nhờ Cửu Long
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong

Người yêu thế giới mịt mùng
Cùng tôi xây đắp ruộng đồng Việt Nam
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung Nam Bắc kết hàng mến nhau

Tôi yêu bác nông phu, đội sương nắng bên bờ ruộng sâu
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo
Mình đồng da sắt không phai mầu
Tấm áo nâu! Những mẹ quê chỉ biết cần lao
Những trẻ quê bạn với đàn trâu, áo ơi!
Tấm áo nâu! Rướn mình đi từ cõi rừng cao
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mâu, áo ơi!
Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần... và còn ai nữa
Những anh hùng của thời xa xưa
Những anh hùng của một ngày mai

Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài Tình Ca
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà
Lòng tôi đã nở như là đóa hoa!

----------------------------------------
Xin mời nghe  nhạc : 
nên sử dụng từ khóa sau để tìm kiếm trên google hoặc copy đường line dán vào thanh địa chỉ web để nghe và tải nhạc về máy


Tình ca  (do Thái Thanh trình bày) : 
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=1yMo7mCCS4



Tình ca Tiếng nước tôi  (Video Pari by night)
http://www.youtube.com/watch?v=BTjHmHO3VwA

Tiếng Việt hiện nay và mai sau


Tiếng Việt đang ... "mở toang"?

Từ nhiều chục năm qua, vấn đề "giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt" đã tốn không ít giấy mực. Rất nhiều hội thảo khoa học ở nhiều cấp độ đã bàn về vấn đề xưa như trái đất này. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã hơn một lần nhắc nhở "bảo vệ, gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt". Nhưng...
Quá nhiều sạn ở báo viết...
Nhiều người phàn nàn rằng Việt Nam mở cửa đã lâu, nhưng một số lĩnh vực mới chỉ... mở hé. Riêng tiếng Việt thì không những đã... mở toang tất cả các cửa, theo quan sát của người viết bài, kể cả các cửa sổ cũng đã tung mở hết cỡ. Gió bốn phương ào vào và...để lại không ít bụi bặm, nhiều rác rưởi nữa.
Tiếng Việt đang được một bộ phận người cầm bút, nhất là một số không nhỏ người viết báo (tôi không muốn dùng chữ phóng viên hay nhà báo) sử dụng khá cẩu thả (hay là cố tạo phong cách?).
Đọc lướt một số báo được xem là "lớn" để cùng "thưởng thức". Ở đây, người viết bài không tính những bài yếu kém, nội dung nghèo nàn, câu cú cụt lủn hoặc dài loằng ngoằng, vòng vo tam quốc, đọc mãi độc giả mới hiểu. Hoặc câu tối nghĩa, sai văn phạm, sai chính tả; hay chữ nghĩa sử dụng tùy tiện là những hạt sạn không nhỏ thường gặp.
Chỉ xin nêu một số hiện tượng mà có lẽ các tác giả thường sử dụng, để thu hút thị hiếu tầm thường. Họ dùng nhiều chữ lạ, thật kêu, bất chấp ý nghĩa của câu chữ. Ví dụ trường hợp dùng chữ siêu. Từ lâu, chữ này được dùng trong một số trường hợp như: Siêu âm, siêu vi trùng, siêu thị, cầu siêu...
Bây giờ thì người ta nhào nặn, lai ghép chữ này với đủ thứ trên mặt báo, với những: siêu ảo, siêu hạng, siêu sao, siêu sát thủ...Về tên thuốc thì có: Siêu minh mục hoàn, siêu sinh lực.. Phụ gia thì có: Siêu ngọt, siêu nở...
Vẫn tờ báo "lớn" trên: Ai giết siêu nhân? Siêu lừa, Người đàn ông có vòng eo siêu nhỏ, Kỹ thuật thần kỳ của siêu ra đa MONSTRADAMUS, rồi... Siêu khuyển mẫu.
Chúng ta đã gặp chữ siêu người mẫu, vậy trong trường hợp này...có thể viết siêu chó mẫu(?). Siêu và khuyển đều là từ Hán- Việt, nếu dùng chữ như nhà báo thì mẫu được hiểu là mẹ, như thế siêu khuyển mẫu là một giống chó, hoặc một con chó mẹ nào đó rất đặc biệt về lĩnh vực đẻ, rất mắn đẻ (mỗi tháng một lần, mỗi lần chục chó con?). Được vậy thì...siêu lợi nhuận, các môn đệ của mộc tồn tha hồ mà... siêu sướng (?)

Quá nhiều sạn ở báo viết. Ảnh minh hoạ
Và... "ê răng" với báo hình
Thật phản cảm vì nhiều lần nghe các phát thanh viên trên VTV nói: Và đây, chị Nguyễn Thị Thúy Nở đến từ Thanh Hóa (một lát sau thì biết cô Thúy Nở hiện là sinh viên năm thứ 3 ĐH Văn hóa Hà Nội). Cách nói đến từ... là cách diễn đạt của người Anh, người Pháp, được chuyển sang tiếng ta rất là...trung thành (fidélité).
Sao không nói từ Thanh Hóa đến (từ ĐHVH đến), cách biểu đạt rất quen thuộc của tiếng Việt? (phải chăng người của VTV quá nhuần nhuyễn tiếng tây, nên biểu đạt tiếng ta hơi bị có vấn đề, hay là vì ra vẻ tây?).
Còn ngữ điệu của họ? Nhiều lúc tây chẳng ra tây, ta chẳng ra ta, tàu không ra tàu. Chuyện tưởng nhỏ nhưng ảnh hưởng không nhỏ tới lứa tuổi mầm non, tiểu học, còn người lớn thì... "ê" hết cả răng.
Xin được đưa vài ví dụ nữa: Nhóm ba chữ cái ORG thường thấy trên các địa chỉ trang mạng, phát thanh viên của VTV đọc nhóm từ này là O-RỜ-GỜ, hoặc O-E-RỜ-GỜ. Nghe thế nào..Cách phát âm các chữ cái trên có thật thế không? Như thế có chuẩn không?
Xem chương trình "Chiếc nón kỳ diệu"càng thấy "quá phong phú, quá đa dạng" cách phát âm các chữ cái. Nào là LỜ-EO, PỜ PHỜ PHỞ, CỜ CA... Có người khuơ cả hai tay làm hiệu "em xin đoán chữ SỜ ÉT ấy, SỜ SUNG SƯỚNG ấy..." Nhiều lần người dẫn chương trình không dấu nổi sự lúng túng.
Hay cách nói khá phổ biến của nhiều phát thanh viên xinh đẹp trong bản tin thời sự nghiêm túc: "Việt Nam đồng ít có khả năng phá giá..."
Có "Việt Nam đồng" sẽ có Việt Nam người, Anh tiếng, Pháp tiếng, Trung tiếng, Nga tiếng, Nga rúp, Nhật yên, Mỹ đô la...?
Khá nhiều hệ lụy bởi cách viết, cách nói tùy tiện, hồn nhiên nhưng lại là đại diện cho quốc gia. Tuổi học trò thì coi đó là "khuôn mẫu". Đáng lo ngại không?
Phải làm gì khi chưa quá muộn?
Việt Nam đã và đang hội nhập quốc tế. Càng lúc càng cần mở rộng giao lưu, giao thương...Nhưng không vì thế mà việc dùng tiếng Việt ngày càng dễ dãi, tạp pí lù. Làm sao có thế chấp nhận được cách nói: Việt Nam e-lai đã khai thác thêm đường bay nông-sờ-tốp.. Lai căng, kịch cỡm đến mức...không muốn nói thêm nữa.

Yêu tiếng Việt, nhưng đừng "mở toang" tiếng Việt đến độ để cả rác rưởi, bụi bặm...tràn vào.
Người viết bài biết rằng, nhiều người giỏi, thậm chí rất giỏi vài ba ngoại ngữ, người bản ngữ rất nể phục. Tuy thế, khi viết, khi nói với đồng nghiệp Việt Nam, với công chúng Việt Nam, không hề thấy họ dùng một chữ nước ngoài (trừ một số trường hợp chưa có tiếng Việt thay thế). Không vì thế mà bút ngữ cũng như khẩu ngữ của họ kém hấp dẫn, ngược lại, người đọc, người nghe như bị hút hồn.
Vài lần có may mắn làm việc với các bạn châu Phi, họ nói với tôi: Các bạn Việt Nam rất may mắn có tiếng nói, chữ viết riêng cho mình. Chúng tôi thèm lắm, bởi vì chúng tôi phải viết, phải nói tiếng của người ta (tiếng Pháp, tiếng Anh).
Trên ghế nhà trường phổ thông và đại học Việt Nam ai mà đã chẳng học, chẳng đọc những "Tuyên ngôn độc lập" của Hồ Chí Minh, "Cây tre Việt Nam" của Thép Mới, "Đường chúng ta đi" của Nguyễn Trung Thành (Nguyên Ngọc) ...
Từng câu, từng chữ của họ thấm đẫm một bản sắc Việt Nam không thể lẫn với bất kỳ ai, với những cách biểu đạt thật hiện đại mà gần gũi, giản dị, trong sáng mà chứa đầy trí tuệ. Đọc một lần nhớ mãi.
Nhiều người chúng ta chưa thể bằng họ, chưa viết được như họ, nói được như họ. Nhưng chẳng lẽ chúng ta không thể đóng góp một phần rất nhỏ thôi để tiếng Việt mỗi ngày thêm sáng, thêm trong, thêm hấp dẫn?
Chợt nhớ ca từ của nhạc sĩ Phạm Duy: Tôi yêu tiếng nước tôi. Từ khi mới ra đời, người ơi!


Yêu tiếng Việt, nhưng đừng "mở toang" tiếng Việt đến độ để cả rác rưởi, bụi bặm...tràn vào


Bạn có biết?



14 quyển sách kinh điển - các sách trong chương trình học chủ chốt của Đại học Columbia 
 Nó chưa hẳn là hoàn hảo, nhưng cũng là một danh sách tốt của một nguyên tắc chung về nền văn minh phương Tây mà tôi được biết.  Đó là:
(1) sử thi Aeneid của Virgil; 
(2) sử thi Metamorphoses của Ovid;
 (3) Lời thú tội của Saint Augustine;
 (4) Thần khúc của Dante; 
(5) Các tiểu luận của Montaigne; 
(6) Vua Lear của Shakespeare; 
(7) Don Quixote của Cervantes; 
(8) Faust của Goethe; 
(9) Kiêu hãnh và định kiến của Austen;
 (10) Tội ác và trừng phạt của Dostoevsky; 
(11) Tới ngọn hải đăng của Woolf.
(12) Chiến tranh và hòa bình - Lev Tolstoy, 
(13)Great Expectations - Charles Dickens
(14) Moby Dick của Herman Melville .


Tình người và An toàn giao thông


Tài xế cấp cứu: Những người chạy đua cùng tử thần

Xe cấp cứu còn cách Bệnh viện Nhi Đồng 1 khoảng 20 km thì bệnh nhi có dấu hiệu ngưng tim. Tài xế Ninh quyết định tăng tốc. Giữa dòng người, chiếc xe cứu thương mang biển số Đồng Nai lúc chạy lấn tuyến, khi lao ngược chiều.
>Cấp cứu tắc đường, bệnh nhân chết oan

Bệnh nhân tiếp tục diễn biến xấu. Thay vì vào Bệnh viện Nhi Đồng 1 (quận 10) như dự tính, Ninh quyết định đánh xe về phía quận 1 để đến Bệnh viện Nhi Đồng 2. "Hy vọng có thể nhanh hơn được vài phút", anh nói, ánh mắt vẫn tập trung cao độ vào đoạn đường phía trước.
Ngoài đưa số ít bệnh nhân mắc bệnh mạn tính không quá gấp, còn lại các xe cứu đều phải "đua" để cứu bệnh nhân đang nguy kịch. Ảnh: Cao Lâm
Giờ tan tầm, đường phố Sài Gòn ngày đầu tuần đông đúc xe cộ. Còi cứu thương dù hú inh ỏi, đèn ưu tiên xoay tít nhưng nhiều người đi đường vẫn tỏ ra thờ ơ không chịu nhường đường. Mỗi lần vướng ngã tư đèn đỏ, tài xế lại nhăn mặt và đưa mắt liếc vào kính xem bệnh nhi ở phía sau ra sao. Đèn vừa xanh, chiếc xe đã vội trờ tới, hết lách trái lại sang phải để lao về phía trước.
Khoảng 10 phút sau, xe cũng đến được cổng cấp cứu Bệnh viện Nhi Đồng 2. Rời vô-lăng, người tài xế ngoài 30 tuổi vội vã bước xuống xe mở cửa sau rồi cùng điều dưỡng đỡ cháu bé 9 tuổi bị chấn thương sọ não xuống băng ca.
"Cầu cho bé không sao", người tài xế nói. Cho xe vào bãi đợi, thay vì ngồi ở xe đợi hoàn tất thủ tục chuyển bệnh, anh Ninh bước về phía phòng cấp cứu nơi người thân của bệnh nhân đang lo lắng chờ. Gần một giờ đồng hồ chờ đợi, tin vui cũng đã đến.
"Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch", nghe cô điều dưỡng nói, Ninh thở phào. Tạm biệt người nhà bệnh nhân, anh tài xế có dáng người tầm thước bước ra phía cổng bệnh viện mua vội 2 ổ bánh mì. "Tôi một ổ, điều dưỡng một ổ. Đói quá rồi. Bệnh nhân mà có mệnh hệ gì thì chắc tôi nhịn luôn", anh cười nói.
Xe cấp cứu quay trở lại Bệnh viện Nhi Đồng Đồng Nai thì đường phố đã lên đèn. Không về nhà vì phải tiếp tục trực đêm, anh Lộc cho biết, chuyện chạy đua với tử thần và tranh lấy từng phút giây cho bệnh nhân như trường hợp vừa xong đã trở nên quá quen thuộc.
"Nghề của chúng tôi là vậy. Cẩn thận nhưng càng nhanh càng tốt. Lên xe chuyển bệnh nhân, nhất là những trường hợp tai nạn giao thông hay bệnh nhân có biến chứng trở nặng, chỉ cần chậm vài phút thì bệnh nhân có thể tử vong ngay", anh Ninh nói.
Cùng công tác ở tổ Công xa với anh Ninh, tài xế Dương Hoàng Lộc kể, đoạn đường từ bệnh viện đến TP HCM chỉ tầm hơn 30 km, nhưng lại là tuyến đường thường xuyên bị kẹt xe. "Chính vì thế, việc cấp cứu như là một cuộc chiến để giành mạng sống của bệnh nhân trên tay tử thần".
"Một lần chuyển bệnh nhân nguy kịch trong giờ cao điểm, đường đông vì kẹt xe, phải chạy cả vào đường xe máy nhưng vẫn không có lối thoát, tôi phải xuống xe xin đường. Trong tình huống đó, tôi không còn cách nào khác bởi nếu chậm hơn vài phút, bệnh nhân có thể gặp nguy", anh Lộc nói.
Cũng với không khí "cứu người như cứu hỏa", hằng ngày, các tuyến đường dẫn đến khoa cấp Bệnh viện Chợ Rẫy (TP HCM), Bệnh viện 115, Nhi Đồng 1, Nhi Đồng như Nguyễn Chí Thanh, Hùng Vương, 3/2, Sư Vạn Hạnh, Nguyễn Du, Mạc Đĩnh Chi cứ vài phút lại vang lên tiếng kèn cấp cứu. Đặc điểm chung của những chuyến xe này là đều vội vã, khẩn trương.
Chỉ cần cấp cứu chậm vài phút, bệnh nhân có thể nguy kịch thậm chí tử vong. Ảnh: Cao Lâm
Chiều 4/5, chỉ trong khoảng hai giờ đồng hồ, đã có gần 10 trường hợp cấp cứu từ các tỉnh Bình Dương, Kiên Giang, Tiền Giang, Long An, Bến Tre được chuyển đến. Hầu hết bác tài không chỉ là người cầm lái mà xe vừa dừng bánh, các anh đã vội lao ngay xuống xe giúp khuân bệnh nhân.
Đưa bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim từ Kiên Giang về Chợ Rẫy, một tài xế tên Sơn cho biết: "Chúng tôi còn nóng lòng hơn cả người nhà bởi việc vận chuyển người bệnh nhanh hay chậm, họ có được cứu kịp hay không chính là nhiệm vụ của chúng tôi". Bệnh nhân của anh Sơn sau đó được các bác sĩ chuyển ngay đến phòng mổ vì còn kịp thời gian chỉ định phẫu thuật.
Cũng tại Bệnh viện Chợ Rẫy, một trường hợp khác, bệnh nhân 55 tuổi bị tai biến mạch máu não từ Bến Tre đến cũng tức tốc được chuyển vào phòng mổ sau khi nhập viện. Theo các bác sĩ, chỉ cần chậm vài phút, bệnh nhân đã có thể nguy kịch hơn.
"Nghề này là vậy đấy, niềm vui và nỗi buồn có thể thấy ngay chứ không chờ đợi lâu. Sau khi các bác sĩ ký lệnh chuyển viện, trách nhiệm còn lại gần như thuộc về người tài xế và điều dưỡng đi cùng. Chỉ cần chậm chân tí thôi thì chúng tôi có thể trở thành những không hoàn thành nhiệm vụ", anh Hùng, tài xế xe cứu thương ở Cần Thơ nói.
Cố gắng chạy thật nhanh để cứu người đã không phải dễ bởi đường đông và thường kẹt xe, thế nhưng theo các tài xế cấp cứu, còn một điều khác nữa khiến họ chậm bước, chính là ý thức của người tham gia giao thông.
Có gần 20 năm kinh nghiệm trong nghề lái xe cứu người, anh Lương Duy Thanh, phụ trách tổ Công xa Bệnh viện Chợ Rẫy TP HCM, cho rằng ý thức của người đi đường trong việc nhường đường cho xe cấp cứu ngày càng kém.
"Khoảng 15 năm trước, chỉ cần nghe tiếng còi cấp cứu, người dân đã dạt ra để tránh đường. Còn ngày nay, rất nhiều lần chúng tôi xin đường nhưng người dân cứ chạy xe trước mặt hoặc đứng trơ trơ chờ đèn chứ không chịu né. Lúc ấy, tay nghề của tài xế có giỏi đến mấy mà người đi đường vẫn không chịu nhường đường thì cũng thua", anh Thanh nói.
Các bác tài của Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức thì cho biết: "Nhiều lúc bệnh nhân trên xe gần ngưng thở, xe cấp cứu thì kèn ưu tiên inh ỏi, vậy mà ở ngã tư người đi đường vẫn không chịu nhường".
Nhiều bác tài còn kể, không ít lần các tài xế ôtô "riêng" thậm chí còn chạy lên chặn trước xe cấp cứu để chỉ trích "chạy kiểu gì kỳ vậy", còn người đi xe máy thì đập vào thùng ôtô rồi "cúp" trước mũi xe cấp cứu.
Cao Lâm
Tôi cũng thấy xót cho những xe cứu thương khi bị kẹt
Nhiều lúc chạy xe trên đường gặp cứu thương thi tranh thủ tránh sát vào lề nhường đường, nhưng những người vô ý thức cứ băng ngang hoặc chạy trước đầu xe thấy mà phát bực. Các quan chức đi thì có xe dẹp đường cỡ nào cũng đi được, Vậy tại sao kg có luật đề xuất cho công an dẹp đường khi có người nguy kịch. Cứu người là quan trọng nhất mà
  
CÀNG NGÀY CÀNG ÍCH KỶ
Tôi cũng từng thấy những chuyện chướng tai gai mắt thế này. Giá như mỗi người hãy tưởng tượng trên xe là chính người thân của mình đang trong cơn nguy kịch thì hành động có lẽ sẽ khác!
  
Phải đưa việc chặn đường xe cấp cứu vào luật để xử lý nghiêm
Theo tôi các đơn vị quản lý phải nghiên cứu và đưa vào luật để xử lý thật nghiêm việc chặn đường, không nhường đường xe cấp cứu, xe cứu hoả. Không phải mỗi sự việc xe cấp cứu không cứu được cháu bé ở HCM mà ngay cả ở Hà Nội là nơi mà các vị lãnh đạo luôn tự hào về truyền thống thanh lịch thì người dân còn không biết tránh đường cho cả xe cứu hoả đang thi hành nhiệm vụ.
 Lâu nay chúng ta cái gì cũng xề xoà và chả biết làm thế nào để giữ gìn kỉ cương phép nước, nên hậu quả là ra đường chả ai sợ công an, về nhà chả ai sợ phép nước. Đi đâu cũng thấy cả xã hội bằng vai phải lứa.
 Muốn đưa xã hội về trật tự thì các nhà hành pháp phải thật sự nghiêm túc và làm việc phải có tâm thật sự khi nghĩ đến cái chung mà đưa ra các luật xử lý thật nghiêm minh, đánh đúng tâm lý mà người vi phạm sợ nhất, chứ luật chỉ đánh tới "phạt tiền" thì chả ai sợ cả.
  
Lý do không nhường đường xe cấp cứu.
Thực trạng hiện tại đang cho thấy có rất nhiều xe cứu thương hú còi inh ỏi, phóng nhanh vượt ẩu nhưng trong xe chẳng chở ai, mình là người dân Sài Gòn nên cảm thấy rất bức xúc việc lạm dụng còi như vậy. Riết thành quen, nghe tiếng xe cấp cứu phía sau nhưng không nghe tài xế lên tiếng xin đường sẽ không nhường đường. Lúc nhường đường cho xe không chở ai chạy ngang qua, có cảm giác như mình bị lừa rất khó chịu.
  
Tài xế tuyệt vời
Cảm ơn các anh tài xế xe cứu thương!. Đọc bài viết tôi thấy cảm động, mong có nhiều người có tấm lòng như anh Lộc. Chúc anh nhiều sức khỏe để tiếp tục phục vụ, cống hiến nhiều hơn nữa cho ngành.
  
Giáo dục ưu tiên trong giao thông
Hình như ta không có tuyên truyền giáo dục cho việc nhường đường cho xe cấp cứu, cứu hỏa nên giới trẻ không ý thức được sự khẩn cấp của việc cứu chữa này. Hồi nhỏ đi đường, tôi thường nghe mẹ tôi nói là con thấy xe cấp cứu thì phải tránh ra vì xe đang chở người bệnh nên chạy rất nhanh, nếu không tránh xe cấp cứu lỡ có va chạm gì với người đi đường thì xe vẫn được quyền chạy tiếp, chỉ có người đi đường là bị thiệt mà thôi. Tôi còn nhớ có lần đứng chờ đèn đỏ ngay ngã tư Hai Bà Trưng - Võ Thị Sáu, tôi nghe tiếng còi xe cứu thương chạy từ xa hướng từ Võ Thị Sáu đi lên, tôi cứ nghĩ là tôi phải chờ đèn đỏ lâu hơn chút nữa vì phải đợi cho xe cứu thương vượt qua ngã tư nhưng tôi lại thấy các chú công an vẫn chỉnh tín hiêu giao thông nên xe cứu thương buộc phải dừng cách ngã tư khoảng gần 100 mét với hàng loạt các loại xe ở phía trước.
  
Ý thức quá kém
Đây là một thực trạng mà bản thân tôi còn cảm thấy không thể chịu nổi nữa là các bác tài của xe cấp cứu. Ý thức quá kém!!!!
  
Nhức nhối
Mạnh ai nấy sống. Sống chết mặc bay. Ý thức kém. Đau lòng quá!
  
đi không đúng luật
Rất người dân thời hiện đại bây giờ khi tham gia giao thông thể hiện văn hoá rất kém, hầu như họ chưa bao giờ học đàng hoàn luật tham gia giao thông vậy, có những người thanh niên nam nữ hoặc những người đứng tuổi họ sống ở thành thị khi đi bộ qua đường mà đi cũng không đúng cách nữa là.
  
Chạy đua với tử thần
Cần hướng tới đường chỉ dành riêng cho xe cấp cứu.
  
Một bộ phận không nhỏ vô tâm trước tiếng kêu cứu của xe cấp cứu!
Tôi đồng tình ý kiến của các bác tài. Có nhiều người không muốn tránh xe cấp cứu. Đứng đầu là taxi, xe máy và cả xe 4b cá nhân. Giải pháp rất đơn giản, hãy đặt mình vào vị trí là người thân của bệnh nhân đang nằm thoi thóp trên xe là quý vị sẽ biết cần phải làm gì! 1/ với xe máy đang chờ đèn đỏ, quý vị cứ leo lên lề, chạy tới trước một tí,... CSGT chả bắt phạt ai bao giờ. 2/ với xe 4b, quý vị nên chủ động chỉ dẫn, nhường đường từ xa cho xe cấp cứu bằng cách xi-nhan, chuyển làn tuỳ theo mật độ giao thông phía trước. Hãy bằng mọi cách giúp xe cấp cứu chạy nhanh hơn.
  
Hoang Hô Chiến Sỉ Điện Biên
Thay mặt người nhà rất cảm ơn tinh thần nghề nghiệp của anh. Hy vọng anh sẽ có nhiều pha chiến thắng với tử thần, mang lại hạnh phúc cho gia đình bệnh nhân. Chúc anh lái xe luôn an toàn.
  
ý thức hơn
Tôi thiết nghĩ báo chí nên đưa tin nhiều bài tương tự để người tham gia giao thông hiểu và thông cảm cho các tài xế đồng thời ý thức hơn để tránh, nhường đường khi cấp bách. Nhưng mặt khác CSGT cũng xử lý nghiêm trường hợp tài xế sử dụng còi ưu tiên khi không cần thiết (nhất là lúc tắc đường) bởi tôi biết có những tài xế có còi ưu tiên mà không phải của xe cấp cứu
  
Trực thăng cấp cứu....
Đã đến lúc cần phải trang bị trực thăng cấp cứu đối với tình hình giao thông hiện nay. Những giờ cao điểm trong ngày thì sử dụng trực thăng. Giờ thường thì dùng ôtô. Tất nhiên chi phí sẽ khác, nhưng tính mạng con người là quan trọng. Đối với VN, việc sử dụng trực thăng cứu hộ còn quá hạn chế... Ôi VN quê hương tôi!
  
Xây gấp cầu vượt
Theo tôi chính quyền TP, ĐNai nên cho cây gấp cầ vượt tại ngã tư Thủ Đức, Bình Thái, Nghĩa trang liệt sỹ quận 9 và mở rộng vòng xoay tại Big C Đồng Nai, dầu dây vì quá hẹp... Nếu các địa phương nghiên cứu và làm được như vậy tôi nghĩ giao thông sẽ bớt ùn tắc hơn.
  
Nên nhường đường cho xe cấp cứu
Nếu các bạn nào không chịu nhường đường cho xe cấp cứu, bỏ đi việc các bạn đã vi phạm luật giao thông, các bạn hãy nghĩ mình sẽ phải vội như thế nào nếu mình hay người thân mình là người nằm trong chiếc cấp cứu đó. Đời còn dài, nên tích đức, biết đâu mình sẽ cần các bạn ah.
  
Cần đưa những bài viết này giáo dục học sinh trước !
Cần đưa những bài viết này giáo dục học sinh tốt nhất là ở lớp 8 hoặc lớp 9, vì ở lứa tuổi này học sinh bắt đầu tham gia giao thông và đã biết nhận thức, sau này có lẽ họ sẽ nhớ suốt đời khi tham gia giao thông. Bên cạnh đó chúng ta cũng căng vài tấm băng-ron biểu ngữ ở những tuyến đường mà xe cấp cứu thường hoạt động để người tham gia giao thông dễ nhìn thấy và cùng bảo nhau ý thức vấn đề này.
Xong xe cấp cứu cũng cần trang bị thêm hệ thống loa-micro-ampli (không tốn bao nhiêu so với doanh thu của bệnh viện) để cho tài xế hay điều dưỡng kêu gọi mọi người nhường đường mỗi khi bệnh nhân nguy kịch. Tôi chắc chắn rằng nếu làm cách này thì trong 1, 3 hay 5 năm thì sẽ tốt hơn rất nhiều.
Tôi cũng mong tất cả những đọc giả của những bài viết này hãy nhắc nhở những người thân của mình về vấn đề này khi tham giao thông !
  
Cảm ơn các anh
cảm ơn các anh rất nhiều
  
xe cứu thương
ý thức của người dân ta kém quá, tội cho các bác tài này thật. đọc lời của bác Ninh mà muốn khóc